Lẳng Lơ Tao Nhã

Lượt đọc: 6821 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173-1 Chương 173-2 Chương 174 Chương 175-1 Chương 175-2 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179-1 Chương 179-2 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184-1 Chương 184-2 Chương 185 Chương 186-1 Chương 186-2 Chương 187 Chương 188 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 192 Chương 193-1 Chương 193-2 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197-1 Chương 197-2 Chương 198-1 Chương 198-2 Chương 199 Chương 200 Chương 201-1 Chương 201-2 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208-1 Chương 208-2 Chương 209 Chương 210 Chương 211-1 Chương 211-2 Chương 212-1 Chương 212-2 Chương 213-1 Chương 213-2 Chương 214 Chương 215 Chương 216-1 Chương 216-2 Chương 217 Chương 218-1 Chương 218-2 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221-1 Chương 221-2 Chương 222 Chương 223-1 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225-1 Chương 225-2 Chương 226 Chương 227-1 Chương 227-2 Chương 228-1 Chương 228-2 Chương 229 Chương 230 Chương 231-1 Chương 231-2 Chương 232 Chương 233-1 Chương 233-2 Chương 234 Chương 235 Chương 236-1 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240-1 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244-1 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246-1 Chương 246-2 Chương 247 Chương 248 Chương 249-1 Chương 249-2 Chương 250 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255-1 Chương 255-2 Chương 256 Chương 257 Chương 258-1 Chương 258-2 Chương 258-3 Chương 259 Chương 260 Chương 261-1 Chương 261-2 Chương 262 Chương 263 Chương 264-1 Chương 264-2 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270-1 Chương 270-2 Chương 271 Chương 272-1 Chương 272-2 Chương 273 Chương 274-1 Chương 274-2 Chương 275-1 Chương 275-2 Chương 276-1 Chương 276-2 Chương 277-1 Chương 277-2 Chương 277-3 Chương 278-1 Chương 278-2 Chương 279 Chương 280-1 Chương 280-2 Chương 281 Chương 282 Chương 283-284 Chương 285 Chương 286-1 Chương 286-2 Chương 286-3 Chương 287-1 Chương 287-2 Chương 288 Chương 289 Chương 290-1 Chương 290-2 Chương 291 Chương 292 Chương 293-1 Chương 293-2 Chương 293-3 Chương 294-1 Chương 294-2 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 298-3 Chương 299 Chương 300 Chương 301-1 Chương 301-2 Chương 302-1 Chương 302-2 Chương 303 Chương 304 Chương 305-1 Chương 305-2 Chương 306 Chương 307 Chương 308-1 Chương 308-2 Chương 309-1 Chương 309-2 Chương 310 Chương 311-1 Chương 311-2 Chương 312-1 Chương 312-2 Chương 313-1 Chương 313-2 Chương 314-1 Chương 314-2 Chương 314-3 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 318-3 Chương 319-1 Chương 319-2 Chương 319-3 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323-1 Chương 323-2 Chương 324 Chương 325-1 Chương 325-2 Chương 325-3 Chương 326-1 Chương 326-2 Chương 326-3 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 328-1 Chương 328-2 Chương 329 Chương 330 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 332 Chương 333-1 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335-1 Chương 335-2 Chương 336-1 Chương 336-2 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342-1 Chương 342-2 Chương 343 Chương 344 Chương 345
Tiến »
Chương 120
thoát y tại long môn

❊ ❊ ❊

Thời tiết thật khác thường, đầu tháng 11 năm ngoái tuyết bắt đầu rơi liên tục, mấymươi ngàn cây quýt bên kia Tạ Nham đã chết vì lạnh.

Lão nông ở Sơn Đông đều nói vài chục năm gần đây không năm nào có tuyếtrơi lớn như vậy. Mà sau tết nguyên tiêu của năm mới, thời tiết trở nênấm áp, đến cuối tháng, ánh mặt trời trên cao chiếu rọi lên cảnh sắc tươi đẹp, đi trên đường dưới ánh mặt trời, chỉ mặc áo lót mà cũng cảm thấynóng.

Quả thực là sau mùa đông chính là mùa hè, không hề có mùa xuân. TrươngNguyên dẫn theo Vũ Lăng đi vào phủ nhà họ Thương, trán hai người đều lấm tấm mồ hôi. Nhìn thấy anh vợ Thương Chu Đức, Trương Nguyên đem thư củaĐổng Kỳ Hưng trình lên, Thương Chu Đức mở thư ra xem, cười lạnh nói:

-Quả nhiên là cha nào con nấy, Đổng Kỳ Xương này trên danh nghĩa là xinlỗi, nhưng lại không có thành ý tạ lỗi, giống ngày đó con gã xin lỗicũng vậy. Còn nói cái gì mà bên cạnh sườn của con gã bị bầm đen, phảimời đại phu bốc thuốc. Cái này rốt cuộc là đang tạ lỗi hay đang hỏi tộiđây?

Trương Nguyên nói:

-Nhị huynh không nên tức giận, ác giả ác báo. Đổng Kỳ Xương bao che chocon gã như vậy, thì sớm muộn gì cũng gặp phải báo ứng thôi.

Thương Chu Đức vứt thư sang một bên, hỏi Trương Nguyên về việc chuẩn bịcho kì thi huyện đến đâu rồi, được biết Trương Nguyên vừa đăng kí lúcnãy, liền gật đầu nói:

-Với tài chế nghệ của đệ, thì việc thi đỗ không thành vấn đề.

Sau đó lại hỏi:

-Đệ muốn gặp Đạm Nhiên không?

Trương Nguyên thầm nghĩ:

-Cái này còn phải nói sao?

Liền cười đáp:

-Mong nhị huynh cho phép.

Thương Chu Đức cười nói:

-Đi đi, trưa ở lại đây dùng cơm.

Khi Trương Nguyên nhìn thấy Thương Đạm Nhiên thì Thương Đạm Nhiên đangvẽ phỏng theo bức tranh “cây vải” của Tống Huy Tông. Nhìn thấy bút tíchthật của bức tranh “cây vải”, Trương Nguyên mới cảm thấy lúc trướcTrương Ngạc xé tan bức tranh của Đổng Kỳ Xương cũng không là gì cả.

Không có người thông báo, Trương Nguyên liền bước vào, Thương Đạm Nhiênđang chuyên tâm vẽ tranh nên không chú ý, thấy có người đến trước mặt,nàng còn căn dặn:

-Lấy khăn tay đến đây.

Khi vẽ tranh ngón tay không cẩn thận bị dính mực đỏ, đợi đến khi đặt bút xuống nhận lấy khăn lau tay mới phát hiện người đưa khăn chính làTrương Nguyên, gương mặt xinh xắn lập tức đỏ bừng thẹn thùng, hai tỳ nữbên cạnh che miệng cười hí hí.

Trương Nguyên lúc này mới thi lễ, Thương Đạm Nhiên vội vàng đáp lễ, xấu hổ hỏi:

-Sao chàng lại tới đây?

Trương Nguyên nói chuyện Đổng Kỳ Xương gửi thư đến, rồi lại nói việcmình vừa đến trường học đăng kí, lông mày Thương Đạm Nhiên rủ xuống nói:

-Ừ, chúc chàng thi tốt.

Trương Nguyên nhìn thấy bộ dạng xấu hổ của nàng, bỗng nhiên rất muốn hỏi nếu hắn không thi đậu tú tài, chỉ là con cháu Đông Trương nghèo hèn,vậy thì Thương Đạm Nhiên có lấy hắn không?

Thương Đạm Nhiên nhấc mi lên, chuyển mắt nhìn lên mặt Trương Nguyên, nhẹ giọng hỏi:

-Chàng muốn nói điều gì à?

Trương Nguyên mỉm cười nói:

-Không có gì, nhìn thấy nàng thì ta quên hết những gì muốn nói rồi.

Thầm nghĩ:

-Hỏi những lời đó không có ý nghĩa, tình yêu và hôn nhân đều có điềukiện cả, nhiều nhân tố kết hợp lại với nhau mới thúc đẩy được, ngươikhông thể lấy những nhân tố phụ đó để khiến nàng rời xa ngươi, nói cáigì mà ta thi không đậu tú tài, ta nghèo rớt mồng tơi, ta điếc mù nàngcòn lấy ta hay không, đây là lời nói ngu xuẩn không có ý nghĩa.

Khuôn mặt xinh đẹp của Thương Đạm Nhiên vẫn chưa hết ửng đỏ, không dámnhìn thẳng vào Trương Nguyên, trông bộ dạng như rất khó chịu.

Trương Nguyên nói:

-Vậy ta về đây.

Đạm Nhiên ngẩng đầu lên, vừa kinh ngạc lại vừa thất vọng.

Trương Nguyên cười nói:

-Ta nói, ta ở lại đây ăn cơm rồi mới về.

Mặt Thương Đạm Nhiên lại đỏ, răng khẽ cắn môi hồng, oán trách nhìnTrương Nguyên một cái, cũng không che dấu được vẻ vui mừng từ đáy lòng.

Nhìn thấy bộ dạng Đạm Nhiên như vậy, Trương Nguyên không khỏi liên tưởng đến một ngày tuyệt vời kia khi thổi nến động phòng.

Chẳng còn cách nào khác, kì thật hắn có thể bình tĩnh một chút, chỉ làthân thể còn trẻ, lúc nào cũng mong chờ được thử cái cảm giác đó, nhưnghai nữ tì không chịu rời đi, Trương Nguyên chỉ đành nói:

-Sau này ta muốn học cách vẽ tranh của nàng.

Thương Đạm Nhiên đồng ý, Trương Nguyên lại nói:

-Sau này, buổi tối ta muốn nàng đọc sách cho ta nghe.

Mặt Thương Đạm Nhiên vẫn đỏ không dứt, giọng nói nhẹ nhàng, đáp lại:

-Được ạ.

Lúc này, Tiểu Cảnh Huy đến, vừa nhìn thấy Trương Nguyên, Tiểu Cảnh Huy cười ha ha một tiếng nói:

-Trương công tử đến mà muội không biết, có phải đã đến lâu rồi không, muội lại để lọt mất nhiều câu không nghe thấy rồi.

Đây là một cái bóng đèn siêu lớn mà.

Trương Nguyên hỏi nàng ta:

-Thời tiết ấm lên sớm, cây đào bên bờ hồ Đông Đại đã nở rồi đấy, chúng ta cùng đi ngắm hoa đi.

Trương Nguyên, Thương Đạm Nhiên cùng Thương Cảnh Huy và mấy tì nữ cùngđi ra vườn sau, đến hồ Đông Đại, thấy cây đào bên bờ tây quả nhiên đã nở rộ, màu đỏ hoa đào chiếu xuống khiến nước hồ cũng đỏ theo.

Trương Nguyên hỏi tỷ muội Cảnh Lan, Cảnh Huy khi nào thì lên kinh thành. Thương Đạm Nhiên nói:

-Phải tháng sau, đợi đại huynh phái người đến đón.

Tiểu Cảnh Huy nhìn Tiểu cô cô, lại nhìn Trương Nguyên, nói:

-Đột nhiên cháu lại không muốn lên kinh thành.

Thương Đạm Nhiên duỗi ngón tay trắng muốt thon dài vuốt một lọn tóc trên trán Cảnh Huy hỏi:

-Sao vậy? Không phải cả ngày luôn nói là muốn ngồi xe, ngồi thuyền đến kinh thành sao?

Tiểu Cảnh Huy cười nói:

-Cháu và tỷ tỷ lên kinh thành, chỉ còn cô cô và Trương công tử ở lại đây không phải là sẽ cô đơn sao?

Trương Nguyên và Thương Đạm Nhiên liếc mắt nhìn nhau, ẩn chứa ý cười. Lập tức hai người đều rất nghiêm túc gật đầu nói:

-Tiểu Huy nói đúng.

Không ngờ tiểu Cảnh Huy nhấp nháy đôi mắt trong suốt nói:

-Nhưng mà cháu vẫn phải lên kinh thành, cách mọi người rất xa, như vậy tất cả mọi người sẽ nhớ cháu. Có phải không?

Mồng tám tháng hai là kì thi huyện ở Sơn Âm bắt đầu rồi. Đầu giờ MãoTrương Nguyên đã dậy rồi, tắm rửa thay quần áo, cả người nhẹ nhàng khoan khoái đi thi. Vũ Lăng xách theo cái giỏ quai trúc bên trong có bútlông, mực, giấy, nghiên mực, một bình nước và mấy cái bánh. Kì thi huyện chỉ diễn ra trong một ngày, làm hai bài bát cổ. Giờ Mão sau khi vàobàn thi thì cửa chính liền được niêm phong lại không cho phép bất cứ aira vào, phải đến cuối giờ Mùi buổi chiều mới được mở một lần để chonhững nho đồng thi xong đi ra, cái này gọi là thả những người đứng đầubảng, sau đó lại đóng cửa lại, chiều tối thì mở cửa thả người lần hai,đến khi trời tối mịt thì sẽ cưỡng chế thu bài đuổi tất cả người ra khỏitrường thi.

Cho nên nói, mặc dù Trương Nguyên làm xong hai bài bát cổ từ sớm, nhưng cũng phải chờ tới cuối giờ Mùi mới có thể đi ra ngoài, nhất định phảimang một ít thức ăn để ăn cho khỏi đói. Sáng sớm liền ra khỏi nhà, trước tiên đến phủ Trạng nguyên ở Tây Trương, phải gọi đại huynh Trương Đại,Trương Đại là người bảo lãnh của hắn, cũng nhất định phải đến trườngthi, Trương Đại đi ra ngáp một cái nói:

-Giới Tử, ngươi còn nợ ta tiền bảo lãnh đấy.

Lẫm sinh (dùng trong đời nhà Minh, nhà Thanh chỉ những người được hưởngbổng lộc của các châu, huyện hoặc phủ) làm người bảo lãnh cho người ta,đương nhiên phải thu tiền, bình thường phải hai hoặc ba lạng bạc, mộthuyện có khoảng mười mấy Lẫm sinh như vậy, mà nho đồng tham gia thihuyện nhiều khi có đến mấy nghìn người, cho nên thường thường một Lẫmsinh phải bảo lãnh cho mấy chục thậm chí mấy trăm nho đồng. Đây có thểchính là một nguồn thu lớn rồi. Tuy nói ba năm chỉ có một lần, như vậycũng kiếm đủ rồi. Đương nhiên, nhất định phải chia cho người ở trườnghọc một số bạc, nếu không sang năm ngươi sẽ bị giáng cấp. Dĩ nhiênTrương Đại sẽ không kiên nhẫn đi kiếm tiền bảo lãnh như vậy, hắn chỉ bảo lãnh cho một mình Trương Nguyên.

Trương Nguyên cười nói:

-Vậy đại huynh nói tiểu đệ nên làm thế nào để trả tiền bảo lãnh đó cho huynh đây?

Trương Đại nói:

-Thi cho tốt, năm sau huynh đệ chúng ta cùng đến Hàng Châu tham gia kì thi hương, ngươi mời ta uống rượu hoa.

Trương Nguyên “ách” một tiếng, đại huynh quả là người lão luyện tìnhtrường, trong “đào am mộng ức” (nhớ lại giấc mộng ngọt ngào ở túp lềutranh) đã ghi lại không ít câu chuyện quyến luyến ở thanh lâu. VươngNguyệt Sinh, Cố Mi, Đổng Bạch, Lý Thập Nương, Dương Năng những danh kĩ ở Tần Hoài này đều có giao tình với đại huynh, rất có duyên với mỹ nhân.

Trương Nguyên gật đầu nói:

-Vậy được, quyết định vậy đi.

Trương Đại cười ha ha nói:

-Cô gái Thương Thị chắc mắng ta chết mất thôi.

Hai huynh đệ cười nói đi đến long môn hội trường thi phía sau trường học.

Sơn Âm là một huyện lớn giàu có và đông đúc của Giang Nam, xây dựng cáchội trường thi riêng biệt, mà một vài huyện nhỏ nghèo khó khi tổ chức kì thi huyện thường bố trí ở công đường của huyện nha hoặc ở trong trườnghọc, thi huyện ở Sơn Âm thí sinh rất đông, đại sảnh của huyện nha cănbản là không đủ chỗ ngồi.

Từ năm mười hai thời Gia Tĩnh liền xây dựng hội trường thi ngay sau học cung (trường học) , có thể chứa được hai nghìn người cùng một lúc, cửachính của trường thi gọi là Long Môn. Ngoài Long Môn có một cái đài caotám thước, huyện lệnh Sơn Âm-Hầu Chi Hàn ngồi ở trên đài cao, dưới đàilà quan lại nhỏ, ba mươi Lẫm sinh của huyện cơ bản cũng đến đủ, phía sau mỗi Lẫm sinh đều có mấy chục nho đồng đi theo, quan lại nhỏ đang cầmdanh sách, mỗi tên Lẫm sinh một đám nho đồng, điểm danh như vậy mớikhông hỗn độn, gọi đến tên một nho đồng sẽ do Lẫm sinh đó nhận mặt, quen biết nhau sẽ không nhận lầm, sẽ trả lời một tiếng “tôi bảo lãnh ngườiđó”.

Như vậy xem như là đã xác nhận, sau đó đến chỗ quan lại nhỏ nhận bài thi, rồi lại đễn chỗ kiểm tra lục soát chờ khám xét.

Lục soát ở kì thi huyện không phải nghiêm ngặt như vậy, nhưng phải cởiáo kiểm tra, cởi giày cởi tất, chỉ mặc một cái quần ngắn, người nhã nhặn thật là có một chút xầu hổ a, nhưng cũng không có cách nào, không lụcsoát như vậy thì sẽ gian dối thành phong trào gian mất. Trương Nguyênnhìn hai, ba nghìn thí sinh đông nghìn nghịt này, có người râu tóc đãmuối tiêu, có người vẫn là đứa trẻ đang thay răng, có người mang nếntrong tay, có người cầm theo đèn lồng, đây đều là những người sợ trờitối, người cười có, người khóc cũng có, không khỏi âm thầm cảm thán:

-Con đường khoa cử này hấp dẫn bao nhiêu người. Tiêu hao, dốc hết tâm huyết cả đời vào đây.

Lúc này cũng không rảnh để kêu ca nhiều, nghĩ thầm nhiều người như thếkia lục soát phải mất đến một, hai canh giờ, thế này thì bao giờ mới vào được trường thi.

Hầu Chi Hàn ngồi trên đài cao, nhìn đông ngó tây một lượt, nhìn thấyhuynh đệ Trương Đại, Trương Nguyên, liền thấp giọng căn dặn Lễ phòng thư lại( một chức vụ không có phẩm cấp) cạnh cửa vài câu, thư vừa nhìn thấy Trương Nguyên, nhanh chóng xuống đài đi tới chỗ Trương Nguyên, cườinói:

-Hai vị Trương công tử, huyện tôn đặc biệt an bài cho Trương công tử vào bàn trước.

Trương Nguyên mừng rỡ, liền cùng Đại huynh Trương Đại đi theo thư lạiđến Long môn trước, nói tên để người gác cửa kiểm tra, nhận được bàithi, nhận lấy cái giỏ từ tay của Vũ Lăng đi vào chỗ kiểm tra lục soát.

Phụ trách chỗ kiểm tra lục soát chính là Lưu Tất Cường và sáu tên nha dịch, đều nhận ra Trương Nguyên. Lưu Tất Cường cười nói:

-Tài năng và học vấn của Trương công tử, còn cần phải giấu tài liệu mang vào phòng thi ư, vào đi, vào đi.

Mấy nho đồng bên cạnh đang cởi áo nghe vậy cùng quay đầu trừng mắt nhìnTrương Nguyên, nhiều khi hưởng thụ đặc quyền cũng không phải chuyện dễdàng. Trương Nguyên cười nói:

-Tất cả mọi người đều cởi, ta cũng cởi đi.

Nói xong cậu ta cởi áo nới dây lưng, còn nhảy người lên mấy cái.

Bọn nha dịch đều cười nói:

-Nhanh vào đi, giành trước chỗ ngồi tốt.

Trương Nguyên nhìn thấy trên bài thi viết “nhị đường đông hào bính thầntọa” (chỗ ngồi ở vị trí số 3, phía đông của phòng số 2) đây có ghi sẵnsố chỗ ngồi, còn có thể giành chỗ được sao?

Lưu Tất Cường nói:

-Không nghiêm ngặt như vậy, chỉ cần đúng số phòng là được, chỗ ngồi thahồ chọn, tìm chỗ ngồi có ánh sáng, không có gió thổi, không có nắngchiếu vào là tốt rồi.

Trương Nguyên buộc lại trường bào màu xanh, mang theo cái giỏ bướcnhanh vào trường thi, trước tiên tìm được trường thi phòng số 2, sau đósẽ tìm được số phía đông, chỉ thấy trong phòng một dãy bàn dài, để tìmmột chỗ ngồi không bị quấy rầy không dễ, trước tiên bày ra bài thi nhìnmột chút, cuộn giấy có hơn chục trang, mỗi trang có mười bốn dòng, mỗidòng mười tám chữ, dùng tơ hồng vẽ đường kẻ thẳng, lại không nhìn thấyđề bài ở chỗ nào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173-1 Chương 173-2 Chương 174 Chương 175-1 Chương 175-2 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179-1 Chương 179-2 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184-1 Chương 184-2 Chương 185 Chương 186-1 Chương 186-2 Chương 187 Chương 188 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 192 Chương 193-1 Chương 193-2 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197-1 Chương 197-2 Chương 198-1 Chương 198-2 Chương 199 Chương 200 Chương 201-1 Chương 201-2 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208-1 Chương 208-2 Chương 209 Chương 210 Chương 211-1 Chương 211-2 Chương 212-1 Chương 212-2 Chương 213-1 Chương 213-2 Chương 214 Chương 215 Chương 216-1 Chương 216-2 Chương 217 Chương 218-1 Chương 218-2 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221-1 Chương 221-2 Chương 222 Chương 223-1 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225-1 Chương 225-2 Chương 226 Chương 227-1 Chương 227-2 Chương 228-1 Chương 228-2 Chương 229 Chương 230 Chương 231-1 Chương 231-2 Chương 232 Chương 233-1 Chương 233-2 Chương 234 Chương 235 Chương 236-1 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240-1 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244-1 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246-1 Chương 246-2 Chương 247 Chương 248 Chương 249-1 Chương 249-2 Chương 250 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255-1 Chương 255-2 Chương 256 Chương 257 Chương 258-1 Chương 258-2 Chương 258-3 Chương 259 Chương 260 Chương 261-1 Chương 261-2 Chương 262 Chương 263 Chương 264-1 Chương 264-2 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270-1 Chương 270-2 Chương 271 Chương 272-1 Chương 272-2 Chương 273 Chương 274-1 Chương 274-2 Chương 275-1 Chương 275-2 Chương 276-1 Chương 276-2 Chương 277-1 Chương 277-2 Chương 277-3 Chương 278-1 Chương 278-2 Chương 279 Chương 280-1 Chương 280-2 Chương 281 Chương 282 Chương 283-284 Chương 285 Chương 286-1 Chương 286-2 Chương 286-3 Chương 287-1 Chương 287-2 Chương 288 Chương 289 Chương 290-1 Chương 290-2 Chương 291 Chương 292 Chương 293-1 Chương 293-2 Chương 293-3 Chương 294-1 Chương 294-2 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 298-3 Chương 299 Chương 300 Chương 301-1 Chương 301-2 Chương 302-1 Chương 302-2 Chương 303 Chương 304 Chương 305-1 Chương 305-2 Chương 306 Chương 307 Chương 308-1 Chương 308-2 Chương 309-1 Chương 309-2 Chương 310 Chương 311-1 Chương 311-2 Chương 312-1 Chương 312-2 Chương 313-1 Chương 313-2 Chương 314-1 Chương 314-2 Chương 314-3 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 318-3 Chương 319-1 Chương 319-2 Chương 319-3 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323-1 Chương 323-2 Chương 324 Chương 325-1 Chương 325-2 Chương 325-3 Chương 326-1 Chương 326-2 Chương 326-3 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 328-1 Chương 328-2 Chương 329 Chương 330 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 332 Chương 333-1 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335-1 Chương 335-2 Chương 336-1 Chương 336-2 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342-1 Chương 342-2 Chương 343 Chương 344 Chương 345
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của tặc đạo tam si