Lẳng Lơ Tao Nhã

Lượt đọc: 6525 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173-1 Chương 173-2 Chương 174 Chương 175-1 Chương 175-2 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179-1 Chương 179-2 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184-1 Chương 184-2 Chương 185 Chương 186-1 Chương 186-2 Chương 187 Chương 188 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 192 Chương 193-1 Chương 193-2 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197-1 Chương 197-2 Chương 198-1 Chương 198-2 Chương 199 Chương 200 Chương 201-1 Chương 201-2 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208-1 Chương 208-2 Chương 209 Chương 210 Chương 211-1 Chương 211-2 Chương 212-1 Chương 212-2 Chương 213-1 Chương 213-2 Chương 214 Chương 215 Chương 216-1 Chương 216-2 Chương 217 Chương 218-1 Chương 218-2 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221-1 Chương 221-2 Chương 222 Chương 223-1 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225-1 Chương 225-2 Chương 226 Chương 227-1 Chương 227-2 Chương 228-1 Chương 228-2 Chương 229 Chương 230 Chương 231-1 Chương 231-2 Chương 232 Chương 233-1 Chương 233-2 Chương 234 Chương 235 Chương 236-1 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240-1 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244-1 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246-1 Chương 246-2 Chương 247 Chương 248 Chương 249-1 Chương 249-2 Chương 250 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255-1 Chương 255-2 Chương 256 Chương 257 Chương 258-1 Chương 258-2 Chương 258-3 Chương 259 Chương 260 Chương 261-1 Chương 261-2 Chương 262 Chương 263 Chương 264-1 Chương 264-2 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270-1 Chương 270-2 Chương 271 Chương 272-1 Chương 272-2 Chương 273 Chương 274-1 Chương 274-2 Chương 275-1 Chương 275-2 Chương 276-1 Chương 276-2 Chương 277-1 Chương 277-2 Chương 277-3 Chương 278-1 Chương 278-2 Chương 279 Chương 280-1 Chương 280-2 Chương 281 Chương 282 Chương 283-284 Chương 285 Chương 286-1 Chương 286-2 Chương 286-3 Chương 287-1 Chương 287-2 Chương 288 Chương 289 Chương 290-1 Chương 290-2 Chương 291 Chương 292 Chương 293-1 Chương 293-2 Chương 293-3 Chương 294-1 Chương 294-2 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 298-3 Chương 299 Chương 300 Chương 301-1 Chương 301-2 Chương 302-1 Chương 302-2 Chương 303 Chương 304 Chương 305-1 Chương 305-2 Chương 306 Chương 307 Chương 308-1 Chương 308-2 Chương 309-1 Chương 309-2 Chương 310 Chương 311-1 Chương 311-2 Chương 312-1 Chương 312-2 Chương 313-1 Chương 313-2 Chương 314-1 Chương 314-2 Chương 314-3 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 318-3 Chương 319-1 Chương 319-2 Chương 319-3 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323-1 Chương 323-2 Chương 324 Chương 325-1 Chương 325-2 Chương 325-3 Chương 326-1 Chương 326-2 Chương 326-3 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 328-1 Chương 328-2 Chương 329 Chương 330 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 332 Chương 333-1 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335-1 Chương 335-2 Chương 336-1 Chương 336-2 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342-1 Chương 342-2 Chương 343 Chương 344 Chương 345
Tiến »
Chương 101
tâm sự của cảnh huy

❊ ❊ ❊

Mặt trời chính ngọ ấm áp chiếu xuống vườn hoa cúc. Hương thơm thoang thoảng khắp nơi.Rừng cây sơn trà thấp bé rậm rạp kéo dài từ lưng chừng núi đến tận mépnước dưới chân núi. Từ trên trúc đình ở lưng chừng núi nhìn xuống cái hồ to ở phía Đông, có thể trông thấy thuyền bè lui tới ở phía xa xa. Tuykhông nghe được tiếng người và tiếng mái chèo, nhưng nhìn là thấy ngaycác tàu thuyền to nhỏ này đều bị một chữ “lợi” vô hình dẫn dắt đi.

Từ xưa đến nay, bản năng con người là muốn mưu sinh, chuyên cần đọc thithư để cầu lấy công danh, nói cho cùng cũng chỉ muốn đạt được cái “lợi” lớn hơn trong đời. Nhưng thật ra những người trên thuyền kia khác biệtso với những kẻ cầu công danh, trông họ có vẻ thoải mái không gò bó,cuộc sống tự do tự tại thích biết bao.

Cũng giống như lúc này, hắn ngồi ở trong trúc đình trên lưng chừng núi, yên tĩnh nhìn cảnh náo nhiệt, tâm tình cảm thấy rất tốt. Hơn nữa còn có Thương Đạm Nhiên xinh đẹp ngượng ngùng ngồi bên cạnh. Trái tim bối rốicủa Thương Đạm Nhiên dần dần bình tĩnh lại, cảm thấy có chút đồng cảmvới Trương Nguyên. Người thiếu nữ thanh nhã xinh đẹp nhẹ nhàng nở nụcười ngồi bên cạnh, hoàn toàn không chú ý tới cô cháu gái nhỏ ThươngCảnh Huy của nàng đang ngửa đầu lên nhìn nàng không chớp mắt.

Trương Nguyên chỉ vào mấy gian nhà tranh ở dưới đình kia, nói:

-Nếu có thể ở trong đó đọc sách luyện chữ, nhàn rỗi nhìn núi thưởng hoa cúc, thế thì thật là tuyệt.

Thương Đạm Nhiên nói:

-Đại huynh của muội trước kia đã từng ở trong nhà tranh ở lưng chừng núi đó để đọc sách chế nghệ, mặc dù là ở trong thành thị náo nhiệt, nhưng ở trong nhà tranh đó khiến người ta cảm thấy mình như được thoát khỏi thế sự, yên tĩnh vô cùng.

Lời nói tự nhiên thốt ra, nàng cũng nhận thức được dường như họ đã quêntừ lâu. Đúng vậy, chính xác cũng đã lâu rồi, cũng đã hơn hai tháng còngì.

Trương Nguyên nói:

-Khi đó chắc Đạm Nhiên tiểu thư cũng không lớn hơn tiểu Cảnh Huy lắm.Nhìn tiểu Cảnh Huy bây giờ có thể tưởng tượng ra nàng khi đó.

Thương Đạm Nhiên cúi đầu nhìn thoáng qua cô cháu gái đang dựa vào bên người nàng, mỉm cười nói:

-Bảo Cảnh Huy giống cô cô kìa. Thật là kỳ lạ nha. Sao tiểu Huy lại không lên tiếng vậy ? Chim chích chòe bay đi đâu mất rồi?

Thương Cảnh Huy nói:

-Ta học cô cô mà, thỉnh thoảng cũng phải lẳng lặng suy nghĩ tâm sự một hồi.

Thương Đạm Nhiên buồn cười, liếc mắt nhìn Trương Nguyên một cái rồi lại cúi đầu nhìn cô cháu gái nhỏ, nói:

-Cháu nghĩ đến tâm sự gì, nói cho cô cô nghe?

Thương Cảnh Huy lắc đầu nói:

-Cháu không nói. Tâm sự sao có thể nói ra. Nói ra thì không phải là tâm sự, đúng không ?.

Thương Đạm Nhiên cố nhịn cười, kéo cái tay nhỏ của cô cháu gái, giữ bàn tay lại nói:

-Tâm sự cũng có thể nói mà.

Bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, nàng hơi nhếch miệng, rồi lại vuốt ve bàntay bé nhỏ của cô cháu gái. Bình thường Trương Nguyên không để ý, lúcnày hắn nhìn qua thì thấy mặt Thương Đạm Nhiên hơi đỏ, cái mũi thanhngọc có một lớp phấn mỏng. Còn hai cánh tay kia, một lớn một nhỏ, đềumềm mại và đẹp như ngọc mài, óng ánh như tuyết.

Trong lòng Trương Nguyên có chút phấn chấn, định nói gì thêm nhưng không thể nào sắp đặt câu từ. Vả lại, thời khắc này thời gian chậm rãi trôiqua, Thương Đạm Nhiên lại đột nhiên thở nhẹ một tiếng, chỉ về phía mộtcon thuyền nhỏ đang ở dưới hồ lớn phía Đông cách đó không xa, nói:

-Nhị huynh của ta đến rồi, chúng ta mau trở về.

Rồi nàng quay sang vén áo thi lễ với Trương Nguyên. Nhìn thật kỹ, hànglông mi dài của nàng khẽ run lên, xinh đẹp tuyệt trần không gì sánhđược.

Thương Cảnh Huy “ồ” một tiếng, với tay về phía Trương Nguyên nói:

-Trương Nguyên công tử ca ca, bọn muội đi trước đây. Lần sau ca ca lại đến chứ?

Trương Nguyên cười nói:

-Đương nhiên ta còn đến. Hai ngày nữa ta còn có việc.

Thương Đạm Nhiên đoán được việc Trương Nguyên muốn nói tới là gì, mặt đỏ bừng tim đập mạnh, niềm vui hoan hỉ khó mà diễn tả, nàng nắm tay tiểuHuy đi xuống trúc đình. Nàng chần chừ một chút rồi quay đầu lại nói:

-Nếu Trương Nguyên công tử muốn tới nơi này tĩnh tâm đọc sách thì hãy nói với nhị huynh của ta.

Trương Nguyên lại cười nói:

-Mùa đông trên núi rất lạnh. Mùa hè sang năm, trên núi mát mẻ là lúc thích hợp đọc sách.

Rồi hắn nhìn Thương Đạm Nhiên nắm tay tiểu Cảnh Huy, còn có Lương Mụ vàtỳ nữ Phương Hoa bốn người đi xuống núi từ một phía khác. Chắc là đườngnúi ở đây không dễ đi?

Đang nghĩ như vậy thì hắn thấy tiểu Cảnh Huy chạy trở lại. Áo gấm lôngchồn dày không ảnh hưởng đến sự nhanh nhẹn của cô bé. Cô bé chạy đến bên trúc đình, quay lại đuổi tỳ nữ Phương Hoa đang đuổi theo:

-Phương Hoa đừng tới đây. Ta có một câu muốn nói cùng với Trương Nguyên công tử ca ca rồi sẽ đi ngay thôi.

Tỳ nữ Phương Hoa liền đứng cạnh mấy cây cúc tàn. Thương Cảnh Huy đi vàotrong đình, khuôn mặt trẻ con nhỏ nhắn trong sáng có chút ngượng ngùng,cái miệng nhỏ nhắn mím môi thật chặt. Trương Nguyên xoay người hỏi:

-Tiểu Huy, có chuyện gì?

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thương Cảnh Huy sáu tuổi ngẩng lên, con mắt lóe sáng, lúc này mới mở miệng nói chuyện được:

-Trương Nguyên công tử ca ca, tiểu Huy cũng muốn giống như cô cô.

-Giống nhau cái gì? Không có gì phải ngại, cứ việc nói đi.

Trương Nguyên mỉm cười khích lệ nói.

Thương Cảnh Huy liền nhanh chóng trả lời:

-Tiểu Huy cũng muốn được gả cho Trương Nguyên công tử ca ca giống như cô cô, được không?

Trương Nguyên liền đứng thẳng người, sau khi lảo đảo một hồi thì lập tức ổn định lại. Hắn tự nói với mình trong lòng phải bình tĩnh, không đượcdọa trẻ con, liền nhẹ giọng hỏi:

-Sao tiểu Huy lại nghĩ như vậy?

Thương Cảnh Huy quan sát sắc mặt của Trương Nguyên, đáp:

-Chính là tâm sự lúc nãy ta vừa nghĩ đến.

Trương Nguyên cười lắc đầu, nói:

-Cái này không thể được. Ta và cô cô muội xấp xỉ tuổi nhau nên mới xứng.

Tiểu Cảnh Huy cố chấp nói:

-Nhưng ta cũng sẽ lớn lên mà, rồi cũng sẽ lớn giống như cô cô của ta.

Dù là Trương Nguyên đa trí thiện biện cũng không cách nào nói lại đượcvới tiểu cô nương sáu tuổi này, phải làm sao giảng giải đạo lý luânthường đây,. Bài bát cổ này thật quá khó khăn. Thương Cảnh Huy ngửa đầuthấy bộ dạng Trương Nguyên dường như có vẻ khó xử, tiểu cô nương nàyliền hỏi thêm:

-Trương Nguyên công tử ca ca, việc này không được sao?

Trương Nguyên nói:

-Đúng là không được. Khi nào muội lớn lên sẽ hiểu.

Dù sao cũng chỉ là trẻ con nên tiểu Huy cũng không cảm thấy thất vọng, nói:

-Vậy cũng được, xem sau khi ta lớn lên có thể hiểu được hay không. Mẫuthân của ta cũng như vậy. Ta hỏi chuyện mà bà không trả lời được liềnthoái thác nói rằng chờ sau khi ta lớn lên tự nhiên sẽ hiểu được.

Tiểu Cảnh Huy quá thông minh, Trương Nguyên cười nói:

-Mẫu thân tiểu Huy nói đúng. Rất nhiều chuyện sau khi lớn lên sẽ tự nhiên hiểu được.

Tỳ nữ Phương Hoa đang gọi:

-Cảnh Huy tiểu thư, đại tiểu thư thúc giục người rồi.

Tiểu Cảnh Huy lên tiếng “Ta tới đây” rồi quay sang dặn dò Trương Nguyên:

-Trương Nguyên công tử ca ca, huynh đừng đem chuyện của ta nói cho aibiết đó. Đây là tâm sự của tiểu Huy, tiểu Huy chỉ nói cho đúng một mình Trương Nguyên công tử biết thôi.

Trương Nguyên đành phải gật đầu cam đoan:

-Ta không nói, tuyệt đối sẽ không nói.

Tiểu Cảnh Huy mỉm cười, nhỏ giọng nói:

-Bí mật!

Trương Nguyên nói:

-Ừ, bí mật.

Lúc này Thương Cảnh Huy mới yên tâm, hăng hái đi xuống đình, nắm tay tỳ nữ Phương Hoa đi xuống núi.

Trương Nguyên một thân một mình đứng trong đình lắc đầu cười. Rất nhiềungười khi còn nhỏ có rất nhiềy ý tưởng và nguyện vọng kỳ quái, sau khilớn lên đều như giấc mộng, biến mất không còn một dấu vết. Tiểu Huy cũng có thể như vậy. Đến khi lớn hơn một chút, nó sẽ hiểu rõ đây là việckhông thể nào, thậm chí còn quên rằng năm xưa đã có tâm sự buồn cười như vậy. Qua lời của quản sự đứng dưới bờ sông, Thương Chu Đức đã biết tiểu muội Thương Đạm Nhiên đã dắt theo tiểu Huy đi đến nơi này.

Cậu ta cười thầm trong lòng, cũng không cảm thấy có gì không ổn. Lễgiáo trói buộc từ thời Vạn Lịch đến nay đã càng ngày càng lỏng lẻo. Cấpbậc chế độ từ từ sụp đổ. Trong năm Hồng Vũ, quy định về trang phục, nơiở, xe kiệu và những quy định về đẳng cấp đã không còn được người ta tuân thủ. Khu nhà to rộng của phú thương được mô phỏng giống phủ vương hầu,tơ lụa chỉ cần mua là có thể mặc, người xuất thân gia nô cũng dám đikiệu. Phu nhân dạo chơi ngoài thành, vào miếu thắp hương, xuất đầu lộdiện đã là chuyện không thể trách.

Cho nên nói Thương Đạm Nhiên gặp gỡ Trương Nguyên ở vườn cúc nhà mìnhthì có là gì. Hôm nay Trương Nguyên trở về cũng sẽ sai người đến xincưới.

Thương Chu Đức nghĩ như vậy liền đi lên núi. Khi lên tới trúc đình trênvườn cúc thì hắn không nhìn thấy tiểu muội và cháu gái đâu, trong lòngbiết ngay là họ đã đi trước, cũng không nhắc tới, chỉ hỏi Trương Nguyênlà hoa cúc nơi này thế nào.

Trương Nguyên nói:

-Rất có danh phẩm, chỉ có điều phần lớn đều tàn hết rồi. Nếu như tới sớm một tháng thì hay quá.

Thương Chu Đức cười nói:

-Cũng không muộn, còn nhiều thời gian mà. Tháng chín sang năm ta sẽ lại mời ngươi tới thưởng cúc, uống rượu, haha.

Cười một lát thì y hỏi:

-Giới Tử có biết Kỳ Hổ Tử tới đây có chuyện gì không?

Trương Nguyên thấy Thương Chu Đức nói như vậy, trong lòng hiểu rõ, nhưng miệng nói:

-Cái này thì đệ không biết.

Thương Chu Đức cười nói:

-Kỳ Hổ Tử mười một tuổi đã nghĩ ngợi đến việc lấy vợ. Hôm qua hắn nhìnthấy cháu Cảnh Lan của ta nên hôm nay lại chạy đến nhà cô của nó. Cậuta lại không có chút xấu hổ nào, nói thẳng là sẽ cưới Thương Cảnh Lan,mọi người ở đấy ai cũng cười, cho nên mới gọi ta về. Hóa ra cậu ta cònchưa bàn bạc với trưởng bối đã tự ý chạy tới đây trước. Bây giờ cấu ấyđã về rồi. Ta bảo nó ở lại dùng cơm nhưng nó không chờ được, nói là phải về viết thư báo cho phụ thân. Ha ha, tên Kỳ Hổ Tử này thật là ngườinóng vội.

Trương Nguyên thầm nghĩ: “Kỳ Hổ Tử là người kỳ lạ, mười một tuổi đã muốn lấy vợ, thật sự buồn cười. Tuy nhiên theo ta được biết, Thương Cảnh Lan cũng chính là vợ của hắn. Khi Kỳ Hổ Tử bốn mươi tuổi, quân Thanh côngchiếm Hàng Châu. Hắn cứu quốc không được liền nhảy sông hi sinh cho tổquốc. Thương Cảnh Lan thủ tiết sống quãng đời còn lại, rất đáng đượckính trọng.

-Kỳ Hổ Tử là thần đồng Sơn Âm. Cảnh Lan tiểu thư xinh đẹp thông minh, kém hai tuổi, quả thật là rất xứng.

Thương Chu Đức gật đầu nói:

-Chuyết kinh (cách gọi vợ thời cổ) đã qua nói với mẫu thân của Cảnh Lanchuyện này rồi. Nói vậy chuyện này cũng không có gì, chỉ có điều Kỳ HổTử và Cảnh Lan còn trẻ, vẫn là chờ hai năm nữa mới đính hôn thì tốt hơn.

Trong lòng ông ta cũng nghĩ: “Dù sao cũng phải đem chuyện hôn sự củatiểu muội Đạm Nhiên định trước rồi hãy nói sau. Làm gì có đạo lý cô côtuổi thanh xuân ở trong phòng mà cháu nhỏ lại đính hôn trước.” Rồi chợthỏi:

-Giới Tử, ngươi có nhớ rõ ngày sinh tháng đẻ của mình không. Ta đây cómột người bạn, có thể không ngại nhờ hắn giúp ngươi đuổi đi đại vận nămtrước.

Đây không phải vì Thương Chu Đức vội vàng muốn đem tiểu muội Đạm Nhiêngả ra ngoài, mà vì Đạm Nhiên lớn hơn một tuổi so với Trương Nguyên. Tụcngữ Thiệu Hưng có nói “Nữ đại nhất bất thành thê” (Nữ hơn một tuổi không làm vợ được). Tuy nhiên trong thực tế cuộc sống, con gái hơn một tuổilàm vợ có rất nhiều, nhưng cũng giống như nữ tử không bó chân, vẫn cónhững điều kiêng kị. Cho nên phải mời người hợp nhất bát tự trước. Nếunhư có gì không ổn thì có thể phá giải trước. Bát tự không hợp thì cũngcó thể bổ túc thêm. Trương Nguyên nói:

-Thân mẫu của ta nói là ta sinh giờ tý, ngày mười chín tháng sáu, năm Vạn Lịch hai mươi sáu.

Hắn nghĩ trong lòng: “Tính toán vận mệnh của ta, có thể tính chuẩn được ư? Ta đã nghịch thiên sửa đổi mạng rồi.”

Thương Chu Đức nói:

-Năm Vạn Lịch hai mươi sáu tức là năm Tuất, giờ tý ngày mười chín tháng sáu. Được, huynh đã nhớ rồi.

Đã là chính ngọ, bóng người nằm cả dưới chân rồi. Thương Chu Đức vàTrương Nguyên xuống núi rồi ngồi thuyền về nhà, dùng một ít cơm trưa,uống một ít trà, nghỉ ngơi đàm luận một chút rồi Trương Nguyên cáo từvới Thương Chu Đức, mang theo bức “thiếu nữ đá cầu” trở về Sơn Âm.Thương Chu Đức lại bảo người hầu mang xe ngựa tiễn về nhà như trước.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173-1 Chương 173-2 Chương 174 Chương 175-1 Chương 175-2 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179-1 Chương 179-2 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184-1 Chương 184-2 Chương 185 Chương 186-1 Chương 186-2 Chương 187 Chương 188 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 192 Chương 193-1 Chương 193-2 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197-1 Chương 197-2 Chương 198-1 Chương 198-2 Chương 199 Chương 200 Chương 201-1 Chương 201-2 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208-1 Chương 208-2 Chương 209 Chương 210 Chương 211-1 Chương 211-2 Chương 212-1 Chương 212-2 Chương 213-1 Chương 213-2 Chương 214 Chương 215 Chương 216-1 Chương 216-2 Chương 217 Chương 218-1 Chương 218-2 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221-1 Chương 221-2 Chương 222 Chương 223-1 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225-1 Chương 225-2 Chương 226 Chương 227-1 Chương 227-2 Chương 228-1 Chương 228-2 Chương 229 Chương 230 Chương 231-1 Chương 231-2 Chương 232 Chương 233-1 Chương 233-2 Chương 234 Chương 235 Chương 236-1 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240-1 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244-1 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246-1 Chương 246-2 Chương 247 Chương 248 Chương 249-1 Chương 249-2 Chương 250 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255-1 Chương 255-2 Chương 256 Chương 257 Chương 258-1 Chương 258-2 Chương 258-3 Chương 259 Chương 260 Chương 261-1 Chương 261-2 Chương 262 Chương 263 Chương 264-1 Chương 264-2 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270-1 Chương 270-2 Chương 271 Chương 272-1 Chương 272-2 Chương 273 Chương 274-1 Chương 274-2 Chương 275-1 Chương 275-2 Chương 276-1 Chương 276-2 Chương 277-1 Chương 277-2 Chương 277-3 Chương 278-1 Chương 278-2 Chương 279 Chương 280-1 Chương 280-2 Chương 281 Chương 282 Chương 283-284 Chương 285 Chương 286-1 Chương 286-2 Chương 286-3 Chương 287-1 Chương 287-2 Chương 288 Chương 289 Chương 290-1 Chương 290-2 Chương 291 Chương 292 Chương 293-1 Chương 293-2 Chương 293-3 Chương 294-1 Chương 294-2 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 298-3 Chương 299 Chương 300 Chương 301-1 Chương 301-2 Chương 302-1 Chương 302-2 Chương 303 Chương 304 Chương 305-1 Chương 305-2 Chương 306 Chương 307 Chương 308-1 Chương 308-2 Chương 309-1 Chương 309-2 Chương 310 Chương 311-1 Chương 311-2 Chương 312-1 Chương 312-2 Chương 313-1 Chương 313-2 Chương 314-1 Chương 314-2 Chương 314-3 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 318-3 Chương 319-1 Chương 319-2 Chương 319-3 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323-1 Chương 323-2 Chương 324 Chương 325-1 Chương 325-2 Chương 325-3 Chương 326-1 Chương 326-2 Chương 326-3 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 328-1 Chương 328-2 Chương 329 Chương 330 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 332 Chương 333-1 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335-1 Chương 335-2 Chương 336-1 Chương 336-2 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342-1 Chương 342-2 Chương 343 Chương 344 Chương 345
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của tặc đạo tam si