Lẳng Lơ Tao Nhã

Lượt đọc: 6645 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173-1 Chương 173-2 Chương 174 Chương 175-1 Chương 175-2 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179-1 Chương 179-2 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184-1 Chương 184-2 Chương 185 Chương 186-1 Chương 186-2 Chương 187 Chương 188 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 192 Chương 193-1 Chương 193-2 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197-1 Chương 197-2 Chương 198-1 Chương 198-2 Chương 199 Chương 200 Chương 201-1 Chương 201-2 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208-1 Chương 208-2 Chương 209 Chương 210 Chương 211-1 Chương 211-2 Chương 212-1 Chương 212-2 Chương 213-1 Chương 213-2 Chương 214 Chương 215 Chương 216-1 Chương 216-2 Chương 217 Chương 218-1 Chương 218-2 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221-1 Chương 221-2 Chương 222 Chương 223-1 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225-1 Chương 225-2 Chương 226 Chương 227-1 Chương 227-2 Chương 228-1 Chương 228-2 Chương 229 Chương 230 Chương 231-1 Chương 231-2 Chương 232 Chương 233-1 Chương 233-2 Chương 234 Chương 235 Chương 236-1 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240-1 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244-1 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246-1 Chương 246-2 Chương 247 Chương 248 Chương 249-1 Chương 249-2 Chương 250 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255-1 Chương 255-2 Chương 256 Chương 257 Chương 258-1 Chương 258-2 Chương 258-3 Chương 259 Chương 260 Chương 261-1 Chương 261-2 Chương 262 Chương 263 Chương 264-1 Chương 264-2 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270-1 Chương 270-2 Chương 271 Chương 272-1 Chương 272-2 Chương 273 Chương 274-1 Chương 274-2 Chương 275-1 Chương 275-2 Chương 276-1 Chương 276-2 Chương 277-1 Chương 277-2 Chương 277-3 Chương 278-1 Chương 278-2 Chương 279 Chương 280-1 Chương 280-2 Chương 281 Chương 282 Chương 283-284 Chương 285 Chương 286-1 Chương 286-2 Chương 286-3 Chương 287-1 Chương 287-2 Chương 288 Chương 289 Chương 290-1 Chương 290-2 Chương 291 Chương 292 Chương 293-1 Chương 293-2 Chương 293-3 Chương 294-1 Chương 294-2 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 298-3 Chương 299 Chương 300 Chương 301-1 Chương 301-2 Chương 302-1 Chương 302-2 Chương 303 Chương 304 Chương 305-1 Chương 305-2 Chương 306 Chương 307 Chương 308-1 Chương 308-2 Chương 309-1 Chương 309-2 Chương 310 Chương 311-1 Chương 311-2 Chương 312-1 Chương 312-2 Chương 313-1 Chương 313-2 Chương 314-1 Chương 314-2 Chương 314-3 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 318-3 Chương 319-1 Chương 319-2 Chương 319-3 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323-1 Chương 323-2 Chương 324 Chương 325-1 Chương 325-2 Chương 325-3 Chương 326-1 Chương 326-2 Chương 326-3 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 328-1 Chương 328-2 Chương 329 Chương 330 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 332 Chương 333-1 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335-1 Chương 335-2 Chương 336-1 Chương 336-2 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342-1 Chương 342-2 Chương 343 Chương 344 Chương 345
Tiến »
Chương 114
các vị chư sinh đều hổ thẹn

❊ ❊ ❊

“Liễu nhứ hỉ lai phiến phiến hồng?”

Án sát sứ Trương Kỳ Liêm đang định hùa vào tán dương thì lại cảm thấy có gì đó không đúng.câu thơ này hình như không đúng, tơ liễu là màu trắng, lấy đâu ra màu đỏ mà “phi hồng” cho được?Các vị đang ngồi đây đều lànhững người cả đời đọc sách, nhưng không một ai biết câu thơ vừa rồi là ở đâu ra, đoán chắc có lẽ không phải thơ của cổ nhân mà là do Chung tháigiám bịa ra mà thôi.Mặc dù muốn nịnh nọt lão Chung thái giám này vài câu nhưng kiểu hùa theo lỗi sai thế này đúng là mất mặt quá.Nhất thời cảđám người ngơ ngác nhìn nhau, ai cũng chờ người khác lên tiếng trước rồi mới phụ họa theo.

Chung thái giám thấy vẻ bối rối của mọi người thì cũng nhận ra có gì đókhông ổn, sắc mặt lão trắng bệch ra.Lão là cái kiểu thái giám thích họcđòi văn vẻ, rất thích tỏ ra ta đây sĩ diện.Ngoài việc đốc thúc công việc ở hàng dệt ra, bình thường lão còn đọc thuộc lòng ba trăm Đường thi,Tống từ, Nguyên khúc, cố gắng đọc thuộc rồi hay ngâm nga với các văn sĩđể tỏ ra ta đây cũng là người hay chữ, tự nhận học thức của mình là caothâm nhất trong số các thái giám.Lão cũng chẳng biết vì sao ban nãy lạibuột miệng thốt ra câu thơ kia, cố nhét hai chữ “phi” và “hồng” vào chứchẳng để ý gì đến ý thơ cả.Trương Kỳ Liêm ho khan một tiếng, miễn cưỡngcười nói:

- Câu này của công công ý tứ tuyệt diệu, câu chữ lại bay bổng, hạ quan vô cùng khâm phục.

Thấy chung thái giám tỏ vẻ trầm tư, Trương Kỳ Liêm thầm nghĩ:

-Không xong rồi, lão thái giám này hỷ nộ vô thường, không biết chừng trong lúc này mà nịnh lão lại thành châm biếm lão cũng nên.

Trương Kỳ Liêm á khẩu không nói câu nào.Những người khác tất nhiên cũngsẽ chẳng dám lên tiếng, chỉ dám cười thầm trong bụng, đang muốn xem tròhay trước mắt coi Chung thái giám và Trương Kỳ Liêm sẽ đối đáp gì tiếptheo đây.Bầu không khí trong Tinh Tú các bỗng căng như dây đàn, cơ hồkhông thể nghe thấy cả một tiếng thở.Trong lúc ai nấy đều cảm thấy khóxử thì chợt từ bên ngoài vọng tới một âm thanh trong trẻo:

- “Liễu nhứ phi lai phiến phiến hồng”, câu thơ này chính là của thi sĩ thời Nguyên, dùng để đối lại tửu lệnh đúng là hay tuyệt.

Trương Kỳ Liêm vội hỏi:

- Ai đó?

Người này đúng là đã “cứu cho Trương Kỳ Liêm một mạng”, ông bèn khẩn trương chạy ra nghênh đón....

Trương Nguyên thấy tộc thúc tổ Trương Nhữ Sương, thầy Vương Tư Nhâm, còn có Từ Tri phủ, Hầu Huyện lệnh đang mặc mãng bào, đeo đai ngọc đi lênnúi.Thấy quan nhân đầu đội trung tĩnh quan viền vàng đang ngồi cạnhChung thái giám kia chắc là Án sát sứ Trương Kỳ Liêm, Trương Nguyên thầm nghĩ:

- Lão thái giám này cũng oai phong gớm,quan tam phẩm mà còn phải theohầu lão đi ngắm cảnh.Vậy thì khổ công đèn sách hòng có ích gì, vẫn chẳng bằng nổi một tay chẳng ra nam chẳng ra nữ kia.Hazzz..

Rồi liếc nhanh sang Thương Đạm Nhiên ~

Thương Đạm Nhiên dù thông minh nhưng cũng đoán không ra Trương Nguyênlúc này đang suy nghĩ gì.Thấy trên đỉnh núi nhiều người như vậy, nhìnsang Trương Nguyên, rồi quay qua nói với Thương Chu Đức nói:

- Nhị huynh, chúng ta có lên đó nữa không?

Thương Chu Đức nói:

- Đã đến đây rồi thì sao lại bỏ dở giữa chừng như vậy.Từ đỉnh Long Sơncó thể trông về phía thành Hội Kê, thậm chí còn nhìn thấy được cả núiBạch Mã.

Tiểu Cảnh Huy vui mừng nói:

- Hay lắm, hay lắm.Mau đi nhanh thôi.

Trương Nguyên thấy Năng Trụ đang từ đồi Bồng Lai chạy xuống thì vội vàng gọi lại hỏi xem sáu chiếc đèn kia đang được treo ở đâu.

Năng Trụ lắc đầu, Trương Nguyên nhắc nhở nói:

-Trên đèn lồng có vẽ hoa mẫu đơn và con ếch xanh, còn một cái có hoa tường vi và bươm bướm nữa.

Năng Trụ vỗ trán, cười xòa đáp:

- Tiểu nhân nhớ ra rồi, sáu cây đèn kia đang được treo bên ngoài Tinh Tú các.

Trương Nguyên lại nói:

- Năng Trụ, ngươi mang theo kính viễn vọng không, cho ta mượn dùng một chút?

Năng Trụ nói:

- Tiểu nhân đang phải chạy về lấy kính viễn vọng đây, Tam công vừa mắng cho nô tài một trận đây này.

Dứt lời, anh ta ba chân bốn cẳng chạy biến.

Trương Nguyên quay sang Thương Chu Đức nói:

- Nhị huynh, chúng ta lên Tinh Tú các đi, cũng chỉ mấy trăm bước thôi.

Rồi quay sang tiểu Cảnh Huy, hỏi:

- Tiểu Huy còn đi được nữa không?

- Được chứ.

Tiểu Cảnh Huy nhảy lên vui sướng, tỏ ra mình còn đang rất sung sức.

Đoàn người lên đồi Bồng Lai, cả đoạn đường núi được chăng đầy những đènlà đèn, trên dưới có không biết bao nhiêu người.Mấy người hầu Thương thị hết sức cẩn thận hộ tống ba vị tiểu thư. Đồi Bồng Lai khá rộng, mấyngười tụm năm tụm bảy rải chiếu ngồi gảy đàn tấu khúc, làm cho bầukhông khí càng náo nhiệt bội phần.Còn có vài túp lều rộng, bên trong córất nhiều chiếc đèn rất lớn.

Trên những chiếc đèn lớn còn được đề lên đó “Tứ thư” hay “Thiên GiaThi”.Tỷ muội Cảnh Lan, Cảnh Huy vừa đi vừa thích thú ngắm nhìn, nấn nátrên đồi Bồng Lai này đến hai khắc rồi mới hướng bước về phía đỉnh LongSơn, chợt nghe phía sau có mấy người đồng thanh quát:

- Tránh đường, tránh đường.

Hào nô dám quát người đi đường ư?Không trông thấy đèn lồng của Phùng Hổ viết gì sao?

Trương Nguyên trông thấy một gã gia đinh thân hình vạm vỡ đang lớn tiếng dẹp đường, đằng sau là mấy môn khách và gia nô vây quanh một thanh niên công tử bước nhanh lên núi.Thương Đạm Nhiên đứng lui sang một bên,Trương Nguyên cũng liền dừng lại đứng cạnh nàng.

Khi đám hào nô, môn khách kia bước qua chỗ của đám người Trương Nguyênvà Thương Chu Đức đang đứng thì gã thanh niên công tử kia dùng ánh mắtsuồng sã nhìn Thương Đạm Nhiên một lượt từ trên xuống dưới, rồi lạiquay sang liếc khắp người Mục Chân Chân đang đứng cạnh Trương Nguyên,ánh mắt gã chợt sáng lên rồi chầm chậm dừng bước.Vừa đi vừa ngoái đầunhìn lại, suýt nữa thì té cả vào người Thương Đạm Nhiên.Dưới ánh đènlung linh, Thương Đạm Nhiên vận bộ xiêm y màu cam giống màu của cây Tùng Giang, nàng hiện lên xinh đẹp như vầng trăng rằm, còn Mục Chân Chânđang mặc chiếc váy dài màu đen, càng tôn lên làn da trắng nõn nà nhưtuyết, hai người mỗi người một vẻ vô cùng hấp dẫn. Hai vị cô nương nàynhan sắc như hoa, khó tránh khỏi việc thu hút ánh nhìn của mọingười.Nhưng ánh mắt vừa rồi của tay công tử kia thật quá lỗ mãng, khiếncho Trương Nguyên không khỏi có phần khó chịu, nghĩ thầm:

- Đây là gã nào?Sơn Âm hẳn là không có kẻ nào lỗ mãng như vậy, không biết chừng là tới đây phá rối cũng nên.

Lên tới đỉnh núi, Thương Đạm Nhiên trông thấy sáu chiếc đèn tinh xảo dochính tay mình vẽ đang được treo ở Tinh Tú các, bèn hai tay kéo hai côcháu chạy qua xem.Tiểu nô Vũ Lăng không biết từ xó nào chạy ra, hớn hởnói:

- Thiếu gia, em biết ngay thiếu gia lại muốn tới nơi này xem đèn nhà mình nên đã ở đây chờ lâu lắm rồi.

Trương Nguyên cười nói:

- Tiểu Vũ, ngươi cũng nhanh chân quá nhỉ!

Lúc này nghe được Tinh Tú trong các có tiếng trống hạt đang gióng lêntruyền tửu lệnh, Trương Nguyên thị lực không tốt nên bù lại tai lại rấtthính, nghe giọng Chung thái giám kia khác hẳn với người bình thường,ngâm ra câu “Liễu nhứ phi lai phiến phiến hồng” thì biết chắc là lãođang bịa ra, vốn dĩ đám người trong các thấy vậy phải cười nói ồn ào một trận mới đúng, thế mà lạ thay, không khí lại trầm lắng đến bất thường,không ai dám lên tiếng câu nào.

Trương Nguyên thầm nghĩ:

- Chung thái giám phen này đúng là xấu hổ rồi, ta có nên giúp lão mộtchút hay không?Ừm, kết giao với một người có quyền cũng tốt, nhất địnhsau này sẽ được nhờ, chỉ cần có lợi với đại sự của ta thì ta sẽ không từ chối.Quốc nạn giáng xuống, phải lợi dụng tất cả những người có thể lợidụng, những việc có thể lợi dụng.Đương nhiên không phải chuyện gì cũngdễ dàng, nói thì dễ lúc làm được hay không mới khó, vậy thì phải xem bản lĩnh của ta thế nào rồi.

Trương Nguyên rất nhanh lấy lại tâm trí, cao giọng nói:

- “Liễu nhứ phi lai phiến phiến hồng”, câu thơ này chính là của thi sĩthời Nguyên, dùng để đối lại “tửu lệnh” đúng là hay tuyệt.

Quả nhiên, trong các có người đáp:

- Là ai? Mời vào trong.

Và ra nghênh đón cậu chính là Chiết Giang tỉnh Án Sát tư quan trênTrương Kỳ Liêm. Trương Kỳ Liêm gặp Trương Nguyên mới tuổi mười lăm, sáutuổi, lại là một thanh y nho đồng thì có chút hụt hẫng, hỏi:

- Ngươi biết chính xác xuất xứ của câu thơ kia ư?

Trương Nguyên khom người nói: “ Đúng vậy. “

Trương Kỳ Liêm không còn tâm trí đâu quan tâm đến việc vì sao cậu thiếuniên này lại có mặt ở đây, rồi lại còn dám to gan chen vào câu chuyệncủa các đại quan nhân nữa.Nhưng cậu ta tới đây làm loạn một phen cũngtốt, mong sao Chung thái giám thấy vậy mà quên đi cảnh tượng khó xử bannãy, bèn vẫy tay, nói:

- Mời vào.

Trương Nguyên vừa vào trong đã trông thấy toàn “người quen”. Cậu lầnlượt thi lễ với tộc thúc tổ Trương Nhữ Sương, lão sư Vương Tư Nhâm, TừTri phủ và Hầu Huyện lệnh. Hành động này làm cho Án sát sứ Trương KỳLiêm nhất thời bất ngờ không hiểu chuyện gì đang diễn ra.Trương NhữSương đứng dậy cười ha hả nói:

- Chung công công, Trương phân thủ, chư vị sa đạt, đây là cháu họ củaTrương Nhữ Sương ta, Trương Nguyên Trương Giới Tử.Trương Nguyên, mau bái kiến Chung công công và Án sát sứ Trương đại nhân.

Trương Nguyên liền thi lễ với Chung thái giám, rồi quay sang hành lễ với người bên cạnh là Trương Kỳ Liêm.Trương Kỳ Liêm vỗ nhẹ trán làm như nhớ ra gì đó, nói:

- Trương Nguyên... ta ở Hàng Châu có nghe qua cái tên này.Có một lầnVương Đề Học đã nhắc tới, nói Trương Nguyên ở Sơn Âm tuổi còn nhỏ mà đãlàm được một bài văn bát cổ tuyệt hay, chính là ngươi ư?

Trương Nguyên mỉm cười chắp tay trước ngực nói:

- Đó là đại tông sư quá khen, tiểu tử tài mọn, học nông biết cạn, đâu dám nhận.

Hoá ra thiếu niên trước mắt đúng là người mà Vương Đề học đã hết lời khen ngợi, Trương Kỳ Liêm vui vẻ nói:

- Đúng là Sơn Âm Trương thị xuất nhân tài.Vậy ngươi nói câu “Liễu nhứphi lai phiến phiến hồng” là trong bài thờ nào của Nguyên triều?

Trương Nguyên chắp tay thi lễ với Chung thái giám, đáp:

- Chung công công bác học tinh thâm, tiểu tử vô cùng kính nể, câu “Liễunhứ phi lai phiến phiến hồng” này nghe có vẻ lạ tai, khó trách các vịhiển đạt ở đây nhất thời không nhớ ra.Quảng Lăng gầy Tây Hồ có Âu DươngTu san núi lấp hồ xây dựng Bình Sơn đường, hậu nhân vì chuyện này mà đểlại rất nhiều lời vịnh, tiểu nhân cũng không nhớ ra câu nói đó là của vị nào, nhưng tiểu nhân có thể đọc thuộc ra cả bốn câu trong bài vịnh đó.

Nói rồi cậu lập tức cất cao giọng ngâm:

- Nhập tứ kiều biên nhập tứ phong, bằng lan do ức cựu giang đông.Tịchdương phản chiếu đào hu độ liễu nhứ phi lai phiến phiến hồng .

-

Tạm dịch:

Gió Nhập Tứ bên cầu Nhập Tứ

Tựa lan sầu tưởng cố Giang Đông

Chiều tà phản chiếu vườn hoa Đào

Tơ liễu bay tới một mảng hồng

Bầu không khí bên trong Tinh Tú các lại trở về trạng thái yên tĩnh, ngay sau đó tiếng vỗ tay dần dần vang lên không ngớt:

- Hay! Hay lắm!

- Ánh hoàng hôn phản chiếu làm cho tơ liễu bay tới nhìn qua sẽ tưởng là màu đỏ.Hay lắm!

- Bài thơ này có hình ảnh ẩn dụ mới, ý nghĩa sâu xa.

-.....

Trương Kỳ Liêm mừng rỡ, vội lên tiếng tâng bốc Chung thái giám, nói:

- Chung công công đúng là có trí nhớ siêu phàm, hạ quan tự thấy khôngsánh bằng. Câu thơ này ban đầu còn khiến hạ quan cảm thấy ý nghĩa khôngthông, hổ thẹn, hổ thẹn.

Đám người Từ Thời Tiến cũng lớn tiếng kêu “hổ thẹn”, mấy quan thân danhsĩ cũng vội vàng hùa theo, hết người này đến người kia thi nhau “tự kiểm điểm bản thân”, thẹn mình không sánh được với Chung công công, thánphục Chung công công tri thức uyên thâm, chỉ có Trương Nhữ Sương, VươngTư Nhâm cười dài nhìn Trương Nguyên không nói câu nào.

Chung thái giám được mọi người hết lời tán dương như vậy thì cũng quênmất rằng câu này là do lão bịa ra, thậm chí còn tưởng rằng đúng là cómột người nào đó của Nguyên triều đã làm ra bài vịnh này thật.Từ chỗ khó xử trở nên vui mừng hoan hỉ, lão xoa xoa cái cằm nhẵn thín, nói:

- Cái này, ta quả thực cũng không nhớ rõ lắm, chỉ nhớ được một câu, cònTrương công tử lại nhớ được cả bài. Đáng khen, đáng khen.

Trương Nguyên khiêm tốn nói:

- Tại hạ là năm trước khi sưu tập những cuốn sách của tiền nhân thì ngẫu nhiên đọc được bài thơ này.Tại hạ tuổi nhỏ, đọc sách không nhiều lắmnên không nhớ rõ toàn bộ. Chung công công là người đọc rộng biết nhiều,thấy tửu lệnh có hai chữ này thì liền nhớ ra câu “Liễu nhứ phi lai phiến phiến hồng”, phải không ạ?

Chung thái giám gật đầu lia lịa:

- Phải, phải.Chính là như vậy đó.Lão vui mừng ra mặt, cảm thấy cậu thiếu niên này rất hiểu mình, bèn quay sang nói với Trương Nhữ Sương:

- Túc ông, đứa cháu này của ngươi quả là thông minh hơn người, tiền đồ ắt hẳn sẽ vô cùng xán lạn.

Trương Nhữ Sương cười nói:

- Công công quá khen, Trương Nguyên là đệ tử của Vương Quý Trọng tiên sinh, đó đều là công Quý Trọng tiên sinh dạy bảo cả.

Chung thái giám liền quay sang Vương Tư Nhâm nói:

- Dạy rất hay, rất có phương pháp.

Trương Kỳ Liêm thấy Chung thái giám mặt mày hớn hở thì cũng thở phào nhẹ nhõm. Lão thái giám học đòi văn vẻ lại vui giận thất thường này đúng là “khó chiều”.Tối nay may mà có Trương Nguyên “bỗng nhớ ra bài vịnh kia”, nếu không thì đúng là.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173-1 Chương 173-2 Chương 174 Chương 175-1 Chương 175-2 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179-1 Chương 179-2 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184-1 Chương 184-2 Chương 185 Chương 186-1 Chương 186-2 Chương 187 Chương 188 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 192 Chương 193-1 Chương 193-2 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197-1 Chương 197-2 Chương 198-1 Chương 198-2 Chương 199 Chương 200 Chương 201-1 Chương 201-2 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208-1 Chương 208-2 Chương 209 Chương 210 Chương 211-1 Chương 211-2 Chương 212-1 Chương 212-2 Chương 213-1 Chương 213-2 Chương 214 Chương 215 Chương 216-1 Chương 216-2 Chương 217 Chương 218-1 Chương 218-2 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221-1 Chương 221-2 Chương 222 Chương 223-1 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225-1 Chương 225-2 Chương 226 Chương 227-1 Chương 227-2 Chương 228-1 Chương 228-2 Chương 229 Chương 230 Chương 231-1 Chương 231-2 Chương 232 Chương 233-1 Chương 233-2 Chương 234 Chương 235 Chương 236-1 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240-1 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244-1 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246-1 Chương 246-2 Chương 247 Chương 248 Chương 249-1 Chương 249-2 Chương 250 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255-1 Chương 255-2 Chương 256 Chương 257 Chương 258-1 Chương 258-2 Chương 258-3 Chương 259 Chương 260 Chương 261-1 Chương 261-2 Chương 262 Chương 263 Chương 264-1 Chương 264-2 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270-1 Chương 270-2 Chương 271 Chương 272-1 Chương 272-2 Chương 273 Chương 274-1 Chương 274-2 Chương 275-1 Chương 275-2 Chương 276-1 Chương 276-2 Chương 277-1 Chương 277-2 Chương 277-3 Chương 278-1 Chương 278-2 Chương 279 Chương 280-1 Chương 280-2 Chương 281 Chương 282 Chương 283-284 Chương 285 Chương 286-1 Chương 286-2 Chương 286-3 Chương 287-1 Chương 287-2 Chương 288 Chương 289 Chương 290-1 Chương 290-2 Chương 291 Chương 292 Chương 293-1 Chương 293-2 Chương 293-3 Chương 294-1 Chương 294-2 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 298-3 Chương 299 Chương 300 Chương 301-1 Chương 301-2 Chương 302-1 Chương 302-2 Chương 303 Chương 304 Chương 305-1 Chương 305-2 Chương 306 Chương 307 Chương 308-1 Chương 308-2 Chương 309-1 Chương 309-2 Chương 310 Chương 311-1 Chương 311-2 Chương 312-1 Chương 312-2 Chương 313-1 Chương 313-2 Chương 314-1 Chương 314-2 Chương 314-3 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 318-3 Chương 319-1 Chương 319-2 Chương 319-3 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323-1 Chương 323-2 Chương 324 Chương 325-1 Chương 325-2 Chương 325-3 Chương 326-1 Chương 326-2 Chương 326-3 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 328-1 Chương 328-2 Chương 329 Chương 330 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 332 Chương 333-1 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335-1 Chương 335-2 Chương 336-1 Chương 336-2 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342-1 Chương 342-2 Chương 343 Chương 344 Chương 345
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của tặc đạo tam si