Lẳng Lơ Tao Nhã

Lượt đọc: 6766 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173-1 Chương 173-2 Chương 174 Chương 175-1 Chương 175-2 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179-1 Chương 179-2 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184-1 Chương 184-2 Chương 185 Chương 186-1 Chương 186-2 Chương 187 Chương 188 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 192 Chương 193-1 Chương 193-2 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197-1 Chương 197-2 Chương 198-1 Chương 198-2 Chương 199 Chương 200 Chương 201-1 Chương 201-2 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208-1 Chương 208-2 Chương 209 Chương 210 Chương 211-1 Chương 211-2 Chương 212-1 Chương 212-2 Chương 213-1 Chương 213-2 Chương 214 Chương 215 Chương 216-1 Chương 216-2 Chương 217 Chương 218-1 Chương 218-2 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221-1 Chương 221-2 Chương 222 Chương 223-1 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225-1 Chương 225-2 Chương 226 Chương 227-1 Chương 227-2 Chương 228-1 Chương 228-2 Chương 229 Chương 230 Chương 231-1 Chương 231-2 Chương 232 Chương 233-1 Chương 233-2 Chương 234 Chương 235 Chương 236-1 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240-1 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244-1 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246-1 Chương 246-2 Chương 247 Chương 248 Chương 249-1 Chương 249-2 Chương 250 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255-1 Chương 255-2 Chương 256 Chương 257 Chương 258-1 Chương 258-2 Chương 258-3 Chương 259 Chương 260 Chương 261-1 Chương 261-2 Chương 262 Chương 263 Chương 264-1 Chương 264-2 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270-1 Chương 270-2 Chương 271 Chương 272-1 Chương 272-2 Chương 273 Chương 274-1 Chương 274-2 Chương 275-1 Chương 275-2 Chương 276-1 Chương 276-2 Chương 277-1 Chương 277-2 Chương 277-3 Chương 278-1 Chương 278-2 Chương 279 Chương 280-1 Chương 280-2 Chương 281 Chương 282 Chương 283-284 Chương 285 Chương 286-1 Chương 286-2 Chương 286-3 Chương 287-1 Chương 287-2 Chương 288 Chương 289 Chương 290-1 Chương 290-2 Chương 291 Chương 292 Chương 293-1 Chương 293-2 Chương 293-3 Chương 294-1 Chương 294-2 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 298-3 Chương 299 Chương 300 Chương 301-1 Chương 301-2 Chương 302-1 Chương 302-2 Chương 303 Chương 304 Chương 305-1 Chương 305-2 Chương 306 Chương 307 Chương 308-1 Chương 308-2 Chương 309-1 Chương 309-2 Chương 310 Chương 311-1 Chương 311-2 Chương 312-1 Chương 312-2 Chương 313-1 Chương 313-2 Chương 314-1 Chương 314-2 Chương 314-3 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 318-3 Chương 319-1 Chương 319-2 Chương 319-3 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323-1 Chương 323-2 Chương 324 Chương 325-1 Chương 325-2 Chương 325-3 Chương 326-1 Chương 326-2 Chương 326-3 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 328-1 Chương 328-2 Chương 329 Chương 330 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 332 Chương 333-1 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335-1 Chương 335-2 Chương 336-1 Chương 336-2 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342-1 Chương 342-2 Chương 343 Chương 344 Chương 345
Tiến »
Chương 135
khói liễu đoạn trường

❊ ❊ ❊

Khâu Thừa Vân xuống giường mang giày vào, đi mấy lần đều không vào được, tay chân có chút run rẩy, có lẽ do uống nhiều rượu; Cũng có lẽ do chiếc thuyền hơi lắc lư.

Chung thái giám an ủi:

- Khâu thái giám chớ sốt ruột, nội quan chúng ta cần đồng tâm hợp lực, chuyện này tuy có hơi phiền phức, nhưng vẫn có đối sách..

Khâu Thừa Vân vừa đi xong giày, “ bịch” một tiếng quỳ xuống dưới chân Chung thái giám, giọng nói gượng gạo:

- Chung công công, bây giờ ta nhờ cậy hết vào ngài, xin ngài cứu giúp.

Lúc này nhất định phải nịnh bợ Chung thái giám, thái giám sợ thái giám.

Chung thái giám vội vàng đỡ hắn dậy, nói

- Đừng như vậy, chúng ta là người trong quan trường, ai cũng có lúc nguy cấp, đều phải nhờ bằng hữu giúp đỡ cả, nào, lại đây ngồi, chúng ta bàn bạc thật kĩ đối sách.

Khâu Thừa Vân thở dốc, hỏi:

- Không biết đã có những ai biết việc xấu của ta?

Chung thái giám đáp:

- Lúc đầu chỉ có ba, bốn người, đến bây giờ gần như cả thuyền đều biết cả, Khâu công công ngài biết rồi đấy, miệng lưỡi thế gian mà, tuy chúng ta có thể đe dọa họ không được tiết lộ, nhưng nhiều người nhiều miệng, muốn che dấu kín kẽ e rằng không thể, cho nên cần phải nghĩ biện pháp khác.

Khâu Thừa Vân trong lòng thầm hối hận, thực không nên ở trước mặt Chung Bản Hoa mà nói đến chuyện cướp bạc, không đề cập chuyện này, hắn cũng sẽ không rượu vào lời ra, bây giờ bị Chung thái giám nắm được điểm yếu, đừng thấy Chung thái giám nói lời ngon ngọt là tốt. Không có lợi ích vào tay, ai chịu ra mặt giúp đỡ? Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, thế gian này, hắn đã nhìn thấu rồi, hắn cắn răng, hạ giọng nói:

- Chuyện đã đến nước này, ta cũng không giấu Chung công công nữa, tên Mã Thiên Thừa ấy coi thường nội quan chúng ta, cho nên ta mới cho hắn nếm sự lợi hại của ta, năm vạn lượng bạc kia một cắc cũng không được thiếu, thế này đi, Chung công công ba mươi ngàn lượng, ta hai mươi ngàn, ý công công thế nào?

Ba hàng dệt ở Giang Nam đều là món mồi béo bở, Chung thái giám không phải người quá tham lam , khá là yên phận, nhưng nếu hoàn toàn không tham lam chút nào thì cũng không thể trở thành thái giám hàng dệt được, mỗi năm đều phải hối lộ các cửa trong cung, không có tiền thì việc không thành, làm một vị quan thanh liêm là điều không hề dễ dàng, nhưng mở miệng ra đã nói hối lộ ba mươi ngàn đúng là việc chưa từng có.

Chung thái giám thầm nghĩ “Trương Nguyên kéo ta vào chuyện này thực sự là họa hay là phúc đây?”

- Khâu công công, bổn thái gia đã nói rồi, chúng ta tình như huynh đệ, ta sao có thể chia chác ngân lượng như vậy, hơn nữa số bạc này không thể phân chia được, Mã Thiên Thừa thực sự bị oan, hắn tất không chịu giao bạc, bạc không đưa ra án tử còn đó. Mã Thiên Thừa đang mang tội chết, hắn là thổ ty vùng Thạch Trụ, nếu hắn chết, người dân Thạch Trụ tất sẽ làm phản, đến lúc đó triều đình nhất định đem quân tới dẹp loạn, hậu quả chắc chắn đổ lên đầu Khâu công công ngươi, chúng ta tuy là vâng mệnh xuất cung, nhận được sự tín nhiệm của hoàng đế, nhưng ánh mắt thù địch nhìn vào chúng ta cũng không ít, chúng ta còn có đường sống sao?

Chung thái giám nói đến như vậy cũng cảm thấy tự phục mình.

Khâu Thừa Vân toát mồ hôi hột, lời này của Chung thái giám quả không sai, những ánh mắt thù địch của nội quan nhìn họ thực không ít, một khi xảy ra chuyện, lời gièm pha trong cung sẽ rất nhiều.

Khâu Thừa Vân gã ở trong cung hai mươi năm, chuyện mắt thấy tai nghe cũng không ít.

Những tên thái giám hôm nay còn tác oai tác quái hôm sau đã bị đem ra trảm rồi. Giết chết một thái giám là việc vô cùng đơn giản, chỉ cần một câu của Vạn tuế gia là xong, thái giám có phẩm cấp như hắn thì Chưởng Ấn thái giám (một trong 12 thái giám có quyền lực nhất, cai quản hoạn quan trong cung ) cũng có thể quyết định sự sống chết của hắn, chẳng bì được so với ngoại quan, muốn xử phạt gì cũng phải thông qua tam pháp tư thẩm phán, giống như Tôn Long vậy (Tôn Long là họa sự trong cung) hái bạc cho vạn tuế gia, cho dù xảy ra chuyện thì Vạn tuế gia cũng sẽ hết lòng bao che nâng đỡ.

Ngược lại hắn thì sao, hắn đây lại còn chiếm năm mươi ngàn ngàn lượng bạc của Vạn tuế gia, đến lúc đó vừa dẹp loạn vừa muốn tiền, chẳng cần nói, nhất định sẽ đánh chết Khâu Thừa Vân, không coi thổ ty của Thạch Trụ ra gì, bây giờ lại nghe Chung thái giám nói như vậy, hắn cũng sợ. Run run nói:

- Chuyện này làm sao mới phải, Chung công công nhất định phải ra tay cứu huynh đệ một phen.

- Đừng vội, đừng vội.

Chung thái giám đáp:

- Trước mắt tình thế vẫn chưa quá tệ, ta cho rằng, ai đeo chuông thì người ấy tự tháo, vẫn nên trao đổi với người thổ ty Thạch Trụ thì hơn, Khâu công công, chỗ bạc này trả lại cho họ mới có thể giải quyết êm thấm;

Khâu Thừa Vân lúc này đã hoàn toàn bị động, nhưng vẫn cố giãy giụa:

- Ta đều đã bẩm báo với Hoàng thượng, nói bạc là do Mã Thiên Thừa cướp đi, bây giờ lại giao ra, chẳng phải lạy ông tôi ở bụi này sao, ta sẽ chết chắc.

Chung thái giám đáp:

- Tất nhiên không thể để cho Khâu công công làm việc mâu thuẫn như vậy, ta nhất thời cũng nghĩ không ra, chi bằng mời vị Trương công tử đến bàn bạc một chút, chuyện này cậu ta cũng nghe nói rồi, không che giấu được hắn đâu. Trương công tử là người trượng nghĩa, tài trí hơn người, nếu không ta cũng sẽ không coi trọng hắn như vậy.

Lúc này Khâu Thừa Vân cũng chỉ còn biết nghe theo sự sắp xếp của Chung thái giám.

Ngắm đã cảnh đẹp của Tây Hồ rồi, Trương Nguyên bước vào, chắp tay hành lễ với hai vị thái giám, Chung thái giám liền hỏi hắn kế sách. Trương Nguyên đáp:

- Tại hạ nguyện hiến sức hèn mọn mà giúp hai vị công công, nhưng hãy để tại hạ đến Thạch Trụ xem tình hình thế nào rồi sẽ đến bàn kế sách với hai vị sau.

Chung thái giám gật đầu đáp:

- Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng, vậy xin công tử đi nhanh về nhanh, ta và Khâu công công tạm thời không về nha sở, ở trên thuyền đợi tin tức của ngươi, tránh việc cho người lên bờ để lộ tin tức.

Khâu Thừa Vân cũng chắp tay nói:

- Làm phiền Trương công tử, ta nhất định sẽ báo ơn.

Thuyền cập bến tại đê Bạch Công, Khâu Thừa Vân qua cửa sổ trên thuyền nhìn theo Trương Nguyên lên bờ dẫn theo một tiểu nô và một tỳ nữ hướng bước về phía cửa kênh, mặt trời đã về phía tây.

Lúc này ước chừng đã là giờ Thân, sương khói mờ mịt, cảnh hồ tuyệt đẹp, nhưng Khâu công công cũng không còn lòng dạ nào mà thưởng thức, hắn chắp tay với Chung thái giám, nói:

- Chung công công, chúng ta ra ngoài khoang thuyền hít thở không khí một chút.

Đi cùng Khâu Thừa Vân lên lầu thuyền có hai đầy tớ và bốn tôi tớ, Khâu Thừa Vân tìm được bọn họ ở tầng hầm, sáu người họ còn đang nâng ly với nhau, cả bọn uống đến đỏ bừng cả mặt. Khâu Thừa Vân túm lấy một tên lôi ra chỗ ngồi, hỏi:

- Lúc ta uống say tên nô tài nhà người chui rúc chỗ nào?

Tên nô tài lớn tiếng nói:

- Công công uống say đã đi nghỉ, tiểu nô mới tranh thủ ở đây uống hai chén, hôm nay phải vui đến cùng.

Khâu Thừa Vân cho hắn hai cái bạt tai, lại đạp cho hắn một cái, ngửa mặt hắn lên trời, chỉ vào những tên còn lại tức giận nói:

- Đợi ta về sẽ trừng trị các ngươi, mấy tên cẩu nô tài , làm lỡ đại sự của ông nội ngươi.

Khâu thái giám muốn trút giận cũng không được, lòng nóng như lửa đốt, đứng ngồi không yên đợi Trương Nguyên trở về thông báo tình hình.

Trương Nguyên dẫn theo Mục Chân Nhân và Vũ Lăng tới phía bắc đê Bạch Công, liền gặp Mục Kính Nham ở đó, nói:

- Thiếu gia, Tần lão gia ở quán trà Tây Linh đợi cậu đã lâu.

Trương Nguyên đến quán trà Tây Linh, Tần Dân Bình ở dưới lầu chờ đợi đã lâu vội vàng ra chào đón, hỏi trước:

- Trương công tử, sự tình thế nào rồi?

Trương Nguyên cười đáp:

- Không ngoài dự đoán.

Tần Dân Bình vui mừng nói:

- Tỷ tỷ ở trên lầu, mời Trương công tử lên lầu nói chuyện.

Tần Lương Ngọc mặc trang phục của phụ nữ người Miêu, chiếc đai eo nhiều màu bó sát cơ thể, phía dưới lai quần màu sắc sặc sỡ như cánh bướm, trên đầu đầy trang sức, thân ảnh tỏa ra một khí chất bức người.

Trương Nguyên nói:

- Khâu thái giám đã khuất phục rồi, việc cần làm bây giờ là làm thế nào cho năm mươi ngàn lượng bạc vào được sổ sách, không thể quá bức Khâu thái giám, bằng không màn kịch này sẽ sụp đổ.

Sau đó Trương Nguyên vừa uống trà vừa bàn bạc với chị em Tần Lương Ngọc, Tần Dân Bình, nhìn mặt trời đã khuất núi, đứng dậy nói:

- Tần huynh hãy cùng ta đi gặp Khâu thái giám, thế nào?

Tần Lương Ngọc đáp:

- Ta đi.

Tần Lương Ngọc khi đứng dậy thì cao hơn Trương Nguyên một cái đầu, tiếng trang sức trong trẻo vang lên.

Cái gì mà nữ tử không được xuất đầu lộ diện, Tần Lương Ngọc không có kiêng kị chuyện này, mười năm trước khi dẹp loạn ở Ứng Long.

Mã Thiên Thừa dẫn ba nghìn binh mã đi trước, Tần Lương Ngọc dẫn quân theo sau yểm trợ, lập nhiều chiến công, mang danh nữ tướng quân.

Tần Lương Ngọc trong suy nghĩ của mọi người ở Thạch Trụ uy danh không hề thua kém Mã Thiên Thừa.

Trương Nguyên, Tần Lương Ngọc và Tần Dân Bình đi đến đê Bạch Công, vẻ mặt âu sầu ủ rũ , trên thuyền du khách đã vãn, mọi người đều đã dần dần trở về thành hết.

Chiếc thuyền trên đê Bạch Công đã điểm lên mười mấy chiếc đèn lồng rực rỡ. Thuyền đã thả mái chèo, Trương Nguyên dẫn Tần Lương Ngọc và Tần Dân Bình lên thuyền, Chung thái giám và Khâu thái giám đã đứng bên mạn thuyền nghênh đón.

Trương Nguyên chắp tay với hai thái giám, nói:

- Chung công công, Khâu công công, vị này là phu nhân Mã Tuyên Phủ Sứ, vị này là tiểu đệ của Mã phu nhân Tần tiên sinh.

Chung thái giám mặt mày hớn hở, Khâu thái giám vẻ mặt thâm trầm, cùng nhau đi lên lầu hai ngồi vào chỗ của mình. Tôi tớ dâng trà xong đều lui ra, cả khoang thuyền rộng rãi sáng ngời chỉ có Trương Nguyên, chị em Tần Lương Ngọc và hai thái giám, tổng cộng năm người.

Trương Nguyên nói:

- Hai vị công công, Mã phu nhân tới đây gặp mặt nói chuyện là tốt nhất.

Chung thái giám gật gật đầu, nói với Khâu thái giám:

- Khâu công công xin hãy mở lời trước, việc này phải xử trí thế nào cho tthỏa đáng?

Khâu Thừa Vân nhìn qua hai chị em Tần Lương Ngọc, Tần Dân Bình, nói:

- Ta tuyệt đối không thừa nhận với Vạn tuế gia rằng Mã Thiên Thừa bị oan, nếu thừa nhận, ta chỉ có nước chết, trước sau đều là chết, không bằng kéo các ngươi chết cùng.

Chung thái giám vội vàng nói:

- Khâu công công đừng vội, chuyện này tất có cách giúp cho đôi bên đều bình an vô sự, Mã phu nhân có lời nào nói không?

Tần Lương Ngọc chắp tay với Chung thái giám nói:

- Đa tạ Chung công công, tiểu phụ vốn là muốn theo Ngân thuyền cùng Khâu công công lên kinh, nếu phu quân ta bị oan mà chết, tiểu phụ cùng một trăm ngàn nhân dân Thạch Trụ tất không bỏ qua, hôm nay được Chung công công dàn xếp giúp đỡ, sự việc có cơ hội thay đổi, tiểu phụ cũng muốn để chuyện này được ổn thỏa, tất cả đều nghe theo Chung công công.

Chung công công gật gật đầu, nói:

- Ta có một kế sách song toàn, nếu các vị không ngại thì hãy nghe một chút, có thể báo là do người dân Thạch Trụ lấy số ngân lượng kia, Mã tướng quân không hề hay biết, bây giờ Mã phu nhân đã truy ra số ngân lượng ấy, gấp rút đến Hàng Châu trao trả cho Khâu công công, Khâu công công vào cung phụng mệnh, vạn tuế gia tất sẽ trọng thưởng, về phần Mã tướng quân, nhất định sẽ được phán vô tội phóng thích, như vậy tất cả đều vui vẻ, hai vị thấy thế nào?

Khâu Thừa Vân biết rõ lời Chung thái giám là kế sách thỏa đáng nhất hóa giải chuyện này, có điều như vậy cũng rõ ràng hắn là kẻ bại trận, năm mươi ngàn lượng bạc hắn cũng không cầm được rồi, cười lạnh nói:

- Mã phu nhân, còn không mau tạ ơn Chung công công, không có Chung công công, ta và ngươi đã liều mạng đến cùng, ai bảo Mã Thiên Thừa ngày đó dám làm nhục ta.

Chung thái giám nói:

- Khâu công công, Mã tướng quân mạo phạm ngươi trước, nhưng cũng đã phải ở trong ngục Vân Dương vài tháng, cũng coi là chịu trừng phạt rồi, nếu hai vị đã không còn dị nghị gì, vậy thì chuyện này quyết như thế đi, chúng ta đứng đây làm chứng.

Tần Lương Ngọc, Tần Dân Bình khom người nói:

- Đa tạ Chung công công chủ trì công đạo, nhân dân Thạch Trụ cảm tạ ơn đức của ngài.

Khâu thái giám cũng chỉ nghiêm mặt chắp tay nói:

- Đa tạ Chung công công giải quyết việc này.

Trong lòng vô cùng buồn bực, không có được năm mươi ngàn lượng, còn nợ ân nghĩa Chung thái giám, không thể thiếu thêm một phần hậu lễ để tạ ơn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173-1 Chương 173-2 Chương 174 Chương 175-1 Chương 175-2 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179-1 Chương 179-2 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184-1 Chương 184-2 Chương 185 Chương 186-1 Chương 186-2 Chương 187 Chương 188 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 192 Chương 193-1 Chương 193-2 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197-1 Chương 197-2 Chương 198-1 Chương 198-2 Chương 199 Chương 200 Chương 201-1 Chương 201-2 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208-1 Chương 208-2 Chương 209 Chương 210 Chương 211-1 Chương 211-2 Chương 212-1 Chương 212-2 Chương 213-1 Chương 213-2 Chương 214 Chương 215 Chương 216-1 Chương 216-2 Chương 217 Chương 218-1 Chương 218-2 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221-1 Chương 221-2 Chương 222 Chương 223-1 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225-1 Chương 225-2 Chương 226 Chương 227-1 Chương 227-2 Chương 228-1 Chương 228-2 Chương 229 Chương 230 Chương 231-1 Chương 231-2 Chương 232 Chương 233-1 Chương 233-2 Chương 234 Chương 235 Chương 236-1 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240-1 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244-1 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246-1 Chương 246-2 Chương 247 Chương 248 Chương 249-1 Chương 249-2 Chương 250 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255-1 Chương 255-2 Chương 256 Chương 257 Chương 258-1 Chương 258-2 Chương 258-3 Chương 259 Chương 260 Chương 261-1 Chương 261-2 Chương 262 Chương 263 Chương 264-1 Chương 264-2 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270-1 Chương 270-2 Chương 271 Chương 272-1 Chương 272-2 Chương 273 Chương 274-1 Chương 274-2 Chương 275-1 Chương 275-2 Chương 276-1 Chương 276-2 Chương 277-1 Chương 277-2 Chương 277-3 Chương 278-1 Chương 278-2 Chương 279 Chương 280-1 Chương 280-2 Chương 281 Chương 282 Chương 283-284 Chương 285 Chương 286-1 Chương 286-2 Chương 286-3 Chương 287-1 Chương 287-2 Chương 288 Chương 289 Chương 290-1 Chương 290-2 Chương 291 Chương 292 Chương 293-1 Chương 293-2 Chương 293-3 Chương 294-1 Chương 294-2 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 298-3 Chương 299 Chương 300 Chương 301-1 Chương 301-2 Chương 302-1 Chương 302-2 Chương 303 Chương 304 Chương 305-1 Chương 305-2 Chương 306 Chương 307 Chương 308-1 Chương 308-2 Chương 309-1 Chương 309-2 Chương 310 Chương 311-1 Chương 311-2 Chương 312-1 Chương 312-2 Chương 313-1 Chương 313-2 Chương 314-1 Chương 314-2 Chương 314-3 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 318-3 Chương 319-1 Chương 319-2 Chương 319-3 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323-1 Chương 323-2 Chương 324 Chương 325-1 Chương 325-2 Chương 325-3 Chương 326-1 Chương 326-2 Chương 326-3 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 328-1 Chương 328-2 Chương 329 Chương 330 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 332 Chương 333-1 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335-1 Chương 335-2 Chương 336-1 Chương 336-2 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342-1 Chương 342-2 Chương 343 Chương 344 Chương 345
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của tặc đạo tam si

Truyện bạn đang đọc dở dang