Lẳng Lơ Tao Nhã

Lượt đọc: 6644 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173-1 Chương 173-2 Chương 174 Chương 175-1 Chương 175-2 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179-1 Chương 179-2 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184-1 Chương 184-2 Chương 185 Chương 186-1 Chương 186-2 Chương 187 Chương 188 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 192 Chương 193-1 Chương 193-2 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197-1 Chương 197-2 Chương 198-1 Chương 198-2 Chương 199 Chương 200 Chương 201-1 Chương 201-2 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208-1 Chương 208-2 Chương 209 Chương 210 Chương 211-1 Chương 211-2 Chương 212-1 Chương 212-2 Chương 213-1 Chương 213-2 Chương 214 Chương 215 Chương 216-1 Chương 216-2 Chương 217 Chương 218-1 Chương 218-2 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221-1 Chương 221-2 Chương 222 Chương 223-1 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225-1 Chương 225-2 Chương 226 Chương 227-1 Chương 227-2 Chương 228-1 Chương 228-2 Chương 229 Chương 230 Chương 231-1 Chương 231-2 Chương 232 Chương 233-1 Chương 233-2 Chương 234 Chương 235 Chương 236-1 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240-1 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244-1 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246-1 Chương 246-2 Chương 247 Chương 248 Chương 249-1 Chương 249-2 Chương 250 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255-1 Chương 255-2 Chương 256 Chương 257 Chương 258-1 Chương 258-2 Chương 258-3 Chương 259 Chương 260 Chương 261-1 Chương 261-2 Chương 262 Chương 263 Chương 264-1 Chương 264-2 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270-1 Chương 270-2 Chương 271 Chương 272-1 Chương 272-2 Chương 273 Chương 274-1 Chương 274-2 Chương 275-1 Chương 275-2 Chương 276-1 Chương 276-2 Chương 277-1 Chương 277-2 Chương 277-3 Chương 278-1 Chương 278-2 Chương 279 Chương 280-1 Chương 280-2 Chương 281 Chương 282 Chương 283-284 Chương 285 Chương 286-1 Chương 286-2 Chương 286-3 Chương 287-1 Chương 287-2 Chương 288 Chương 289 Chương 290-1 Chương 290-2 Chương 291 Chương 292 Chương 293-1 Chương 293-2 Chương 293-3 Chương 294-1 Chương 294-2 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 298-3 Chương 299 Chương 300 Chương 301-1 Chương 301-2 Chương 302-1 Chương 302-2 Chương 303 Chương 304 Chương 305-1 Chương 305-2 Chương 306 Chương 307 Chương 308-1 Chương 308-2 Chương 309-1 Chương 309-2 Chương 310 Chương 311-1 Chương 311-2 Chương 312-1 Chương 312-2 Chương 313-1 Chương 313-2 Chương 314-1 Chương 314-2 Chương 314-3 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 318-3 Chương 319-1 Chương 319-2 Chương 319-3 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323-1 Chương 323-2 Chương 324 Chương 325-1 Chương 325-2 Chương 325-3 Chương 326-1 Chương 326-2 Chương 326-3 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 328-1 Chương 328-2 Chương 329 Chương 330 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 332 Chương 333-1 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335-1 Chương 335-2 Chương 336-1 Chương 336-2 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342-1 Chương 342-2 Chương 343 Chương 344 Chương 345
Tiến »
Chương 113
liễu nhứ phi lai phiến phiến hồng

❊ ❊ ❊

Liếc nhìn lạithì chỉ thấy toàn những đầu người là đầu người, từ chân núi lên tới miếu Thành Hoàng Long Sơn có những du khách cũng tự mang cho mình một câyđèn nho nhỏ. Trong biển người mênh mông này mà tìm người thì đúng là mòkim đáy biển.

Trương Nguyên và Mục Chân Chân đành phó mặc cho dòng người đông như nêmcối này cuốn đi, nghĩ nhất định Thương Đạm Nhiên cũng đang bị như vậy,Trương Nguyên cảm thấy có chút lo lắng. Đạm Nhiên chắc còn có hai cô béCảnh Lan, Cảnh Huy nữa.

Tuy có mấy người hầu đi theo, mà Thương Chu Đức cũng có thể là đang ởcùng với nàng, nhưng hiện giờ người quá đông, chỉ cần hơi sơ ý một chútthì sẽ lạc nhau ngay, cậu nghĩ: “Có khi nào đám người của Đạm Nhiên đãtạm lánh vào một chỗ nào rồi không?Ừm, cũng có thể đấy.Đạm nhiên nàng ấy sẽ không ham vui mà chen vào đám đông trên núi đâu.”

Rồi quay sang Mục Chân Chân nói:

- Chân Chân, chúng ta đừng lên núi vội, đi tìm các tiểu thư nhà họ Thương đã.

Trương Nguyên cố giữ vững chân.Dòng người đùng đẩy Mục Chân Chân vàTrương Nguyên tiếp tục tiến lên phía trước. Mục Chân Chân cố theo sátsau lưng Trương Nguyên, đằng sau vẫn không ngừng bị dòng người đông nhưkiến cỏ dồn đẩy lên phía trước, vô cùng bí bách khó chịu. Nghe lờiTrương Nguyên, cô liền dùng sức xuyên qua đám người đang chen chúc trước mặt, cố gạt mấy người để giành đường cho Trương Nguyên chen lên.TrươngNguyên mượn sức của cô, cũng cố chen ra ngoài, nắm lấy tay Mục ChânChân trèo lên sườn dốc bên trái, thở hổn hển nói:

- Chân Chân, cô hướng mắt lên trên nhìn cho kĩ một chút xem có thấy các nàng ấy hay không?

Mục Chân Chân căng mắt nhìn, trước mắt toàn những đầu là đầu, cảnh vậtlại đang tranh tối tranh sáng, làm sao nhận ra ai với ai, lắc đầu nói:

- Thiếu gia, nhìn không rõ.

Trương Nguyên nói:

- Vậy thôi, chúng ta đợi ở đây một lúc, đợi đến khi đám ong vỡ tổ nàylên hết rồi tính sau. Bọn họ đúng là...làm như trên đó có bảo bối gìkhông nhanh chân thì hết mất ấy, kinh quá đi.

Mục Chân Chân cười nói:

- Thì ai cũng vậy mà, lúc nào cũng muốn là người đầu tiên cơ.

Phía sau hai người có một cây xoan, trên cành cây có treo một chiếc đèngiấy đỏ.Trương Nguyên giơ tay muốn tháo chiếc đèn xuống, nhưng với mãimà không tới.Mục Chân Chân thấy vậy, lên tiếng:

- Thiếu gia muốn cây đèn này à?

Rồi giơ tay lên một cái, chiếc đèn được lấy xuống một cách dễ dàng.

Chân Chân đưa cây đèn cho Trương Nguyên.Trương Nguyên nói:

- Cái đầu của Chân Chân cao hơn ta không ít rồi đó.

- Đâu có, đâu có.

Mục Chân Chân vội vàng xua tay:

- Tiểu nữ chỉ là...chỉ là...tay dài mà thôi.

- Ừm, tay dài.

Trương Nguyên bật cười, mang theo cây đèn giấy đỏ đứng trên sườn dốcnhìn dòng người vẫn không ngừng kéo lên núi.Già trẻ trai gái, đủ mọiloại người, chen chúc không ai chịu nhường ai, cứ thế bị dòng người nhưthác đổ cuốn đi không sao kìm lại được.

Đám du khách thấy một thiếu niên công tử cùng một thiếu nữ đọa dân đứngsang một bên mà không chen vào đám đông thì cảm thấy hết sức kì lạ, cóngười cao giọng hỏi:

- Cậu giơ cao đèn lên thế nhìn gì vậy?

Trương Nguyên cười hì hì đáp:

- Nhìn người đó.

Rồi cất tiếng cười vang, ra vẻ thích chí lắm.

Hội đèn lồng Nguyên tiêu, vừa ngắm đèn lại ngắm người.Trương Nguyêntrông thấy có một thiếu phụ da trắng bị một tên vô lại phía sau thừa cơép sát, xoa vai, sờ eo.Thiếu phụ mặt đỏ tía tai nhưng không dám hétlên.Thiếu phụ này không có người hầu đi theo, khó tránh bị ức hiếp nhưvậy.

Mục Chân Chân cũng trông thấy cảnh đó, nghĩ chính mình ban nãy cũng mấylần ép sát vào thiếu gia, mỗi lần chạm vào lưng cậu là mặt cô lại đỏbừng hết cả lên.Đang suy nghĩ vẩn vơ thì bỗng có tiếng thiếu gia gọi,cậu đưa cho cô mấy hòn đá lớn có nhỏ có, nói:

- Chân Chân, ta ném không chuẩn.Cô cho tên vô lại kia một bài học đi.

Mục Chân Chân “ Vâng “ một tiếng rồi nhận lấy một viên đá, không cầnnhắm mà ném liền một phát trúng ngay ót gã vô lại.Gã kêu lên “A” mộttiếng, không kịp để ý tới thiếu phụ trước mặt nữa mà lập tức gầm lên:

- Kẻ nào đánh ta?

Gã tưởng người đàn ông phía sau cô gái thấy chuyện bất bình mới ra tay cứu giúp, bèn quát:

- Liên quan quái gì đến mi? Có phải vợ mi đâu mà dám đánh ông hả?

Rồi gã thúc cùi trỏ vào giữa ngực gã đàn ông kia.

Gã đàn ông kia sớm đã thấy hành vi của tên vô lại kia quá sức gai mắt,bèn xông vào đánh trả.Vậy là cả đám người lập tức nhốn nháo hết cả lên,nhưng dòng người vẫn không ngừng đổ lên núi, rồi cứ thế xô hai ngườitách xa nhau rồi biến đi đâu mất.

Trương Nguyên vô cùng hoan hỉ, tấm tắc khen Mục Chân Chân ném chuẩn. Đợi thêm nửa khắc nữa khi dòng người lên núi bắt đầu ngớt dần, TrươngNguyên bắt đầu đi tìm Thương Đạm Nhiên. Quả nhiên thấy đám người huynhmuội Thương Chu Đức, Thương Đạm Nhiên cùng Cảnh Lan, Cảnh Huy đang đứngdưới một gốc cây tùng dưới chân núi.Vậy là chỉ còn Vũ Lăng là vẫn chưathấy đâu.

Thương Chu Đức cười nói:

- Giới Tử, ta còn tưởng đệ bị xô lên núi rồi cơ.

Trương Nguyên cười nói:

- Phải đó, vốn đã bị cuốn lên trên rồi, may mà nửa đường thì thoát ra được đó.

Thương Đạm Nhiên lại cười nói:

- Đúng là đông quá đi.Bọn thiếp hét lên gọi chàng, chẳng thấy đâu nên mới lánh sang một bên đó.

Tiểu Cảnh Huy muốn lên núi, nói:

- Trương công tử ca ca, bây giờ người đã tan rồi, chúng ta có thể lên núi rồi chứ?

Trương Nguyên nói:

- Ừm, cũng vãn vãn rồi đó. Muốn đợi lúc không còn ai nữa thì khó lắm.

Người hầu Thương thị người trước kẻ sau vây lại chung quanh, đoàn ngườihướng miếu Thành Hoàng tiến bước, bỏ mặc Vũ Lăng. Dòng người lớn nhưvậy, mà Long Sơn này thì Vũ Lăng lại quá thông thuộc rồi, không sợ bịlạc.

Lên tới miếu Thành Hoàng, ông lão ngồi trước cửa miếu bán rượu còn chiếm cả khoảng không bên trái miếu, thuê hai tên lưu manh không biết địnhmưu tính trò gì.

Trương Nguyên và Thương Đạm Nhiên ngắm từng chiếc đèn được treo dọc haibên đường.Từ chân núi đến cửa miếu đều không có treo sáu chiếc đèn trúccủa Đạm Nhiên.

Chính lúc này, dưới núi có tiếng người hô lên:

- Huyện tôn đại nhân tới rồi.

Phủ tôn đại nhân cũng tới rồi.

Án Sát tư Trương phân thủ đại nhân cũng tới rồi.

- Vị đeo tiến hiền quan, mặc áo mãng bào, thắt lưng đeo đai ngọc kia là ai thế?

Đó là Chung thái giám, quản lí hàng dệt ở Hàng Châu đó. Lão chẳng có râu, hê hê.

Chung thái giám Chung Bản Hoa quản lí hàng dệt Hàng Châu cùng Án sát sứTrương Kỳ Liêm, Tri phủ Thiệu Hưng Từ Thời Tiến, Huyện lệnh Sơn Âm HầuChi Hàn, còn có Trương Nhữ Sương, Vương Tư Nhâm và các thân hào, danh sĩ nông thôn hơn bản địa mười mấy người cùng ngồi xe tới Long Sơn. PhùngHổ tỏ ra hết sức giữ nguyên tắc, nhấc cây đèn lớn trong tay lên, hétlớn:

- Cấm xe ngựa. Cấm khói lửa. Cấm ồn ào. Cấm hào nô không được hò hét quát người đi đường.

Trương Nhữ Sương ngồi trên kiệu, quát:

- Phùng Hổ, ngươi làm gì vậy, mau tránh ra!

Phùng Hổ giơ cao đèn lồng, khom lưng cười nói:

- Đại lão gia, các vị công tử đã dặn dò, xe ngựa không được phép tiến vào Long Sơn để tránh ùn tắc ạ.

Chung Thái giám đang ngồi trong xe ngựa hào hoa thò đầu ra nhìn, nhận ra chữ trên đèn lồng cười nói:

-Thuận theo hắn đi, chúng ta cứ làm theo quy tắc.

Ông ta nói xong liền dẫn đầu bước xuống xe ngựa.

Hầu Chi Hàn, Trương Nhữ Sương, Vương Tư Nhâm và hơn mười vị nhân vật nổi tiếng của Thiệu Hưng cũng đều đồng loạt bước xuống xe, xuống kiệu.Chung thái giám hơn ba mươi tuổi, vai nhỏ, mặt trắng, vận áo mãng bào,hông đeo đai ngọc bước đi chính giữa, để lộ ra mấy lớp áo trong, lớpxanh thẫm, lớp hồng nhạt, vô cùng bắt mắt.Chung thái giám phóng tầm mắtlên trên núi, vui vẻ nói:

- Náo nhiệt mới vui, cảnh đèn này chúng ta là lần đầu thấy được đó.Hay lắm!

Ông thái giám đứng ngay dưới chân núi, cứ khen không ngớt lời.

Án sát sứ Trương Kỳ Liêm quay sang Trương Nhữ Sương chắp chắp tay, ý nói Chung thái giám đã có lời khen như vậy thì Sơn Âm Trương thị lần này lo liệu hội đèn lồng Nguyên Tiêu đúng là lập được đại công, làm vẻ vangcho cả huyện, khiến Trương Kỳ Liêm cũng được thơm lây.

Trương Kỳ Liêm nói:

- Chung công công, hạ quan đã chuẩn bị tiệc rượu trên đỉnh Tinh Tú, mờicông công lên núi vừa uống rượu vừa thưởng đèn.Cảnh đèn này đứng dướitrông lên có cái đẹp riêng, mà đứng từ trên ngắm xuống cũng có cái hayriêng.Công công, mời.

Hơn mười sai dịch đi phía trước, hai tùy tùng hai bên trái phải định dìu Chung thái giám, Chung thái giám khoát tay nói:

- Không cần, ta tự lên được.

Cảnh sắc lung linh.Dọc theo đường núi hướng lên là một con đườnggiăng đầy đèn.Bắt gặp một chiếc đèn có chữ bên trên, Chung thái giám bèn dừng chân thưởng lãm, bình luận mấy câu. Mặc dù nói trong mây có sương, có người nịnh nọt thì bắt đầu ngông ngạo, tự cho mình có tài hoa nhưngvẫn là bậc môn khách tao nhã.

Qua miếu Thành Hoàng, lên đồi Bồng Lai, rồi tới Tinh Tú các. Tinh Tú các ở trên một đỉnh núi rất cao. Vì Long Sơn cao hai trượng, Chung tháigiám, Trương Kỳ Liêm một hàng hơn mười người đi vào Long Sơn đỉnh ngắmcảnh đèn treo từ chân núi đến ngọn núi, thực giống như một dòng các tinh tú trên trời sa xuống vậy.Dòng sông tinh tú này còn chảy cả vào tậnthành Sơn Âm.Từ những nhà lầu lợp ngói tới những căn nhà thấp lợp máitranh, không đâu là không treo đèn.Phóng tầm mắt ra xa hơn nữa sẽ thấybờ Đông sông Phủ - Hội Kê thành hôm nay cũng trở thành “thành phố không đêm”.Đây không những là một dòng sông sao mà phải nói là các vì tinh tú đã sà xuống nhân gian mới đúng.Vừa ngắm đèn, Chung thái giám vừa khôngngớt lời tấm tắc:

- Chuyến đi này không tệ, chuyến đi này không tệ.Hoàng thượng hồng phúc tề thiên nên vạn dân mới được hưởng lạc như vậy.

Đám ngườiTrương Kỳ Liêm tất nhiên cũng thi nhau lên tiếng phụ họa.

Tất cả thưởng thức cảnh đèn, bước vào Tinh Tú các dự tiệc.Trong các cóthể chứa hơn mười bàn, vốn dĩ có thể sắp xếp cho hai người một bànnhưng Chung thái giám lại thích mọi người cùng quây quần lại trong mộtbàn nên Trương Kỳ Liêm dặn dò cho đặt ba chiếc bàn tròn lớn.Chung tháigiám ngồi ở chiếc bàn lớn nhất, có thể ngồi được mười người.Ngồi cùngvới Chung thái giám là Trương Kỳ Liêm và các quan viên quan trọng, mấyvị thân hào nông thôn và danh sĩ nổi tiếng nhất của hai huyện Sơn Âm vàHội Kê.Chung thái giám là chủ trì bữa tiệc, ngồi vào bàn đầu tiên.

Chung thái giám thấy trên bàn có món cá nóc, liền chỉ chỉ tay, nói:

- Chưa tới lúc ăn cá đâu, các người chưa nghe qua câu thơ của Tô ĐôngPha: “Ngoài hàng trúc có ba cành đào.Sông xuân nước ấm nên ăn vịt trước” hay sao?

Lúc cây ngải héo khô rụng đầy mặt đất mới là lúc thích hợp ăn cá.Phải câu này không nhỉ, “Cá thì tháng hai trời ấm hãy nên ăn.”

Trương Kỳ Liêm tán dương:

- Chung công công uyên bác tinh thâm, học rộng biết nhiều.Tới câu nóicủa thi nhân mấy trăm năm trước của Tống triều mà công công vẫn thuộcnhư in, hạ quan khâm phục.Đợi tháng hai trời ấm, hạ quan sẽ mở tiệc cá ở Hàng Châu mời công công đến dự ạ.

Rượu quá ba tuần, Chung thái giám thấy không khí có vẻ gò bó, lời nóiđều khách khí không chút náo nhiệt, liền đề ra trò “tửu lệnh”.Trương KỳLiêm sẽ là người ra tửu lệnh. Trương Kỳ Liêm nói:

- Túc ông là bậc bề trên, mời túc ông ra lệnh trước.

Trương Nhữ Sương liền ra một câu lệnh gọi là “Phi hồng lệnh”.Theo đó mỗi người sẽ đọc một hoặc hai câu thơ của cổ nhân.Trong câu thơ phải có hai chữ “Phi hồng”, hoặc phải đồng âm với hai chữ này.

Một thị nữ đứng ngoài các gõ trống.Người ngồi trong các phải truyền taynhau cành mai, khi tiếng trống ngừng, cành mai đến tay ai người đó phảiđọc ra câu thơ có hai chữ “Phi hồng” nếu không sẽ bị phạt rượu.

Trương Kỳ Liêm nghĩ thầm, nhất định là phải để Chung thái giám nóitrước.Chung thái giám này tính vốn nhỏ nhen, hỷ nộ vô thường, nếu nhữngcâu quen thuộc bị đọc ra hết rồi đến lượt Chung thái giám không nói được ra thì không biết chừng lại gây ầm ĩ cũng nên, chi bằng cứ nịnh bợ lãovẫn hơn.Vậy là ông quay sang dặn dò người hầu mấy câu, người hầu tuânmệnh, bước nhanh ra khỏi các.

Một hồi trống dừng lại, cành mai đã đến tay Chung thái giám.Chung thái giám liền thốt lên:

- Liễu nhứ phi lai phiến phiến hồng .

Có “phi” có “hồng”, đúng là tuyệt diệu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173-1 Chương 173-2 Chương 174 Chương 175-1 Chương 175-2 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179-1 Chương 179-2 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184-1 Chương 184-2 Chương 185 Chương 186-1 Chương 186-2 Chương 187 Chương 188 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 192 Chương 193-1 Chương 193-2 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197-1 Chương 197-2 Chương 198-1 Chương 198-2 Chương 199 Chương 200 Chương 201-1 Chương 201-2 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208-1 Chương 208-2 Chương 209 Chương 210 Chương 211-1 Chương 211-2 Chương 212-1 Chương 212-2 Chương 213-1 Chương 213-2 Chương 214 Chương 215 Chương 216-1 Chương 216-2 Chương 217 Chương 218-1 Chương 218-2 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221-1 Chương 221-2 Chương 222 Chương 223-1 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225-1 Chương 225-2 Chương 226 Chương 227-1 Chương 227-2 Chương 228-1 Chương 228-2 Chương 229 Chương 230 Chương 231-1 Chương 231-2 Chương 232 Chương 233-1 Chương 233-2 Chương 234 Chương 235 Chương 236-1 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240-1 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244-1 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246-1 Chương 246-2 Chương 247 Chương 248 Chương 249-1 Chương 249-2 Chương 250 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255-1 Chương 255-2 Chương 256 Chương 257 Chương 258-1 Chương 258-2 Chương 258-3 Chương 259 Chương 260 Chương 261-1 Chương 261-2 Chương 262 Chương 263 Chương 264-1 Chương 264-2 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270-1 Chương 270-2 Chương 271 Chương 272-1 Chương 272-2 Chương 273 Chương 274-1 Chương 274-2 Chương 275-1 Chương 275-2 Chương 276-1 Chương 276-2 Chương 277-1 Chương 277-2 Chương 277-3 Chương 278-1 Chương 278-2 Chương 279 Chương 280-1 Chương 280-2 Chương 281 Chương 282 Chương 283-284 Chương 285 Chương 286-1 Chương 286-2 Chương 286-3 Chương 287-1 Chương 287-2 Chương 288 Chương 289 Chương 290-1 Chương 290-2 Chương 291 Chương 292 Chương 293-1 Chương 293-2 Chương 293-3 Chương 294-1 Chương 294-2 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 298-3 Chương 299 Chương 300 Chương 301-1 Chương 301-2 Chương 302-1 Chương 302-2 Chương 303 Chương 304 Chương 305-1 Chương 305-2 Chương 306 Chương 307 Chương 308-1 Chương 308-2 Chương 309-1 Chương 309-2 Chương 310 Chương 311-1 Chương 311-2 Chương 312-1 Chương 312-2 Chương 313-1 Chương 313-2 Chương 314-1 Chương 314-2 Chương 314-3 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 318-3 Chương 319-1 Chương 319-2 Chương 319-3 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323-1 Chương 323-2 Chương 324 Chương 325-1 Chương 325-2 Chương 325-3 Chương 326-1 Chương 326-2 Chương 326-3 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 328-1 Chương 328-2 Chương 329 Chương 330 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 332 Chương 333-1 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335-1 Chương 335-2 Chương 336-1 Chương 336-2 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342-1 Chương 342-2 Chương 343 Chương 344 Chương 345
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của tặc đạo tam si