Lẳng Lơ Tao Nhã

Lượt đọc: 6772 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173-1 Chương 173-2 Chương 174 Chương 175-1 Chương 175-2 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179-1 Chương 179-2 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184-1 Chương 184-2 Chương 185 Chương 186-1 Chương 186-2 Chương 187 Chương 188 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 192 Chương 193-1 Chương 193-2 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197-1 Chương 197-2 Chương 198-1 Chương 198-2 Chương 199 Chương 200 Chương 201-1 Chương 201-2 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208-1 Chương 208-2 Chương 209 Chương 210 Chương 211-1 Chương 211-2 Chương 212-1 Chương 212-2 Chương 213-1 Chương 213-2 Chương 214 Chương 215 Chương 216-1 Chương 216-2 Chương 217 Chương 218-1 Chương 218-2 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221-1 Chương 221-2 Chương 222 Chương 223-1 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225-1 Chương 225-2 Chương 226 Chương 227-1 Chương 227-2 Chương 228-1 Chương 228-2 Chương 229 Chương 230 Chương 231-1 Chương 231-2 Chương 232 Chương 233-1 Chương 233-2 Chương 234 Chương 235 Chương 236-1 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240-1 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244-1 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246-1 Chương 246-2 Chương 247 Chương 248 Chương 249-1 Chương 249-2 Chương 250 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255-1 Chương 255-2 Chương 256 Chương 257 Chương 258-1 Chương 258-2 Chương 258-3 Chương 259 Chương 260 Chương 261-1 Chương 261-2 Chương 262 Chương 263 Chương 264-1 Chương 264-2 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270-1 Chương 270-2 Chương 271 Chương 272-1 Chương 272-2 Chương 273 Chương 274-1 Chương 274-2 Chương 275-1 Chương 275-2 Chương 276-1 Chương 276-2 Chương 277-1 Chương 277-2 Chương 277-3 Chương 278-1 Chương 278-2 Chương 279 Chương 280-1 Chương 280-2 Chương 281 Chương 282 Chương 283-284 Chương 285 Chương 286-1 Chương 286-2 Chương 286-3 Chương 287-1 Chương 287-2 Chương 288 Chương 289 Chương 290-1 Chương 290-2 Chương 291 Chương 292 Chương 293-1 Chương 293-2 Chương 293-3 Chương 294-1 Chương 294-2 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 298-3 Chương 299 Chương 300 Chương 301-1 Chương 301-2 Chương 302-1 Chương 302-2 Chương 303 Chương 304 Chương 305-1 Chương 305-2 Chương 306 Chương 307 Chương 308-1 Chương 308-2 Chương 309-1 Chương 309-2 Chương 310 Chương 311-1 Chương 311-2 Chương 312-1 Chương 312-2 Chương 313-1 Chương 313-2 Chương 314-1 Chương 314-2 Chương 314-3 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 318-3 Chương 319-1 Chương 319-2 Chương 319-3 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323-1 Chương 323-2 Chương 324 Chương 325-1 Chương 325-2 Chương 325-3 Chương 326-1 Chương 326-2 Chương 326-3 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 328-1 Chương 328-2 Chương 329 Chương 330 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 332 Chương 333-1 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335-1 Chương 335-2 Chương 336-1 Chương 336-2 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342-1 Chương 342-2 Chương 343 Chương 344 Chương 345
Tiến »
Chương 123
như cá với nước

❊ ❊ ❊

Ánh trăng đẹpvô cùng, ba huynh đệ Trương Nguyên, Trương Đại và Trương Ngạc đứng trêncầu Thạch Củng nhìn xuống sông Đầu Lao. Lòng sông rất nông, từng consóng nhỏ lăn tăn, mặt sông được ánh trăng chiếu vào, có thể nhìn rõ được cả những chú cá bạc đang tung tăng nô đùa, cảnh tượng này thực khiếncho người ta muốn quăng một mẻ lưới.

Trương Ngạc cũng bị ánh trăng làm cho ngây ngất, thở dài một hơi, nói:

- Ánh trăng đẹp quá, thật khiến cho tâm tình con người ta trở nên phấn chấn hẳn lên, muốn muốn có niềm vui cá với nước ghê.

Tay nắm vào thành cầu, gã dùng cái giọng khàn như vịt đực của mình ngâm nga:

- Tiểu sinh bước vào phòng ngủ, cùng với mỹ tỷ thoát y, hai người quấn quýt lấy nhau, như niềm vui cá với nước.

Trương Đại, Trương Nguyên đều cười to. Trương Đại nói:

- Một đêm trăng đẹp như thế này mà Tam đệ lại nghĩ tới chuyện đó, nghĩ chuyện gì đứng đắn hơn chút đi.

Trương Ngạc nói:

- Đại huynh và Giới Tử đệ đều đã đính hôn, chỉ có mình ta là vẫn còn côđơn. Ôi chao, chỉ có ta mới hiểu được nỗi lòng mình mà thôi, còn gì đaubuồn hơn thế này kia chứ!?!

Trương Đại cười nói:

- Đừng ở đây mà kêu than nữa, nếu đệ mà buồn khổ thật thì người trongthiên hạ đã chết vì buồn lâu rồi. Đừng tưởng ta không biết, tam thúc mẫu chẳng phải đã chuẩn bị cho đệ và nữ lang Kỳ thị đính hôn với nhau rồisao. Chính là đường tỷ (chị họ con chú hoặc con bác) của Kỳ Hổ Tử, emgái ruột của Kỳ Dịch Viễn đó.

Trương Ngạc xoa cằm cười nói:

- Đại huynh cũng biết rồi ư, như vậy há chẳng phải ta phải cảm thấy hổthẹn với Giới Tử rồi sao? Bởi thế nên ta mới không muốn nhắc đến chuyệnđó.

Trương Đại cảm thấy kì lạ, hỏi:

- Chuyện đó thì có liên quan gì đến Giới Tử?

Trương Ngạc nói:

- Kỳ Hổ Tử sẽ thành thân với con gái Thương Chu Khư, Giới Tử thì sẽthành thân với em gái Thương Chu Khư, huynh nói xem như vậy chẳng phảilà vai vế loạn hết cả rồi sao?

Trương Đại cười lớn, nói:

- Tam đệ quả nhiên vì chuyện này mà nhọc lòng rồi, đương nhiên đương lành thì lại bị hạ thấp xuống một vai như thế, ha ha….

Trương Ngạc khẽ huých vai Trương Nguyên:

- Giới Tử đệ nói xem, phải bồi thường cho ta thế nào đây?

Trương Nguyên cười nói:

- Cái này ấy à, đệ bồi thường không nổi đâu.

Trương Ngạc nói:

- Vậy ta sẽ đi bảo Kỳ Bưu Giai kia không lấy con gái Thương Chu Khư nữa, dù sao hắn vẫn còn nhỏ như thế, hiểu quái gì là tình cảm nam nữ đâu.

Trương Nguyên vội lên tiếng:

- Ấy, như vậy không được, để đệ nghĩ cách bồi thường cho huynh.

Trương Ngạc hỏi:

- Bồi thường ta cái gì nào? Một trăm cuốn “Kim Bình Mai” chăng?

Trương Nguyên cười nói:

- Tam huynh chỉ cần chịu khó để tâm, thì trăm cuốn “Kim Bình Mai” có thể tìm ra rất nhanh thôi.

Trương Ngạc lại hỏi:

- Không phải “Kim Bình Mai”, vậy đệ định tặng ta cái gì đây?

Trương Nguyên nói:

- Kính viễn vọng của tam huynh tuy là được thuyền từ phương Tây mang về, nhưng nếu chịu khó nghiên cứu một chút thì các thợ có tay nghề giỏi của Đại Minh ta cũng có thể chế tác ra được. Thợ thủ công Hàng Châu, TôChâu ban đầu cũng là học hỏi từ các nước phương Tây mới có thể chế tạora kính mắt. Tam huynh đi tìm mấy thợ thủ công lành nghề về, ta sẽ giảng giải cho họ một chút về nguyên lý chế tạo kính, sau một thời gian nhấtđịnh sẽ chế tạo ra được loại kính viễn vọng có thể nhìn xa hơn, rõ hơn.

Trương Ngạc vui vẻ nói:

- Còn có loại kính viễn vọng có thể nhìn được xa hơn ư?

Trương Nguyên đáp:

- Đương nhiên.

Theo như quan sát ở đỉnh Long Sơn hôm đó, Trương Nguyên đoán kính viễnvọng của Trương Ngạc có khả năng nhìn xa khoảng gấp mười đến mười hailần, nếu cải tiến thêm thì việc đạt tới mười bốn đến mười tám lần cũngkhông quá khó.

Chỉ cần làm đúng theo nguyên lí thì việc thời nhà Minh xuất hiện kính viễn vọng chỉ còn là chuyện sớm muộn mà thôi.

Trương Ngạc nói:

- Vậy được, mấy ngày nữa ta sẽ tới Hàng Châu đợi đệ từ Tùng Giang trở về, lúc đó chắc ta cũng tìm được thợ thủ công về rồi.

Trương Đại cười nói:

- Tam đệ lần này thể hiện không tồi, cứ thế phát huy, làm thế là tránhkhỏi phải ăn no dửng mỡ mà nghĩ tới cảnh “quấn quýt như cá với nước” đó, haha…

Huynh đệ ba người cùng cười lớn, tán gẫu thêm một lúc nữa thì trăng đãlên quá đỉnh đầu. Trương Nguyên liền tạm biệt hai vị tộc huynh rồi mộtmình bước lên cầu Thạch Củng hướng về phía cánh cổng ở hậu viện. Tiếngchim hót sau lùm cây như muốn gõ cánh cửa lên cung trăng. Chẳng mấy chốc hắn đã về đến nhà, người ra mở cổng chính là Mục Chân Chân, thiếu nữđọa dân hôm nay mặc một bộ váy mới, quần áo của đọa dân màu sắc khôngxanh thì là đen, nhưng phần eo đã được chiết hẹp hơn, làm tôn lên cái eo nhỏ duyên dáng của nàng.

Trong con mắt của Trương Nguyên, bộ váy đen càng làm nổi bật làn datrắng như tuyết của nàng, mà hiện giờ lại có ánh trăng chiếu vào, nhìnnàng thực giống như Hằng Nga hạ phàm vậy. Khi Mục Chân Chân mở cửa,Trương Nguyên quả thực có chút sửng sốt đến ngây người ra. Mục Chân Chân khẽ cười, nói:

- Tỳ nữ đoán ngay là thiếu gia sẽ về từ cửa sau mà.

Trương Nguyên vào trong, cài cửa cẩn thận rồi mới hỏi:

- Chân Chân hôm nay sao lại ở đây, cha nàng lại phải theo hầu quan ra ngoài làm việc rồi ư?

Mục Chân Chân chầm chậm bước sau Trương Nguyên. Dưới ánh trăng, bóngnàng in vào bóng Trương Nguyên. Thấy vậy, thiếu nữ mười lăm tuổi MụcChân Chân cảm thấy e thẹn, vội vàng đi cách xa Trương Nguyên một chút,hai cái bóng mới tách ra.

Nàng đáp:

- Phụ thân hôm nay không phải đi, nhưng ngày kia thì phải theo hầu quanrồi, bởi vậy nên tiểu tỳ mới tới hỏi thiếu gia xem hôm nào đi TùngGiang, tiểu tỳ sợ hôm đó phụ thân không kịp trở về làm lỡ mất việc củathiếu gia.

Trương Nguyên nói:

- Ngày mai ta sẽ đi tới xin với huyện tôn miễn cho cha nàng hai thánglao dịch, nàng về báo cho cha nàng là không phải đi nữa, cứ ở nhà đợingày theo ta đi Tùng Giang, chắc tầm năm, sáu ngày nữa sẽ lên đường.

Mục Chân Chân vui mừng nói:

- Đa tạ thiếu gia.

Trương Nguyên nói:

- Đa tạ gì chứ, hai cha con nàng theo ta đi Tùng Giang có khác gì đi theo hầu quan đâu.

Mục Chân Chân thầm nghĩ: “ Thiếu gia tính tình lương thiện, đương nhiên là không giống đi theo huyện lệnh rồi, Đám người huyện nha coi cha tachẳng khác nào trâu ngựa.”

Trương Nguyên lại nói:

- Ta bây giờ vẫn chưa có công danh, đợi sau này khi ta có công danh rồi, hai cha con nàng sẽ ở nhà ta luôn, vậy thì có thể trả tiền để khỏi phải đi lao dịch nữa. Chuyện tiền nong ta sẽ lo.

Chân Chân nghe vậy thì hết sức vui mừng, lần trước nhận gia đình TrươngNguyên làm chủ chỉ là trên danh nghĩa, nếu có thể thực sự vào nhà họTrương thì cha nàng sẽ miễn được gánh nặng lao dịch, như vậy thật đúnglà một bước lên tiên rồi.

Hai mẹ con Trương Nguyên tốt với cha con nàng như vậy khiến nàng khôngthể cầm được nước mắt, vội vàng quỳ xuống dập đầu bái tạ. Trương Nguyênnhanh tay đỡ nàng dậy, cười nói:

- Ta biết nàng cứ hơi tí là lại dập đầu mà, ta cũng mới chỉ nói suôngchứ đã thực hiện được gì đâu, nàng dập đầu bái tạ ta làm gì kia chứ. Mặt đất bẩn như thế, nàng lại đang mặc bộ đồ mới đó!

Dứt lời, hắn nhẹ nhàng dìu nàng đứng lên, qua một lớp áo nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự mềm mại của làn da nàng, nghĩ thầm:

“Chân Chân ăn uống kham khổ, lại tập võ, thế mà da dẻ vẫn mềm mại như vậy, ừm, chỉ có bàn tay là hơi khô ráp một chút..”

Mục Chân Chân thẹn thùng cắn môi, thấp giọng nói:

- Thiếu gia trước nay luôn nói lời giữ lời, hơn nữa thiếu gia nhất định sẽ đậu tú tài mà.

Trương Nguyên cười nói:

- Ừm, ta sẽ cố gắng thi đậu.

Hai người đi đến cửa xuyên đường mới thấy bóng Thỏ Đình đang đứng dưới trăng.

Thỏ Đình ban nãy nghe thấy tiếng gõ cửa thì cũng chạy ra, thấy thiếu gia và Chân Chân tỷ nói cười vui vẻ, lại còn níu níu kéo kéo thân mật nhưvậy nên mới không lên tiếng, thầm nghĩ: “Chân Chân tỷ đúng là thíchthiếu gia rồi, đêm hôm đó còn gọi thiếu gia trong mơ nữa.” Điều này ThỏĐình không kể lại với Chân Chân, cũng không nói với ai mà chỉ giữ tronglòng.

Sau ngày yết bảng, tất cả các nho đồng thi đậu đã tập hợp đầy đủ ở họcthự để nghe Hầu Huyện lệnh và Tôn giáo thụ giáo huấn, họ yêu cầu các nho đồng phải tiếp tục chăm chỉ luyện tập chế nghệ để đối mặt với kỳ thiPhủ trước mắt, đồng thời công bố thời gian tổ chức kì thi phủ của haihuyện Hội Kê và Sơn Âm, đó là ngày mùng chín tháng tư.

Học thự Sơn Âm cuối tháng hai sẽ đưa lên nha môn Tri phủ danh sách bốntrăm linh tám nho đồng đã vượt qua kì thi huyện vừa rồi, tính cả nhữngngười chưa có tư cách là đồng sinh khoảng hơn 1600 người.

Thời gian đăng kí báo danh từ hai mươi tháng ba tới cuối tháng ba, trong thời gian này phải hoàn thành tất cả các thủ tục liên quan. Sau đó cácđồng sinh giải tán, chỉ có người đỗ đầu kì thi huyện và năm vị có côngdanh nho đồng ở lại, Huyện tôn đại nhân mở tiệc thết đãi khen ngợi. Saubữa tiệc, Hầu Chi Hàn chỉ giữ lại mỗi Trương Nguyên ở lại thưởng trà.

Khi chỉ còn lại hai người, Hầu Chi Hàn tỏ ra gần gũi hơn rất nhiều, duỗi lưng một cái cười nói:

- Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi mà phải xem mấy ngàn quyển bát cổ văn,đúng là hoa mắt chóng mặt, nghỉ ngơi một ngày rồi mà vẫn chưa lấy lạiđược tinh thần.

Trương Nguyên khom lưng nói:

- Thầy vất vả rồi, học trò bái phục!

Sau kỳ thi huyện này, Trương Nguyên đã trở thành môn hạ của gã, từ nayvề sau sẽ gọi gã là “thầy” chứ không gọi là “huyện tôn” nữa, cách gọinhư vậy rõ ràng là làm cho mối quan hệ giữa hai người trở nên gần gũithân thiết hơn nhiều.

Hầu Chi Hàn nói:

- Thực ra ban đầu ta cũng đính xếp cho ngươi đứng thứ hai, như nghĩ đinghĩ lại, không thể vì sợ bị người đời dèm pha mà để ngươi phải chịuthiệt thòi như vậy được.

Trương Nguyên nói:

- Học trò quyết không phụ sự kỳ vọng của thầy…

Hầu Chi Hàn rất hài lòng với câu này của hắn, hỏi:

- Gặp thầy Vương chưa?

Trương Nguyên đáp:

- Lát nữa học trò sẽ đi.

Hầu Chi Hàn cười nói:

- Ta và người đều là môn hạ của thầy Vương, giờ chúng ta lại có quan hệthầy trò với nhau, nghĩ mà thấy thật buồn cười. Được rồi, ngươi về đi,chớ có tự mãn, nhớ chuyên tâm học tập chuẩn bị cho kì thi phủ nghe chưa?

Trương Nguyên đứng dậy nói với Hầu Chi Hàn về việc sắp tới hắn sẽ điTùng Giang. Hầu Chi Hàn cũng giống Trương Nhữ Sương, tỏ vẻ lo lắng,nhưng nghe Trương Nguyên giải thích xong, liền gật đầu nói:

- Mùng mười tháng ba ngươi nhất định phải lên đường trở về, nếu không sẽ lỡ việc báo danh đó.

Rồi mệnh cho Sử mục của Sử phòng viết cho Trương Nguyên một tờ giấy dẫn đường.

Trương Nguyên xin Hầu Huyện lệnh tạm miễn cho đọa dân Mục Kính Nham haitháng lao dịch để hộ tống hắn đi Tùng Giang. Hầu Chi Hàn cười nói:

- Là gã râu vàng biết võ đúng không? Ta cũng không rõ lắm về chuyện này, ừm, để ta tới công khoa phòng nói với Hà điển sử một câu.

Trương Nguyên ra khỏi Mục Kiến đường, tới công khoa phòng tìm Hà điểnsử, nói rõ việc muốn nhờ y giúp. Hà điển sử biết Trương Nguyên đã đỗ đầu kì thi huyện vừa rồi, giờ đã trở thành người được huyện tôn rất coitrọng, đâu dám có thể làm khó dễ, bèn cười ha hả nói:

- Gã râu vàng Mục Kính Nham coi vậy mà cũng ra phết nhỉ, nếu Trương công tử muốn dùng gã thì cứ nói, ta sẽ dặn dò bên dưới..

Đến trước trung tuần tháng tư sẽ không gọi gã đi lao dịch nữa.”

Trương Nguyên tạ ơn Hà điển sử, rồi nhờ y viết cho mình một tờ giấy dẫnđường. Hà sử mục hỏi rõ có mấy người đi cùng, đi đâu, đi khoảng bao lâurồi bắt đầu viết.

Trương Nguyên mang theo tờ giấy dẫn đường về, giao cho Lục Đại Hữu cấtkỹ. Vừa lúc Mục Kính Nham, Mục Chân Chân đến, Trương Nguyên liền kể lạicho Mục Kính Nham việc vừa rồi hắn đã nhờ Hà điển sử. Mục Kính Nham vuimừng khôn xiết, thấy Trương Nguyên muốn đi Hội Kê, bèn nói:

- Tiểu nhân sẽ theo hầu thiếu gia.

Trương Nguyên nói:

- Cũng được.

Rồi dẫn Vũ Lăng và Mục Kính Nham đi bộ tới Hội Kê, trước tiên là tới phủ của Vương Tư Nhâm nhưng ông ta không có nhà, lão gác cổng nói ông ta đã đi Tiêu Sơn thăm Trần cô phụ từ hôm kia, không biết bao giờ mới về.

Trương Nguyên bèn đi thẳng tới thư phòng tiền viện viết cho thầy một láthư. Vương Anh Tư đi qua, thấy Trương Nguyên liền chắp tay cười nói:

- Tại hạ bái kiến Trương án thủ.

Vương Anh Tư búi tóc, mặc một chiếc áo có ống tay hẹp, đây là kiểutrang điểm biểu thị người con gái chưa xuất giá, nhưng hành động củanàng lại bắt chước giống đàn ông.

Trương Nguyên đứng dậy đáp lễ, cười nói:

- Anh Tư sư muội giễu cợt ta rồi.

- Sư muội?!?

Vương Anh Tư sửng sốt, mặt lập tức giãn ra nói:

- Cũng không tệ,về sau ta sẽ gọi huynh là Giới Tử sư huynh

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173-1 Chương 173-2 Chương 174 Chương 175-1 Chương 175-2 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179-1 Chương 179-2 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184-1 Chương 184-2 Chương 185 Chương 186-1 Chương 186-2 Chương 187 Chương 188 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 192 Chương 193-1 Chương 193-2 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197-1 Chương 197-2 Chương 198-1 Chương 198-2 Chương 199 Chương 200 Chương 201-1 Chương 201-2 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208-1 Chương 208-2 Chương 209 Chương 210 Chương 211-1 Chương 211-2 Chương 212-1 Chương 212-2 Chương 213-1 Chương 213-2 Chương 214 Chương 215 Chương 216-1 Chương 216-2 Chương 217 Chương 218-1 Chương 218-2 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221-1 Chương 221-2 Chương 222 Chương 223-1 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225-1 Chương 225-2 Chương 226 Chương 227-1 Chương 227-2 Chương 228-1 Chương 228-2 Chương 229 Chương 230 Chương 231-1 Chương 231-2 Chương 232 Chương 233-1 Chương 233-2 Chương 234 Chương 235 Chương 236-1 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240-1 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244-1 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246-1 Chương 246-2 Chương 247 Chương 248 Chương 249-1 Chương 249-2 Chương 250 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255-1 Chương 255-2 Chương 256 Chương 257 Chương 258-1 Chương 258-2 Chương 258-3 Chương 259 Chương 260 Chương 261-1 Chương 261-2 Chương 262 Chương 263 Chương 264-1 Chương 264-2 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270-1 Chương 270-2 Chương 271 Chương 272-1 Chương 272-2 Chương 273 Chương 274-1 Chương 274-2 Chương 275-1 Chương 275-2 Chương 276-1 Chương 276-2 Chương 277-1 Chương 277-2 Chương 277-3 Chương 278-1 Chương 278-2 Chương 279 Chương 280-1 Chương 280-2 Chương 281 Chương 282 Chương 283-284 Chương 285 Chương 286-1 Chương 286-2 Chương 286-3 Chương 287-1 Chương 287-2 Chương 288 Chương 289 Chương 290-1 Chương 290-2 Chương 291 Chương 292 Chương 293-1 Chương 293-2 Chương 293-3 Chương 294-1 Chương 294-2 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 298-3 Chương 299 Chương 300 Chương 301-1 Chương 301-2 Chương 302-1 Chương 302-2 Chương 303 Chương 304 Chương 305-1 Chương 305-2 Chương 306 Chương 307 Chương 308-1 Chương 308-2 Chương 309-1 Chương 309-2 Chương 310 Chương 311-1 Chương 311-2 Chương 312-1 Chương 312-2 Chương 313-1 Chương 313-2 Chương 314-1 Chương 314-2 Chương 314-3 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 318-3 Chương 319-1 Chương 319-2 Chương 319-3 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323-1 Chương 323-2 Chương 324 Chương 325-1 Chương 325-2 Chương 325-3 Chương 326-1 Chương 326-2 Chương 326-3 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 328-1 Chương 328-2 Chương 329 Chương 330 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 332 Chương 333-1 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335-1 Chương 335-2 Chương 336-1 Chương 336-2 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342-1 Chương 342-2 Chương 343 Chương 344 Chương 345
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của tặc đạo tam si