Lẳng Lơ Tao Nhã

Lượt đọc: 6671 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173-1 Chương 173-2 Chương 174 Chương 175-1 Chương 175-2 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179-1 Chương 179-2 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184-1 Chương 184-2 Chương 185 Chương 186-1 Chương 186-2 Chương 187 Chương 188 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 192 Chương 193-1 Chương 193-2 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197-1 Chương 197-2 Chương 198-1 Chương 198-2 Chương 199 Chương 200 Chương 201-1 Chương 201-2 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208-1 Chương 208-2 Chương 209 Chương 210 Chương 211-1 Chương 211-2 Chương 212-1 Chương 212-2 Chương 213-1 Chương 213-2 Chương 214 Chương 215 Chương 216-1 Chương 216-2 Chương 217 Chương 218-1 Chương 218-2 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221-1 Chương 221-2 Chương 222 Chương 223-1 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225-1 Chương 225-2 Chương 226 Chương 227-1 Chương 227-2 Chương 228-1 Chương 228-2 Chương 229 Chương 230 Chương 231-1 Chương 231-2 Chương 232 Chương 233-1 Chương 233-2 Chương 234 Chương 235 Chương 236-1 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240-1 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244-1 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246-1 Chương 246-2 Chương 247 Chương 248 Chương 249-1 Chương 249-2 Chương 250 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255-1 Chương 255-2 Chương 256 Chương 257 Chương 258-1 Chương 258-2 Chương 258-3 Chương 259 Chương 260 Chương 261-1 Chương 261-2 Chương 262 Chương 263 Chương 264-1 Chương 264-2 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270-1 Chương 270-2 Chương 271 Chương 272-1 Chương 272-2 Chương 273 Chương 274-1 Chương 274-2 Chương 275-1 Chương 275-2 Chương 276-1 Chương 276-2 Chương 277-1 Chương 277-2 Chương 277-3 Chương 278-1 Chương 278-2 Chương 279 Chương 280-1 Chương 280-2 Chương 281 Chương 282 Chương 283-284 Chương 285 Chương 286-1 Chương 286-2 Chương 286-3 Chương 287-1 Chương 287-2 Chương 288 Chương 289 Chương 290-1 Chương 290-2 Chương 291 Chương 292 Chương 293-1 Chương 293-2 Chương 293-3 Chương 294-1 Chương 294-2 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 298-3 Chương 299 Chương 300 Chương 301-1 Chương 301-2 Chương 302-1 Chương 302-2 Chương 303 Chương 304 Chương 305-1 Chương 305-2 Chương 306 Chương 307 Chương 308-1 Chương 308-2 Chương 309-1 Chương 309-2 Chương 310 Chương 311-1 Chương 311-2 Chương 312-1 Chương 312-2 Chương 313-1 Chương 313-2 Chương 314-1 Chương 314-2 Chương 314-3 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 318-3 Chương 319-1 Chương 319-2 Chương 319-3 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323-1 Chương 323-2 Chương 324 Chương 325-1 Chương 325-2 Chương 325-3 Chương 326-1 Chương 326-2 Chương 326-3 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 328-1 Chương 328-2 Chương 329 Chương 330 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 332 Chương 333-1 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335-1 Chương 335-2 Chương 336-1 Chương 336-2 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342-1 Chương 342-2 Chương 343 Chương 344 Chương 345
Tiến »
Chương 118
hạng người nào gây nghiệt nhất?

❊ ❊ ❊

Thương Đạm Nhiên thấy Trương Nguyên đi tới, nửa thẹn nửa xấu hổ nói:

-Huynh to gan thật đấy.

Trương Nguyên nói:

-Vì thật sự tức không chịu nỗi, đừng nói chuyện mất vui đấy nữa, đểhuynh cho các muội xem món bảo vật từ Tây quốc này, món đồ này là tamhuynh ta đã thuê người chuyển từ Macau về đây, nó gọi là Kính viễn vọng.

-Cũng có thể gọi là kính thiên lý, có thể nhìn xa trông rộng.

Nói xong Trương Nguyên liền ngồi xổm xuống đất, lấy kính viễn vọng từhộp gỗ ra, nhẹ nhàng xoay chuyển ống kính, kéo ra một ống, lại kéo thêmmột ống nhỏ ra, ống kính bỗng chốc dài ra gấp ba, hai chị em Cảnh LanCảnh Huy bên cạnh chăm chú nhìn từng cử động của Trương Nguyên, ThươngĐạm Nhiên cũng nhìn chằm chằm vào chiếc kính, Trương Nguyên nhìn vàokính nhắm cự ly xong quay qua hỏi:

-Ai thử trước đây?

Tiểu Cảnh Huy lập tức nhảy dựng lên nói:

-Tiểu Huy tiểu Huy trước cơ.

Trương Nguyên nói:

-Ngồi xuống đây, để Kính viễn vọng sát vào mắt tiểu Huy đi.

Trương Nguyên chỉ cô bé cách xem rồi chầm chậm xoay ống kính.

Tiểu Cảnh Huy nín thở, nhìn chăm chú không dám chớp mắt, bỗng cô bé kêu lên:

-Ha ha…thấy cầu Việt Vương rồi này!

Lấy kính viễn vọng ra, nhìn bình thường lại sao thấy xa dữ vậy, xem lạitrong kính, ơ sao lại gần thế kia, cô bé Cảnh Huy hơi khớp chậm rãi dờiống kính sang hướng núi Bạch Mã, trông về phía Nam, kêu lên inh ỏi:

-Thấy nhà chúng ta rồi, đèn lồng trước nhà tiểu Huy cũng trông thấy cả này. Ha ha…

Thương Cảnh Lan thấy vậy chạy qua xem, quả nhiên thấy được nhà mình, ngay tức thì reo lên nói:

-Cô cô, cô cô, mau qua đây xem đi.

Thương Đạm Nhiên dậy chí tò mò, nhưng vẫn ra vẻ không quan tâm lắm nói:

-Có thật chơi vui vậy không?

Trương Nguyên đứng thẳng người dậy, ôm lấy kính viễn vọng nói:

-Nào, ta bày muội xem.

Nói rồi cậu ta đứng ra sau lưng Đạm Nhiên, nhỏ giọng thì thầm chỉ dẫnbên tai, chưa bao giờ được gần Đạm Nhiên đến thế, có thể ngửi thấy cảmùi hương trên cơ thể nàng, trông thấy làn da trắng trẻo ngọc ngà trêncổ, mái tóc mềm mại đen huyền, hiển hiện ngay trước mắt.

Trương Nguyên đặt kính viễn vọng lên mắt phải Đạm Nhiên, nhưng Đạm Nhiên chẳng trông thấy gì, lúc này tim nàng đang đập liên hồi, Trương Nguyêngần nàng quá đỗi, nàng còn cảm nhận được cả hơi thơ của chàng, cơ thểnàng như bị đóng băng, giọng nàng run rẩy nói:

-Thôi được rồi, muội thấy rồi.

Nói xong bèn đứng cách ra một bước.

Trương Nguyên thấy hai má nàng và ngay cả sau gáy nàng đều ửng lên màuđỏ của hoa hồng, yêu kiều vô cùng, trái tim thành thục của người sốnghai thế giới cùng với thân thể tuổi dậy thì 16 thiếu niên, cả hai đangcùng lúc lay động, có cảm giác kích động muốn lao tới ôm nàng vào lòngngay bây giờ. Tiểu Cảnh Huy nói:

-Muội còn muốn xem nữa.

Cô bé cẩn thận cầm lấy kính viễn vọng nhìn ra xa, nhìn một hồi, lại đưacho tỷ tỷ xem, hai chị em em mải không chán, thích thú vô cùng.

Thương Chu Đức đi qua hỏi:

-Bảo vật hiếm có gì đấy, để ta xem xem nào.

Hai tỷ muội nhanh chóng làm hướng dẫn viên, chỉ cho thúc phụ cách xem, Thương Chu Đức vừa nhìn vào, liền kinh ngạc ra mặt nói:

-Đúng là bảo vật thần kỳ.

Nghe Trương Nguyên món đồ này đến từ nước Thái Tây, than vãn nói:

-Đã nghe danh nước Thái Tây kỹ thuật tinh xảo, quả nhiên danh bất hư truyền.

Lúc này đã là giờ Tuất, Trương Nguyên, Thương Chu Đức cùng đi bộ xuốngnúi, chưa đầy nửa canh giờ họ đã ở ngay dưới chân núi, quay đầu lại nhìn lên núi, đèn lồng dần tắt ngúm, ánh trăng trên cao bắt đầu tỏa sáng rực rỡ, Long Sơn dưới sự chiếu rọi của ánh trăng trông càng huyền bí trangnghiêm hơn, dường như người ta chỉ được phép nhìn ngắm mà không được đùa cợt.

Hai cổ xe ngựa của Thương Thị đậu ngay dưới chân núi Long Sơn cách đókhông xa, ngay lúc sắp bước lên xe, Trương Nguyên thấy tiểu Huy cứ mấychốc lại nghiêng đầu đưa mắt nhìn nhìn cái hộp gỗ trong tay Vũ Lăng.

Đôi mắt đen huyền kia đang muốn nói gì, Trương Nguyên nhìn là biết rõ, bèn nói với Tiểu Huy :

-Tiểu Huy à, Kính viễn vọng này là của tam huynh ca ca, ca ca không thểtặng nó cho muội được, về sau huynh sẽ nhờ người chế tạo ra cái kínhviễn vọng khác đem tặng cho muội được chứ.

Thầm nghĩ:

-Thợ chế tác trong thời Minh rất giỏi, làm mô phỏng theo kính viễn vọngnày hẳn khó, hơn nữa trong cuộc chiến Tát Nhĩ Hử Vạn Lịch năm 47, chắcchắn sẽ còn dùng nhiều đến nó.

Tiểu Cảnh Huy vui vẻ nói:

-Hay quá, Trương công tử ca ca đừng quên đó nhoa.

Trương Nguyên cười nói:

-Không quên đâu mà, yên tâm, lần sau ta đến Kinh Sư sẽ mang kính viễn vọng đến thăm muội được chưa?

Tiểu Cảnh Huy cũng đang rất muốn đến Kinh Thành, trẻ con luôn khao khátđược đi chơi đây đó, giờ nghe Trương nguyên nói sau này sẽ đến Kinhthành, đương nhiên vui mừng khôn xiết.

Trương Nguyên, Vũ Lăng và Mục Chân Chân tiễn Thương Đạm Nhiên ra cầuViệt Vương, Thương Chu Đức đến đây thì không cho bọn họ tiễn nữa, Trương Nguyên liền đứng ngay đầu cầu, thấy hai cổ xe của Thương Thị đi xa rồi, lúc này mới quay đầu trở về, chợt phát hiện ra có kiệu đang đến, kiệuđi trước nhất có người mở rèm buông lời nói:

-Trương Nguyên….

Ơ…là Vương Tư Nhâm, Trương Nguyên vội vàng nghênh đón, chắp tay thi lễ nói:

-Thầy về muộn thế ạ?

Ba chiếc kiệu kia ngừng lại ở đầu cầu Việt Vương, Vương Tư Nhâm không xuống kiệu, chỉ cười nói:

-Trương Nguyên, rốt cục con có đánh Đổng Tổ Thường hay không?

Trương Nguyên cười cười nói:

-Bất cẩn đụng phải gã một cái, gã cũng đồng thời va vào con ạ.

Người ngồi trong kiệu giữa phì cười một tiếng, đó là tiếng cười của Vương Anh Tư.

Vương Tư Nhâm cười ha hả, nói:

-Là thắt lưng của gã va vào chân của ngươi chứ gì, ha ha ha…Trương Nguyên, con làm trạng sư đổi trắng thay đen được rồi đó.

Trương Nguyên nói:

-Gã Đổng công tử kia cứ luôn miệng nói gia phụ Đổng Huyền Tể, thật sựrất ngông cuồng, lại hiếp người quá đáng, học trò cảm thấy nên cho gãmột bài học.

Vương Tư Nhâm gật đầu nói:

-Ta cũng nói đá hay lắm, tuy nhiên khúc mắc này giữa ngươi và Đổng công tử khó mà giải hòa được.

Trương Nguyên nói:

-Thế cũng không sao ạ, dù gì ta không thể cứ để mặc hắn ức hiếp, bẻ cong vương pháp, nhưng học trò không rõ Đổng Huyền Tể Đổng hàn lâm là ngườithế nào ạ?

Vương Tư Nhâm cười nói:

-Vẫn có chút lo lắng phải không, để ta kể một câu chuyện cho con nghe,Hàng Châu có một vị quan bình thường nho nhã hành thiện, rất hay cứugiúp bá tánh, một hôm y đến chùa thỉnh giáo đại sư Liên Trì trong chùaVân Tê, hỏi thế gian ai gây nghiệt nhất?

-Liên Trì đại sư nói: “Như ngài đỗ sĩ với bảy khoa giáp là gây nghiệtnhất.” Vị quan này mới bàng hoàng, tự hỏi bình sinh hành thiện vô kể,nào có nghiệt chướng chi, dựa vào đâu mà nói những kẻ quan lại thi khoalà gây nghiệt nhất chứ? Liên Trì đại sư quát nói: “Ai nói bản thân ngàigây nghiệt, nhưng phàm kẻ ý thế hiếp người, trời đất không dung, nghiệtchướng này là từ ngài mà ra.”

Trương Nguyên gật đầu nói:

-Học trò hiểu rồi, dù Đổng Hàn Lâm là kẻ sĩ nho nhã thanh tao, nhưng ngặt nổi con cháu quyền thế nên ý thế hiếp người.

Vương Tư Nhâm nói:

-Đổng công mặc dù thành danh trong sạch, nhưng nhà cửa bề thế, ruộngvườn bạc ngàn, chẳng thua gì danh tiếng của ông ta, tài sản này do đâumà có đây? Hoàn toàn không phải do ông ta tự kiếm mà ra, phần do concháu trong nhà lấy danh tiếng ông ta để mua bán chuộc lợi, phần dongười hầu gia nô ý thế hoành hành, làm cho dân chúng chẳng được an lành, càng có tiểu dân vô lại, bán thân cầu cạnh, tác quai tác quái, khó màbài trừ hết. Tuy nhiên con không phải lo lắng, Đổng công sẽ không vìchuyện này mà gây khó dễ cho con đâu, dù gì tộc thúc tổ của con cũng làbạn tri âm với ông ta, hơn nữa, Chung thái giám kia lúc xuống núi cònkhông ngớt lời khen ngợi con, ông ta nghe nói con đấu bát cổ với DiêuPhục, liền luôn miệng tán dương con. Còn gã Đổng Tổ Thường thì ngu xuẩnquấy rối, như vậy cho dù ông ấy hận con cũng chẳng làm gì được con.

Trương Nguyên khom người nói:

-Đa tạ Thầy đã chỉ dẫn.

Vương Tư Nhâm nói:

-Bớt gây chuyện đi, lo mà học hành, tháng sau đến kỳ thi huyện, nhấtđịnh phải lấy được khăn vuông, có công danh rồi nói chuyện cũng có sứchơn.

Trương Nguyên đáp nói:

-Vâng ạ.

Vương Tư Nhâm buông rèm kiệu xuống, khởi kiệu đi trước, kiệu của Vươngphu nhân cũng nối đuôi theo sau, chỉ còn chiếc kiệu của Vương Anh Tư làvẫn đứng yên bất động, giọng nói của Vương Anh Tư truyền đến :

-Giới Tử huynh.

Trương Nguyên đến gần chắp tay nói:

-Đoạn Thục tiểu thư có điều chi căn dặn?

-Đừng gọi ta là Vương Đoan Thục, ta không thích nghe.

Vương Anh Tư trong kiệu lên tiếng nói:

-Phụ thân đặt cho ta cái tên này, giống như đeo vòng kim cô vào đầu ta vậy, khiến ta chẳng động đậy được.

Trương Nguyên phì cười một tiếng, lại hỏi:

-Anh Tư tiểu thư có điều chi căn dặn?

Vương Anh Tư hỏi:

-Lúc trên núi ta thấy ngươi cầm cái ống màu vàng xem qua xem lại, rốt cục là đang nhìn cái gì vậy?

Trương Nguyên nói:

-Anh Tư tiểu thư có phải lúc đó nàng đang trên đỉnh núi không, sao ta không trông thấy nàng.

Vương Anh Tư “hừ” một tiếng, không thèm nói.

Trương Nguyên đang muốn lấy kính viễn vọng ra cho Vương Anh Tư xem, tỳ nữ trước mặt lại kêu lên:

-Nhị tiểu thư, Thái thái bảo người mau lên ạ.

Vương Anh Tư liền vỗ vỗ vào kiệu, hai phu kiệu nâng kiêu lên tiến về phía trước, Vương Anh Tư nói:

-Ta sẽ đợi xem bát cổ của ngươi đó nha.

Trương Nguyên về tới nhà đã vào giờ Hợi, mẫu thân cậu ta đang đợi, chủyếu là muốn hỏi chuyện của Thương tiểu thư, Trương Nguyên ngẫm nghĩ mộthồi vẫn là nói luôn chuyện trên đỉnh núi Long Sơn cho mẹ biết, đươngnhiên, cậu ta cố gắng dùng lời lẽ hoa mỹ nhất để miêu tả sự việc, tránhcho mẫu thân một phen tức giận, nào ngờ mẫu thân nghe rồi, vẫn nổi giậnđùng đùng, Trương mẫu Lã Thị hôm nay trông thấy Thương Đạm Nhiên, yêuthích nàng ta vô cùng, vừa nghe có người muốn đoạt mất con dâu của mình, tức thì nổi trận lôi đình.

Trương Nguyên vội vàng khuyên nhủ nói:

-Mẫu thân đừng giận nữa, gã họ Đổng kia bị con đá cho một cái, lại bị Hầu huyện lệnh giải ra khỏi thành Sơn Âm nữa.

Trương mẫu Lã thị bớt giận một chút nói:

-Thương tiểu thư quả thật dung mạo xinh đẹp, sau này không nên lộ diệnnhiều thì tốt hơn, nếu không chắc chắn lại có kẻ háo sắc dòm ngó.

Trương Nguyên cười đáp:

-Dạ vâng, đêm nay chẳng phải có tên háo sắc đến dòm ngó rồi sao, vậy mà y cũng đã ngậm ngùi bỏ đi đó thôi. Mẫu thân đừng lo lắng nhiều.

Trương mẫu Lã Thị gật đầu lần nữa nói:

-Sắp canh ba rồi, con phải tranh thủ đi nghỉ ngơi đi.

Sau đêm hội đèn lồng, lễ mừng năm mới cũng mau chóng kết thúc, mọi người lại vùi đầu vào công việc, các thương buôn trên phố thập tử cũng đãkhai trương trở lại, các xã học Sơn Âm cũng lần lượt khai giảng, 22tháng giêng, các xã học chính thức nhận được thông báo của huyện phủ,vào mồng tám tháng hai sẽ cử hành kỳ thi huyện tại Sơn Âm, các thí sinhđến đăng ký tại học thự hoặc nha môn huyện trước ngày 2 tháng 2, lúc ghi danh cần điền đầy đủ họ tên, năm sinh, quê quán cả cha lẫn mẹ, ông nộibà ngoại, gia quyến bảo lãnh….ghi rõ tất tần tật…còn có một điều cần lưu ý, người bảo lãnh phải là lẫm sinh của huyện, lẫm sinh chính là tú tàithi hạng nhất trong kỳ tuế khảo huyện học, các nho đồng đều phải tìm một lẫm sinh để ra mặt bảo lãnh cho, một nho đồng muốn tham gia thi, đều bị xét đủ các tư cách từ gia quyến, dòng họ, học vấn…nếu không phải hànggiả, quê quán có thật, tên họ thật, không thi thay thì mới được tham gia thi cử.

Đương nhiên người bảo lãnh cho Trương Nguyên không ai khác ngoài Trương Đại đại huynh ở Tây Trương.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173-1 Chương 173-2 Chương 174 Chương 175-1 Chương 175-2 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179-1 Chương 179-2 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184-1 Chương 184-2 Chương 185 Chương 186-1 Chương 186-2 Chương 187 Chương 188 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 192 Chương 193-1 Chương 193-2 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197-1 Chương 197-2 Chương 198-1 Chương 198-2 Chương 199 Chương 200 Chương 201-1 Chương 201-2 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208-1 Chương 208-2 Chương 209 Chương 210 Chương 211-1 Chương 211-2 Chương 212-1 Chương 212-2 Chương 213-1 Chương 213-2 Chương 214 Chương 215 Chương 216-1 Chương 216-2 Chương 217 Chương 218-1 Chương 218-2 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221-1 Chương 221-2 Chương 222 Chương 223-1 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225-1 Chương 225-2 Chương 226 Chương 227-1 Chương 227-2 Chương 228-1 Chương 228-2 Chương 229 Chương 230 Chương 231-1 Chương 231-2 Chương 232 Chương 233-1 Chương 233-2 Chương 234 Chương 235 Chương 236-1 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240-1 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244-1 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246-1 Chương 246-2 Chương 247 Chương 248 Chương 249-1 Chương 249-2 Chương 250 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255-1 Chương 255-2 Chương 256 Chương 257 Chương 258-1 Chương 258-2 Chương 258-3 Chương 259 Chương 260 Chương 261-1 Chương 261-2 Chương 262 Chương 263 Chương 264-1 Chương 264-2 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270-1 Chương 270-2 Chương 271 Chương 272-1 Chương 272-2 Chương 273 Chương 274-1 Chương 274-2 Chương 275-1 Chương 275-2 Chương 276-1 Chương 276-2 Chương 277-1 Chương 277-2 Chương 277-3 Chương 278-1 Chương 278-2 Chương 279 Chương 280-1 Chương 280-2 Chương 281 Chương 282 Chương 283-284 Chương 285 Chương 286-1 Chương 286-2 Chương 286-3 Chương 287-1 Chương 287-2 Chương 288 Chương 289 Chương 290-1 Chương 290-2 Chương 291 Chương 292 Chương 293-1 Chương 293-2 Chương 293-3 Chương 294-1 Chương 294-2 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 298-3 Chương 299 Chương 300 Chương 301-1 Chương 301-2 Chương 302-1 Chương 302-2 Chương 303 Chương 304 Chương 305-1 Chương 305-2 Chương 306 Chương 307 Chương 308-1 Chương 308-2 Chương 309-1 Chương 309-2 Chương 310 Chương 311-1 Chương 311-2 Chương 312-1 Chương 312-2 Chương 313-1 Chương 313-2 Chương 314-1 Chương 314-2 Chương 314-3 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 318-3 Chương 319-1 Chương 319-2 Chương 319-3 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323-1 Chương 323-2 Chương 324 Chương 325-1 Chương 325-2 Chương 325-3 Chương 326-1 Chương 326-2 Chương 326-3 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 328-1 Chương 328-2 Chương 329 Chương 330 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 332 Chương 333-1 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335-1 Chương 335-2 Chương 336-1 Chương 336-2 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342-1 Chương 342-2 Chương 343 Chương 344 Chương 345
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của tặc đạo tam si