Lẳng Lơ Tao Nhã

Lượt đọc: 6362 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173-1 Chương 173-2 Chương 174 Chương 175-1 Chương 175-2 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179-1 Chương 179-2 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184-1 Chương 184-2 Chương 185 Chương 186-1 Chương 186-2 Chương 187 Chương 188 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 192 Chương 193-1 Chương 193-2 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197-1 Chương 197-2 Chương 198-1 Chương 198-2 Chương 199 Chương 200 Chương 201-1 Chương 201-2 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208-1 Chương 208-2 Chương 209 Chương 210 Chương 211-1 Chương 211-2 Chương 212-1 Chương 212-2 Chương 213-1 Chương 213-2 Chương 214 Chương 215 Chương 216-1 Chương 216-2 Chương 217 Chương 218-1 Chương 218-2 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221-1 Chương 221-2 Chương 222 Chương 223-1 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225-1 Chương 225-2 Chương 226 Chương 227-1 Chương 227-2 Chương 228-1 Chương 228-2 Chương 229 Chương 230 Chương 231-1 Chương 231-2 Chương 232 Chương 233-1 Chương 233-2 Chương 234 Chương 235 Chương 236-1 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240-1 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244-1 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246-1 Chương 246-2 Chương 247 Chương 248 Chương 249-1 Chương 249-2 Chương 250 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255-1 Chương 255-2 Chương 256 Chương 257 Chương 258-1 Chương 258-2 Chương 258-3 Chương 259 Chương 260 Chương 261-1 Chương 261-2 Chương 262 Chương 263 Chương 264-1 Chương 264-2 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270-1 Chương 270-2 Chương 271 Chương 272-1 Chương 272-2 Chương 273 Chương 274-1 Chương 274-2 Chương 275-1 Chương 275-2 Chương 276-1 Chương 276-2 Chương 277-1 Chương 277-2 Chương 277-3 Chương 278-1 Chương 278-2 Chương 279 Chương 280-1 Chương 280-2 Chương 281 Chương 282 Chương 283-284 Chương 285 Chương 286-1 Chương 286-2 Chương 286-3 Chương 287-1 Chương 287-2 Chương 288 Chương 289 Chương 290-1 Chương 290-2 Chương 291 Chương 292 Chương 293-1 Chương 293-2 Chương 293-3 Chương 294-1 Chương 294-2 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 298-3 Chương 299 Chương 300 Chương 301-1 Chương 301-2 Chương 302-1 Chương 302-2 Chương 303 Chương 304 Chương 305-1 Chương 305-2 Chương 306 Chương 307 Chương 308-1 Chương 308-2 Chương 309-1 Chương 309-2 Chương 310 Chương 311-1 Chương 311-2 Chương 312-1 Chương 312-2 Chương 313-1 Chương 313-2 Chương 314-1 Chương 314-2 Chương 314-3 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 318-3 Chương 319-1 Chương 319-2 Chương 319-3 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323-1 Chương 323-2 Chương 324 Chương 325-1 Chương 325-2 Chương 325-3 Chương 326-1 Chương 326-2 Chương 326-3 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 328-1 Chương 328-2 Chương 329 Chương 330 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 332 Chương 333-1 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335-1 Chương 335-2 Chương 336-1 Chương 336-2 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342-1 Chương 342-2 Chương 343 Chương 344 Chương 345
Tiến »
Chương 18
một loạt xem không hiểu

❊ ❊ ❊

Đám người đứng trong Hà Sảng hiên đều chăm chú nhìn Trương Nguyên, Trương Nguyên nhìn vào Trương Nhữ Lâm nói:

- Thúc tổ, đúng là cháu có đọc cuốn < Kim Bình Mai>...

- Là Trương Ngạc đi lấy trộm cho ngươi xem phải không?

Trương Nhữ Lâm nổi giận đùng đùng cắt ngang lời của Trương Nguyên

- Không phải

Trương Nguyên nói

- Vãn bối đã đọc xong cuốn < Kim Bình Mai> là cuốn có một trăm hồi ấy.

Trương Nhữ Lâm khẽ nhíu mày, gã đã lấy được ba cuốn < Kim Bình Mai> do Viên Hồng Đạo chép tay tạichủ quản công bộ Triệu Chiết, tổng cộng có ba mươi hồi, đương nhiên đó không phải là toàn tập, Viên Hồng Đạo hình như cũng chưa đọc xong toàn tập, tên tiểu tử Trương Nguyên này thế mà lại dám nói đã đọc hết cả trọn bộ trăm hồi, y lạnh lùng cười nói:

- < Trung Nghĩa Thủy Hử Truyện> đúng là có một trăm hồi thật.

Trương Nguyên nói:

- Một trăm hồi < Kim Bình Mai>, chẳng khác gì hàng nghìn hàng vạn sợi tơ cùng ra một mối, nhưng lại cũng chẳng khác gì hàng nghìn hàng vạn khúc quanh không có lối thoát, đều là viết về những thứ gian phu dâm phụ, tham quan ác bá, đám kỹ nữ nhàn rỗi, không khác gì thực tế, nếu là trước mắt, ta nghĩ tác giả đó sẽ không coi nhẹ hoạn nạn nghèo khổ, không coi thường nhân tình thế thái, cũng không thể viết ra được tác phẩm hay như vậy.

Lời kia vừa thốt ra, Trương Nhữ Lâm liền kinh ngạc, đúng là đã đọc qua cuốn < Kim Bình Mai> hơn nữa cũng phải là tấm lòng của một nhân tài mới có thể nói được những lời như thế, nhưng một thiếu niên mười lăm tuổi đứng trước mặt hắn nói về < Kim Bình Mai> đúng là chuyện chẳng hay lắm, liền quát lên:

- Ngươi đã đọc cuốn này ở đâu, còn nhỏ tuổi sao có thể hoang đường như thế được!

Trương Nguyên hơi có chút chần chừ, Trương Ngạc liền trả lời thay cho hắn:

- Ông nội, bọn cháu chỉ là muốn mở mang tầm mắt, cuốn < Kim Bình Mai> này đúng là kiếp trước đã từng đọc rồi ạ.

- Nói xằng bậy.

Trương Nhữ Lâm đưa tay ra phía trước định cho Trương Ngạc một cái bạt tai.

Trương Ngạc trốn ra phía sau, kêu lên:

- Ông nội, những lời cháu nói đều là sự thật, chẳng phải Giới Tử đang ở đây ư, ông cứ hỏi sẽ biết.

Trương Nguyên khom người nói:

- Thúc tổ, vãn bối đúng là đã đọc cuốn < Kim Bình Mai>, không nhớ nổi đã đọc ở đâu, chỉ còn nhớ là kiếp trước.

- Người triều Minh hẳn cũng không quá khó khăn với điều này, lại nói tiếp :

- Thúc tổ nói vãn bối đọc cuốn sách này là phóng đãng, vãn bối không hiểu phóng đãng ở chỗ nào ạ? Vãn bối tuổi còn trẻ, những chuyện dâm loạn trong sách, vãn bối đọc một loạt đều không hiểu, đều dở qua hết, vãn bối chỉ đọc nhân tình thế thái, nhân quả buồn vui trong truyện mà thôi.

Trong lòng Trương Ngạc thầm khen một tiếng:

Giới tử, được lắm, dám nói dối trước mặt ông nội của ta, mặt lại không hề biến sắc, tim không đập, cái gì mà một loạt xem không hiểu, cái gì mà đều dở qua hết, ha ha, còn nhớ hôm đó ta đọc đến đoạn Tây Môn Đại Quan Nhân sờ vào cặp mông trắng nõn của Lý Bình Nhi, ngươi đã bảo ta thôi không đọc nữa, ngươi là rất hiểu nên thẹn thùng thôi.

Đều là những người đã từng trải qua, ai mà chẳng có thời trẻ, Trương Nhữ Lâm đương nhiên không tin một Trương Nguyên mười lăm tuổi đọc tới đoạn nam nữ dâm loạn lại một loạt bỏ qua hết, nhưng Trương Nguyên đã nói thế, ông ta cũng không muốn trách móc thêm nữa, đành nói:

- Ngươi nói đã đọc hết một trăm hồi của cuốn < Kim Bình Mai>, thế ta hỏi ngươi, kết cục của cuốn truyện thế nào?

Trương Nguyên nói:

- Đương nhiên là buông thả dục vọng, vợ con li tán.

Trương Nhữ Lâm im lặng, nghĩ lại những gì Tây Môn Khánh đã trải qua, dọa nạt nam nữ, hưởng lạc vô độ, thịnh cực tất suy như thế, nhà tan cửa nát cũng là điều không tránh khỏi.

Người suốt buổi im lặng không nói là Kỳ Bưu Giai, lúc này đột nhiên lên tiếng nói:

- Chẳng phải Giới Tử huynh chỉ cần nghe một lần là thuộc sao, vậy thì hãy đọc lại hồi thứ một trăm, Yến Khách huynh sẽ không bị trách phạt nữa.

Tên tiểu thần đồng này cứ ghi nhớ Trương Nguyên có tài nghe qua một lần là nhớ, nên cũng muốn thử sức xem sao.

Trương Nhữ Lâm nói:

- Nói đúng đấy, Trương Nguyên, ngươi đọc chương cuối cùng của < Kim Bình Mai> nghe xem nào.

Trương Nguyên thầm nghĩ:

“Hàng triệu chữ trong < Kim Bình Mai>, ngươi lại bảo ta ngâm nga, ta là thần tiên chắc.”

Rồi nói :

- Bẩm thúc tổ, vãn bối ngâm sao được ạ.

Trương Ngạc nóng nảy:

- Giới tử, tai của người là nghe mà thuộc đó nha.

Trương Nguyên nói:

- Nhưng chưa có ai đọc < Kim Bình Mai> cho ta nghe.

Trương Nhữ Lâm ‘ hừ’ một tiếng nói:

- Nói như vậy chỉ cần có người đọc một lần cho ngươi ngươi có thể thuộc lòng, thế thì được, lúc nãy trên sân khấu có diễn hồi thứ mười ‘ Kinh Mộng” trong < Đình Mẫu Đơn hoàn hồn ký> , ngươi chắc hẳn nghe rõ từng câu từng chữ rồi nhỉ, đọc lại cho ta nghe xem.

Khi nói xong lời này, Trương Nhữ Lâm còn miễn cưỡng cười với Vương Tư Nhâm, ý tứ đó đương nhiên là muốn làm xấu mặt hậu bối, để Vương Tư Nhâm bị chê cười.

Thấy Trương Nguyên điềm tĩnh tự nhiên nói:

- Vãn bối có thể thử ngâm nga

- Hắn hít sâu một hơi, chậm rãi ngâm nga :

- Oanh hót tỉnh mộng, nắng le lói vào phòng, người đứng bên trong đình, nhan trầm vừa thắp, khói hương nghi ngút, biết năm nay có trống vắng như xuân rồi?

Cứ như thế ngâm nga hết một lèo, đọc hơn hai nghìn chữ trong Du Viên Kinh Mộng ngâm nga không thiếu một chữ.

Vương Tư Nhâm quan sát thiếu niên Trương Nguyên, luôn miệng nói:

- Chuyện lạ, chuyện lạ!

- Thiếu niên tuấn tú đứng sau cũng nhìn chằm chằm vào Trương Nguyên.

Trương Nhữ Lâm đúng là không tin Trương Nguyên có khả năng nghe qua một lần là nhớ, thanh kỹ “Khả Xan Ban” thường xuyên ở hậu viên Tây Trương tập diễn < Mẫu đơn đình hoàn hồn ký>, chắc là Trương Nguyên hắn nghe tới mức thuộc lòng rồi cũng nên, bèn nói:

- Trương Nguyên, ta vẫn còn muốn đố ngươi...

Sau đó quay đầu về chỗ Vương Tư Nhậm nói:

- Hước Am, ngươi ra đề đi

Vương Tư Nhâm rất hứng thú gật đầu nói:

- Được, ta đọc một đoạn văn ngắn ba trăm chữ, hiền chất, chú ý nghe nhé.

- Liền cao giọng ngâm nga:

- Kinh sư khát chỗ, thấy nước là mừng. Cách An Định Môn năm dặm có một chiếc giếng đầy, đầu xuân, trai gái tập hợp. Có một chiếc giếng, rộng chừng năm thước, bên trong nước đầy…..

Trương Nguyên bình thản nhắm mắt lim dim lắng nghe, đoạn sách du kí này quá quen, đúng là < Mãn Tỉnh Du Kí> do Vương Tư Nhâm viết, một trong những tiểu phẩm ưu tú cuối triều Minh, Viên Hồng Đạo lớn hơn Vương Tư Nhâm mấy tuổi cũng có một quyển < Mãn Tỉnh Du Kí>, dường như danh tiếng của Viên Văn còn lớn hơn nữa, nhưng Trương Nguyên cho rằng hai quyển sách cùng tên này mỗi quyển đều có những vẻ riêng, Vương Văn miêu tả cuộc sống sinh động, Viên văn lại miêu tả phong cảnh phóng khoáng tươi đẹp, khó có thể nói ai hơn ai, văn không nhất võ cũng chẳng nhì, có thể so sánh với cuốn < Ánh đèn trên sông Tần Hoài> của năm mươi tư danh gia Chu Tự Thanh và Du Bình Bá cùng du ngoạn sông Tần Hoài viết, khá thú vị.

Vẫn chưa đủ ba trăm chữ trong < Mãn Cảnh Du Kí> , Trương Nguyên nghe một lần đã ngâm nga được mà không có vấn đề gì, lúc này Trương Nhữ Lâm mới tin, cười nói:

- Trương Thụy Dương sinh được đứa con giỏi thế này, tư chất thông minh không cần đọc sách cũng có thể nói được.

Trương Ngạc thì chỉ mong ông nội hắn đừng có trách phạt chuyện của hắn là được rồi, nói:

- Ông nội, tôn nhi cũng hiểu được tình bạn bè, Giới Tử mấy ngày này có bệnh đau mắt nên không thể đọc sách, cháu đã bảo đám Phạm Trân, Chiêm Sĩ Nguyên lần lượt thay nhau đọc sách cho Giới Tử nghe, ngay cả cuốn < Xuân Thu kinh truyện tập giải> ba mươi quyển cũng đã đọc hết...Giới tử, thế gần đây nghe đọc sách gì vậy?

Trương Nguyên đáp:

- < Xuân Thu phồn lộ> và < Xuân Thu Cốc Lương truyện sơ>.

Trương Ngạc nói:

- Đúng, đây chính là hai bộ sách này, Giới Tử nghe đọc một lần đã nhớ được, nếu là tự mình đọc sách, thì cũng giống như bao người bình thường khác thôi.

Trương Nhữ Lâm nói với Trương Đại:

- Rất biết khoản đãi bạn bè của mình đấy, còn nữa, ngươi đi nói với nhóm Khả Xan diễn lại một lần “ Kinh Mộng” đi, Hước Am tiên sinh muốn thưởng thức.

Nhìn Trương Nguyên nói:

- Ngươi đi theo thúc tổ..

Quay ra chỗ Vương Tư Nhâm diễn tả cử chỉ “ mời” rồi sóng vai cùng đi vào Thọ Hoa đường.

Trương Nguyên biết ông chú này có chuyện cần hỏi riêng hắn, liền bước theo sau, Trương Ngạc ở phía sau kéo ống tay áo, chắp tay thở dài, cầu Trương Nguyên giúp gã che dấu, Trương Nguyên gật đầu.

Trương Ngạc lệnh cho một tên hầu nam lanh lợi chạy về phủ, nhất định phải tìm được ba cuốn < Kim Bình Mai>, sau đó đặt vào phòng ngủ của ông nội, chỉ cần tìm được sách là được rồi, gã lại mua chuộc người tùy tùng của ông nội, đưa cho tùy tùng đó một ít tiền, rồi sai khiến nói lúc nàng ta dọn dẹp giường đã đặt đi chỗ khác.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173-1 Chương 173-2 Chương 174 Chương 175-1 Chương 175-2 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179-1 Chương 179-2 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184-1 Chương 184-2 Chương 185 Chương 186-1 Chương 186-2 Chương 187 Chương 188 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 192 Chương 193-1 Chương 193-2 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197-1 Chương 197-2 Chương 198-1 Chương 198-2 Chương 199 Chương 200 Chương 201-1 Chương 201-2 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208-1 Chương 208-2 Chương 209 Chương 210 Chương 211-1 Chương 211-2 Chương 212-1 Chương 212-2 Chương 213-1 Chương 213-2 Chương 214 Chương 215 Chương 216-1 Chương 216-2 Chương 217 Chương 218-1 Chương 218-2 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221-1 Chương 221-2 Chương 222 Chương 223-1 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225-1 Chương 225-2 Chương 226 Chương 227-1 Chương 227-2 Chương 228-1 Chương 228-2 Chương 229 Chương 230 Chương 231-1 Chương 231-2 Chương 232 Chương 233-1 Chương 233-2 Chương 234 Chương 235 Chương 236-1 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240-1 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244-1 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246-1 Chương 246-2 Chương 247 Chương 248 Chương 249-1 Chương 249-2 Chương 250 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255-1 Chương 255-2 Chương 256 Chương 257 Chương 258-1 Chương 258-2 Chương 258-3 Chương 259 Chương 260 Chương 261-1 Chương 261-2 Chương 262 Chương 263 Chương 264-1 Chương 264-2 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270-1 Chương 270-2 Chương 271 Chương 272-1 Chương 272-2 Chương 273 Chương 274-1 Chương 274-2 Chương 275-1 Chương 275-2 Chương 276-1 Chương 276-2 Chương 277-1 Chương 277-2 Chương 277-3 Chương 278-1 Chương 278-2 Chương 279 Chương 280-1 Chương 280-2 Chương 281 Chương 282 Chương 283-284 Chương 285 Chương 286-1 Chương 286-2 Chương 286-3 Chương 287-1 Chương 287-2 Chương 288 Chương 289 Chương 290-1 Chương 290-2 Chương 291 Chương 292 Chương 293-1 Chương 293-2 Chương 293-3 Chương 294-1 Chương 294-2 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 298-3 Chương 299 Chương 300 Chương 301-1 Chương 301-2 Chương 302-1 Chương 302-2 Chương 303 Chương 304 Chương 305-1 Chương 305-2 Chương 306 Chương 307 Chương 308-1 Chương 308-2 Chương 309-1 Chương 309-2 Chương 310 Chương 311-1 Chương 311-2 Chương 312-1 Chương 312-2 Chương 313-1 Chương 313-2 Chương 314-1 Chương 314-2 Chương 314-3 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 318-3 Chương 319-1 Chương 319-2 Chương 319-3 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323-1 Chương 323-2 Chương 324 Chương 325-1 Chương 325-2 Chương 325-3 Chương 326-1 Chương 326-2 Chương 326-3 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 328-1 Chương 328-2 Chương 329 Chương 330 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 332 Chương 333-1 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335-1 Chương 335-2 Chương 336-1 Chương 336-2 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342-1 Chương 342-2 Chương 343 Chương 344 Chương 345
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của tặc đạo tam si