Hơi nước bốc nghi ngút, tiếng sóng rào rào, lần mật mưu thứ hai tiến hành, có vẻ là không khó lắm. Bàn bạc xong Vương Tẩy Nhiên âm trầm ký vào hóa đơn hội viên, nói chiếu cố tốt bạn mình, rồi đi trước rời hội sở.
Vì thế khi Đơn Dũng vừa mới gọi điện thoại xong, phục vụ viên hiểu lầm tưởng là loại chiếu cố kia, cho nên dẫn bốn em gái đều là loại bộ dạng học sinh đáng yêu vào phòng, nói rõ tình hình với Đơn Dũng, hỏi anh muốn chọn em nào?
Đám oanh oanh yến yến đó cười khúc khích, đánh mắt tứ tung, làm Đơn Dũng toàn thân rạo rực, rất bá khí phất tay:" Chọn cái gì mà chọn, em nào không được chọn không phải mất mặt à? Để lại hết đi, còn không biết khoái hoạt được mấy ngày đây."
Phục vụ viên lui ra đã thấy Đơn Dũng mỗi tay ôm eo một em gái kéo xuống nước rồi, chẳng có chút khách sáo nào. Loại khách mà thị trưởng mời cũng thản nhiên tiếp nhận như thế thân phận nhất định rất cao, hắn tính toán phải lôi kéo vào đội ngũ hội sở.
Hôm sau Đơn Dũng hai chân mềm nhũn xuống lầu, mấy em gái mím môi cười đi tiễn, phục vụ viên ở quầy lễ tân tặng hai món quà, rồi mời Đơn Dũng tham gia hội viên. Đơn Dũng cười ha hả rời hội sở, lái xe không lâu tới một nhà nghỉ đón Vũ Tử nhận điện của y vừa vội vàng lên tỉnh thành, vừa lên xe câu đầu tiên y nói:" Vũ Tử, chúng ta bị bán rồi, anh nghĩ kỹ lại cho tôi, xem có chi tiết nào bỏ sót không? Mấy tháng qua tôi nghĩ cảnh sát ngu ngốc tới mấy cũng lần mò ra chút gì rồi, không phải chúng ta không có mặt ở hiện trường là không sao. Phải nghĩ cách chấm dứt việc này, nếu không chúng ta sống không yên."
Vũ Tử nghe đầu đuôi mà kinh hãi không thôi, gặp ngón tay tính toán từng chuyện một.
Đơn Dũng là người có thể làm hai chuyện cùng một lúc, ít nhất là Vũ Tử thấy thế, rõ ràng là đang lo sốt vó tính toán nguy cơ, vậy mà vẫn không quên công việc. Trước tiên là tới tổng bộ Nguyên Nguyên, cùng cha con Trịnh Chi Nguyên, Trịnh Cẩm Thiền tới viện khoa học nông nghiệp tỉnh, tới phòng nghiên cứu thực vật, chẳng biết làm cái gì. Vũ Tử không có tâm tình nào cả, trong đầu toàn là hình ảnh mình bị cảnh sát bao vây, sau đó còng tay đưa đi, rồi cảnh vợ mỗi tay dắt một đứa con khóc lóc chạy theo xe cảnh sát, nghĩ thôi đã nát lòng.
Trên đường về, Vũ Tử mấy lần hoảng hốt thiếu chút nữa lái xe xuống hố, Đơn Dũng phải bảo dừng xe, tự y ngồi vào ghế lai. Nhìn Vũ Tử hồn vía đẩu đâu, Đơn Dũng liền hiểu sao Lão Sài bỏ hắn lại, vì hắn không hợp đi tho đường XHĐ. Đơn Dũng vừa lái xe vừa hỏi:" Anh sợ à?"
"Không sợ." Vũ Tử lắc đầu, cố gắng tỏ ra mạnh mẽ:
"Nói thật đi, tôi sợ chết mẹ."
Đơn Dũng nói thế làm Vũ Tử như bóng xì hơi, nói không sợ là giả, năm xưa thoái ngũ về quê, chê ở quê không có tương lai, vào thành phố làm công, lái taxi suốt ngày đêm, chết mệt lại chẳng được mấy đồng. Bây giờ cuộc sống vừa khởi sắc thì cũng kiến người ta thấp thỏm bất an, vì sao thấp thỏm? Vũ Tử biết rõ, nếu hắn xảy ra chuyện thì ba mẹ con phải làm sao?"
"Lúc anh làm có nghĩ tới hậu quả không?"
"Tôi làm gì chứ? Có điều nghe cậu nói có vẻ rất nghiêm trọng."
"Anh nói xem có nghiêm trọng không, khi họ gây án thì anh canh chừng, khi họ bỏ trốn thì anh đón người. Quan trọng nhất anh đã thấy cái túi màu nâu, nếu thực sự xảy ra chuyện, anh thậm chí còn phiền toái lớn hơn người ra tay."
"Cậu dọa tôi đấy à?"
"Tôi ăn no rửng mỡ hay sao mà lại đi dọa anh, anh đúng là mù pháp luật, tôi hỏi anh, Lão Sài cho anh bao nhiêu tiền an gia?"
"30 vạn."
"Thế anh không làm gì cả mà người ta cho anh 30 vạn à, vì trông anh đẹp trai quá sao?"
Nghe nói thế Vũ Tử tái mặt, bắt đầu khuynh hướng về lời Đơn Dũng nói. Khi sắp lên đường cao tốc, Đơn Dũng đỗ xe lại bên đường, hai người họ đã liệt kê từng chi giết, không có gì mới mẻ. Đúng như Đơn Dũng đoán, khi Vũ Tử đón Dương Hướng Binh đi, Dương Hướng Binh mở laptop lấy đi ổ cứng. Vũ Tử quá thật thà, không hỏi gì cả, hơn nữa nghe nói đưa phần còn lại cho Đơn Dũng là hắn lại thật thà đưa cho Đơn Dũng. Sau đó đám người kia đồng loạt biến mất, tới khi Lão Sài ra tại mời gặp lại, còn bây giờ đám người đó đã bặt vô âm tín.
"Anh không tới mức sợ thế chứ?" Đơn Dũng thấy hai đầu gối hắn run run còn cười:
"Gan tôi cũng không nhỏ, nhưng phải ngồi tù đấy, lại còn ngồi tù rất lâu, cậu không sợ sao?" Vũ Tử hỏi lại:
"Sợ, nên mới đang nghĩ cách đấy thôi. Này, anh không phải xuất thân lính trinh sát à? Phải có chút gan dạ chứ, sao thủ hạ của Lão Sài lại có người như anh nhỉ?" Đơn Dũng bất lực nói:
" Tôi đúng là ở trong đại đội trinh sát nhưng tôi đốt bếp ba năm."
"F*uck, té ra là anh nuôi à?"
Ngã ngửa, Đơn Dũng bị bộ dạng thật thà của Vũ Tử làm cười không thôi, bảo sao nói gì làm vậy, té ra là anh nuôi trong đại đội trinh sát. Thấy Vũ Tử xấu hổ không nói gì, Đơn Dũng an ủi:" Thôi, thôi, không sao, anh nuôi cũng là lính mà, không cần nghĩ nhiều nữa. Tôi nói thật cho anh biết, chuyện này nói sợ thì cũng sợ đấy, nếu bốn người kia mà có ai rơi vào tay cảnh sát thì chúng ta hết chạy, tôi là người xúi bẩy, anh là đồng lõa, tội đều không nhẹ, nói không chừng tôi còn nặng tội hơn, vì đồ trong tay tôi."
Vũ Tử mắt trống rỗng, có chút thương hại cho Đơn Dũng.
"Tôi nghĩ bốn người kia không dễ bị bắt đâu, Lão Sài là thứ phạm tội lâu năm, anh ta hẳn nghĩ ta sớm muộn cũng không che đậy được, bốn người kia không chuyển ra nước ngoài thì cũng thay đổi thân phận lẩn chốn rồi. Ngay cả anh biết họ bao nhiêu năm còn không rõ lai lịch của người ta vậy trong thời gian ngắn cảnh sát khó tìm được.
Vũ Thử khẽ thở phào.
"Nhưng không tìm được thì càng phiền, cảnh sát sẽ bám theo anh như ruồi, vì anh và tôi là hai người thân cận nhất của Lão Sài, làm gì có chuyện không tra anh. Anh đừng mong có cuộc sống an lành. Huống hồ thứ nguy hiểm kia đã tới tay người khác, mà người ít nhiều biết chuyện đều hiểu Đoàn Viêm Quốc ngã trong tay tôi, thế nào cũng tìm tôi chứ không ai khác ... Thế nên muốn sống yên phải dứt điểm chuyện này.
"Làm thế nào, người ta thì chạy ra nước ngoài, chúng ta còn có gia đình, chạy đi đâu được?" Vũ Tử hoang mang:
"Chạy đâu chứ, anh quên rồi à, còn một nhân vật quan trọng nữa." Đơn Dũng nhướng mày nhắc: " Tên nổ súng ấy."
Vũ Tử sợ hãi xua tay liên hồi:" Trêu chọc vào loại người đó chẳng bằng rơi vào tay cảnh sát. Với lại đó là đích hệ anh Sài nuôi mười mấy năm, ai mà biết hắn ở đâu?"
"Ở ngay Lộ Châu."
"Sao cậu biết?"
"Tôi nghĩ thôi, chơi súng cần kỹ thuật, không phải cứ súng vào tay là biết bắn. Nếu là dân trong nghề lâu năm đã qua khảo nghiệm, vậy thì hẳn phải vào tù ra tội rồi, loại này không có tiền của Lão Sài thì chẳng đi đâu được ... Huống hồ với loại người đã ẩn nấp rất sâu đó, đi linh tinh không bằng ở nguyên một chỗ, vì có nguồn kinh tế ổn định, không cần dựa vào thứ khác kiếm tiền, chỉ ngẫu nghiên mời dùng tới, khi cần đều là lúc sống còn, nếu ở xa có vấn đề gì sao gọi kịp. Cho nên tôi nghĩ người này dứt khoát ở Lộ Châu."
"Tìm ra hắn có tác dụng gì?"
"Hắn sẽ không biết sự tồn tại của chúng ta, Lão Sài tối đa tiết lộ cho Lý Mân Liên, để vào lúc quan trọng dùng tới, nói không chừng là còn có ý đối phó với tôi. Mà người này cùng lắm là biết một trong bốn người kia, hắn không thể nào biết hết, người biết càng ít càng an toàn ... Với tình huống bây giờ, nếu hắn lộ ra thì không liên quan gì tới chúng ta, hắn sẽ chỉ khai ra Lý Mân Liên." Đơn Dũng gằn giọng nói: