"Cái gì thế ạ?" Tả Hi Dĩnh nhìn mà không nhận ra:
"Đây là A Giao được làm thủ công, thứ tốt đấy, ích khí bổ huyết, cậu ta biết có bị thiếu khí huyết." Tả Nam Hạ cầm một miếng tựa như mực màu thiên thanh, hai khối A Giao, mấy cây đảng sâm, lại thêm túi nhân hạch đào, đều là đặc sản Lộ Châu. Tuy hơi quê một chút, nhưng so ra thì cái hộp này quý nhất.
Tả Hi Dĩnh không nói gì, cô quay đi, không muốn trông vật nhớ người.
Tả Nam Hạ nhẹ nhàng mở ngăn hộp cuối cùng, tay cứng đờ, ánh mắt phức tạp.
"Cái này ..." Tả Hi Dĩnh thấy phản ứng khác thường của cha mình thì quay lại, đờ người ra, đó là chuỗi vòng tay mà cô tặng Đơn Dũng, lặng lẽ nằm đó, hơi giận:" Tên ngốc, cậu ta không biết thứ con tặng quý giá cỡ nào à?"
"Con nghĩ cậu ta sẽ để ý món quà đắt hay rẻ sao? Cậu ta chỉ muốn dứt đứt phần vướng bận này." Tả Nam Hạ lẩm bẩm, lòng thấy mất mác không thôi, thu lại món quà, khẽ thở dài:" Cậu ta biết gia đình như chúng ta, hoặc giả là biết cô gái như con sẽ không thể nào tiếp nhận cậu ấy ... Cho nên cậu ta dứt khoát cắt đứt ... Giờ con toại nguyện rồi đó, từ nay về sau chúng ta không cần nhắc tới cậu ấy nữa, cậu ấy cũng không tới làm phiền con nữa đâu."
"Vậy ... Vậy con phải làm sao?" Tả Hi Dĩnh nhìn chiếc vòng bị trả lại là cô hiểu rồi, dựa vào vai cha, lặng lẽ lau đi khóe mắt ướt nhòe, cô không ngờ tới khi thực sự không còn liên quan gì nữa, lại khiến người ta đau khổ thế này:
"Tùy duyên đi, thực ra không phải cha cố ý ghép đôi hai đứa, cậu ta chắc gì đã là bạn đời thích hợp, cậu ta quá cá tính, không an lòng với hiện trạng, sâu trong lòng mang chút hận thế giận đời, người bình thường không tiếp nhận được cậu ta đâu." Tả Nam Hạ đánh giá, khe khẽ vỗ vai con gái, nói thì nói thế, chứ ông sao không tiếc
Tả Hi Dĩnh không đáp, trên hàng mi đã ngưng kết giọt nước mắt trong veo, cô tựa hồ không nghe thấy lời đánh giá của cha mình, tay vuốt ve chuỗi vòng bị trả lại. Tựa hồ còn cảm thụ được mùa hè nóng rực năm đó, cô đeo chuỗi vòng này lên tay Đơn Dũng thế nào, khi đó cậu ấy vui như đứa bé. Cô con nhớ khi đó cậu ấy rụt rè ôm mình ra sao, hai người lóng ngóng mà nhiệt liệt hôn nhau giữa chốn đông người. Đó tựa hồ là thời khắc hạnh phúc nhất của cô, nhưng cũng chính nơi này đem lại cho cô bao nhiêu thương cảm.
Máy bay đã bay lên rồi, bay vọt lên tầng mây, cảnh vật bên ngoài cũng như hồi ức, trở nên mơ hồ.
............... ...............
"Lại đây Lôi Nhị." Vương Hoa Đình gắt giọng gọi:
Lôi Đại Bằng đang bốc phét với cha, nghe vậy bỏ cả cha mẹ, ục ịch chạy tới, mặt hớn hở:" Lãnh đạo có chỉ thị gì?
Vương Hoa Đình cười, tên này trước kia có hơi ngốc, có điều đó cũng là chỗ đáng yêu của hắn, hoàn toàn không có chút tâm cơ nào, thích là thích, như giờ nhìn cô tới chảy nước dãi. Vương Hoa Đình mắng:" Cậu đừng như thế, cậu là người có bạn gái rồi đấy."
"Bạn biết tôi thích bạn nhất, dù có vợ đi chăng nữa cũng không thay đổi." Lôi Đại Bằng một lòng sắc son nói:
"Thôi đi, thích mà không đợi mình à, sắp cưới rồi, đừng tưởng mình không biết, đối tượng của cậu còn là cảnh sát nữa."
"Ôi, chúng ta gặp nhau không đúng thời, có điều không sao cả, tôi chưa kết hôn mà."
Vương Hoa Đình bị Lôi Đại Bằng làm cho cười suốt, thực ra Lôi Đại Bằng chẳng phải ngốc, Lôi Đại Bằng cũng cười, đều biết kiếp này vô duyên rồi, nên giữa hai người nói chuyện càng thêm thoải mái. Vương Hoa Đình đẩy hắn một cái:" Đừng nói những lời vô nghĩa, hỏi cậu này, vì sao Đơn Dũng không đến, dù sao cũng là người yêu cũ mà."
"Tôi không biết, anh ấy đến rồi đấy chứ, còn bảo tôi tặng quà mà, anh ấy không vào thôi."
" Hả, anh ấy có tới à?"
"Ừ, vừa rồi anh ấy ở ngoài kia." Lôi Đại Bằng chỉ bên ngoài nhưng không thấy nữa, thế là hắn nói xấu Đản ca:" Đừng trêu anh ấy, đang buồn đấy."
"Buồn à?"
"Ừ, từ năm ngoái rời trại giam, anh ấy đi Hạ Môn, chẳng được người ta sờ lấy một cái."
"Nói văn minh một chút được không?"
"Câu đó là văn minh đấy, nếu thô tục hơn thì phải nói là tới sợi lông con gái nhà người ta cũng chẳng sở được, còn văn minh hơn nữa là bị người ta từ chối rồi, không thèm để ý tới anh ấy."
Không ngờ Vương Hoa Đình phất tay bỏ đi, Lôi Đại Bằng sao có thể bỏ qua cơ hội hiếm có này, đuổi theo:" Này này, hoa khôi Đảng, khó lắm mới về một lần, chúng ta hẹn hò đi, bạn muốn ăn gì? Tôi mời."
"Ừ, hẹn thêm cả Chương Vân, chúng ta ăn tối dưới ánh nến đi." Vương Hoa Đình tủm tỉm cười nói:
Lôi Đại Bằng khiếp hãi, tới ngay cả tên bại gái mình cũng biết rồi, thế nào cũng là do Thúy Hoa nói cho. F*ck, không mời nữa. Vương Hoa Đình nhìn thấy Lôi Đại Bằng ảo não đứng lại, cô cười sáng lạn.
Con người rồi sẽ thay đổi, Lôi Đại Bằng cũng biết sợ.
Dứt bỏ cái đuôi đeo bám, Vương Hoa Đình đánh tiếng với thư ký của cha mình, không theo xe về nữa, thong thả đi bộ trên con đường tuyết đã dừng. Nhìn đội xe rời đi, lại nhìn gia đình Lội Đại Bằng hạnh phúc lên xe, cô nhìn quanh, Đơn Dũng nhất định chỉ ở gần đây, sẽ thương tâm nhìn máy bay bay đi, Vương Hoa Đình hết sức đồng tình.
Khi về nước cô hết sức nóng lòng muốn gặp Đơn Dũng, không ngờ gặp lại trong tình huống như thế, khiến cô vô vàn cảm khái, khiến cô có nhận thức sâu hơn về Đơn Dũng. Trước cô luôn cho rằng Đơn Dũng là nam nhân sảng khoái ân thù, thần kinh thô như dây thừng, không ngờ tâm tư y lại tinh tế đến vậy, tinh tế tới mức làm người ta cảm động.
Ồ thấy rồi, cô đi rất xa mới nhìn thấy Đơn Dũng, cứ như sợ người ta phát hiện, xe đỗ ở con đường ngoài sân bay, từ góc độ này chắc chắn sẽ nhìn thấy máy bay bay lên. Cô mỉm cười đi tới gõ gõ cửa sổ, Đơn Dũng thò đầu ra không nói, chỉ ghế phụ lái. Vương Hoa Đình thoải mái đi lên, mở cửa xem, âm nhạc bên trong đó là khúc Trung liệt thiên thu mà giáo sư Tả từng hát, giọng hát khó nghe, cô không hiểu lắm.
"Sao em lại ra tận đây?"
"Đó cũng là câu mà em muốn hỏi anh đấy."
"Vậy chắc là em đã đoán ra rồi, anh tiễn một giai nhân bay đi." Đơn Dũng cười nhẹ nói:
"Vậy chắc anh cũng đoán ra rồi, em chuẩn bị an ủi một người thương tâm." Vương Hoa Đình học theo giọng điệu của Đơn Dũng nói:
"Không cần an ủi đâu, nếu mà anh lẩn quẩn trong lòng thì sớm húc đầu vào tường mấy lần rồi." Đơn Dũng nắm lấy vô lăng:
"Thế thì tốt." Vương Hoa Đình sớm dự đoán được rồi, mở đầu lãng mạn, kết thúc thương tâm. Thực ra cô há chẳng phải như thế, khi ở nước ngoài, điều nghĩ tới nhiều nhất là đoạn tình cảm chết yểu kia. Hai câu chuyện, một kết cục, một nam chính. Thế nhưng khác với khi cô rời đi trong thương tâm, lần này cô trở về đã trưởng thành hơn rồi, cười nói:" Dù anh thương tâm ra sao thì sư tỷ cũng xứng đáng để anh làm thế."
“Ha ha ha, em thấy anh giống thương tâm không, anh nói là tiễn một giai nhân bay đi, đau có nói là anh thương tâm." Đơn Dũng lùi xe, xoay vô lăng, động tác thuần thục tự nhiên, đúng là không giống thương tâm:
Vương Hoa Đình thấy như thế cũng bình thường, dù sao hai người đó cũng đã chia tay lâu rồi, dù thương tâm cũng đã rất phai nhạt. Nghĩ vậy, Vương Hoa Đình vui cho Đơn Dũng, khởi đầu mới tốt hơn là chìm đắm trong chuyện cũ, cô chống tay nghiêng đầu nhìn Đơn Dũng:" Anh thay đổi rồi."
"Thế hả? Thay đổi ở chỗ nào thế, anh chẳng nhận ra."
"Thay đổi nhiều ấy chứ, em cứ nghĩ người ở nơi đó ra sẽ trở nên nóng nảy, cố chấp, hung bạo, thậm chí không thể nói lý lẽ được, nhưng mà anh không như thế."
"Không thế thì như thế nào?"
"Ừm, trở nên khiêm tốn, trở nên ôn hòa, cũng trở nên thoáng đạt hơn." Vương Hoa Đình nhớ lại điều thấy ở chỗ giáo sư Tống, có một số chuyện thực sự làm cô cảm động, chưa từng nghĩ rằng đám học sinh cá biệt lại có thể làm ra chuyện khiến người ta khó quên như thế:" Anh có thể cho em biết vì sao không, chẳng lẽ anh chịu ảnh hưởng của giáo sư Tống ?"