Rắc, rắc, rắc, máy ảnh liên tục chụp cảnh mấy người bắt tay, Vũ Tử không hổ là lính trinh sát, chọn chỗ nấp chụp trộm rất chuẩn. Khi rời hàng rào chạy về xe, Từ Thiếu Trung hỏi:" Vũ Tử, xe kia bao nhiêu tiền?"
"Đừng hỏi, kiếp sau cũng không lái nổi đâu, hỏi để chuốc phiền muộn vào người à?" Vũ Tử đưa máy ảnh tới:" Phải hắn không?"
"Đúng là hắn, chính chủ xuất hiện rồi."
"Nói thế tức là chọc trúng chỗ hiểm của bọn chúng rồi."
"Đừng mừng vội, vệ sĩ cộng với lái xe, tổng cộng sáu tên, đám vệ sĩ này chuyên nghiệp lắm, tôi đoán có vũ khí quân dụng, bọn tôi không cùng cấp bậc với chúng." Từ Thiếu Trung lo ngại:
"Ngốc, chơi đầu óc chứ ai chơi súng, mấy sự kiện vừa rồi mà anh chưa nhìn ra à?" Vũ Tử không sợ:
Nghĩ lại chuyện xảy ra thời gian qua, Từ Thiếu Trung đúng là có chút khâm phục. Theo sau đoàn xe kia không xa, nhìn đám người đó vào khách sạn Đông Minh, bọn họ liền nhàn rỗi. Từ Thiếu Trung dựa lưng vào ghế tùy ý nói:" Vũ Tử, mày kể chuyện Đơn Dũng đâm người không chết, dọa chết người lại vô tội đi ... Bọn tao phải học mới được, không thể như trước kia, cứ thấy cảnh sát là nhũn chân. Phải lên cấp, từ nghiệp dư lên chuyên nghiệp ... À tao nghe nói nước ngoài có cái gọi là 'nghề phạm tội', có phải Đơn Dũng học cái đó không?"
Vũ Tử đính chính:" Anh sai rồi, cậu ta chưa bao giờ làm chuyện phạm pháp, chỉ xúi người khác làm ... Phải rồi, biết truyện Sherlock Holmes không, cậu ta chính là nhân vật kiểu giáo sư Moriarty đấy ... thằng nhãi đó tiến bộ nhanh quá, nhớ lần đầu tôi chở anh Sài tới Hưởng Mã Trại tới tận nhà tìm, y ngoan ngoãn đi theo, trông rất hiền. Vậy mà giờ thành nhân vật khiến cả giám đốc tập đoàn lớn phải sợ rồi, tất nhiên trước tiên họ phải biết cậu ta tồn tại đã, không biết chúng tìm ra nổi không."
Từ Thiếu Trung tất nhiên không đọc truyện, nên không biết giáo sư Moriarty, kẻ được mệnh danh là Napoleon của giới tội phạm là ai, nhưng hắn biết, mình cũng chính là một trong số người bị Đơn Dũng xúi bẩy làm chuyện xấu, làu bàu chửi một câu song không thể không phục.
....... .........
Xe đi xóc nảy trên con đường thôn, có câu nhìn núi chạy chết ngựa, giờ có câu chạy hỏng cả xe. Từ xã Đường Lê tới đoạn thi công số 17 tại xã Hạ Diêu có hơn 30 km thôi vậy mà đi tới hơn 3 tiếng, vượt qua mấy con núi mới thấy đường công trường.
Lý Mân Liên chưa từng tới đây, Đơn Dũng và Sài Chiêm Sơn thì tới đã tới vài lần rồi, sau công trường vài km đều là phạm vi của mục trường. Mấy lần đàm phán tiền bồi thường không kết quả, bên muốn cao chút, bên đòi thấp chút, hai bên đều không tìm được điểm khiến đôi bên thỏa mãn. Sài Chiêm Sơn xảy ra chuyện liền khỏi bàn nữa, gọi điện thoại tới đội trưởng bên kia cứ quanh co, đoán chừng cho rằng đây là cơ hội kéo dài thời gian rồi quịt tiền.
Trả thì tất nhiên là phải trả rồi, có điều khi thế mạnh yếu phân rõ thì giá cả khó nói.
"Cô đi được không, cứ nhất quyết theo tôi làm gì?" Đơn Dũng xuống xe nhìn Lý Mân Liên đi giày cao gót không khỏi lo cho cô:
Lý Mân Liên hậm hực :" Cái đám người ở mục trường mắt cứ như muốn lột sạch y phục nữ nhân, tôi ở lại đó mới sợ."
Cô đang nói tới đám thanh nhiên Sử Gia Thôn, Đơn Dũng chỉ cười, đám độc thân đó là vậy, đưa tay đỡ Lý Mân Liên xuống xe.
Hai người đi sóng vai với nhau, Lý Mân Liên đi trên đường đất mấp mô phải bám tay Đơn Dũng Đơn Dũng giới thiệu đại khái tình hình, đây là công trình do một công ty công trình khác bao thấu, đội trưởng họ Trần, người Xuyên, giọng địa phương đặc sệt. Rất tinh minh, cũng không dễ tiếp xúc, hắn mang nguyên tắc ra ngoài không chọc vào ai, nhưng trong tay có mấy trăm dân công, nghiêm khắc mà nói thì thuộc hàng ngũ lãnh đạo lưu manh vô sản.
Hỏi người công trường, nơi này mang tính đặc sắc địa phương rất mạnh, người Xuyên thích ăn ngon, cái nồi lớn bốc ra vị cay, nhìn kỹ là cá, Đơn Dũng không nhịn được khen ngợi, tự nhiên vớt một miếng ăn thử.
Đội trưởng Trần đẩy cửa đi ra vừa nhìn thấy Đơn Dũng thì sầm mặt:" Này, sao lại tới nữa, không phải nói qua điện thoại rồi à? Vừa mới khởi công, tiền còn chưa đến. Với lại chuyện này tôi không quyết được, phải báo lên tổng công ty ... Tổng giám đốc của chúng tôi ra nước ngoài rồi chưa về."
"Tôi có đòi tiền đâu, tôi nói chưa nào?" Đơn Dũng ngạc nhiên hỏi Lý Mân Liên:
Lý Mân Liên nhoẻn miệng cười:" Đúng là chưa, không phải nói tới giúp đội trưởng Trần à? Đòi tiền cái gì?"
"Đúng thế, cứ nói chuyện tiền bạc, tổn thương tình cảm lắm, đúng không đội trưởng Trần?" Đơn Dùng nói:
"Đúng đúng!" Đội trưởng Trần vui vẻ, chỉ cần không đòi tiền thì chuyện gì cũng dễ bàn, ân cần mời khách vào phòng, pha trà rót nước:
Không ngờ vừa ngồi xuống Đơn Dũng lại giở quẻ:" Đội trưởng Trần, anh đừng chê tôi phiền, chuyện này cuối cùng cũng phải giải quyết thôi, vẫn phải trả tiền, đúng không? Đây là chuyện sớm muộn ... Đừng dài mặt ra thế, hôm nay chúng ta không nói chuyện tiền."
"Chúng ta còn chưa đàm phán xong mà, đúng không? Chúng tôi đúng là tài chính rất eo hẹp, công trình trước còn chưa kết toán, cả công ty đều túng thiếu, khai xuân một cái khắp nơi khởi công, ném ra không biết bao nhiêu là tiền." Đội trưởng Trần kể khổ, lôi đủ mọi khó khăn của người làm công trình ra nói, tóm lại ý tứ trung tâm là: Tài chính eo hẹp, thong thả hẵng nói.
"Tôi bảo không nói đến tiền nữa mà, dừng dừng." Đơn Dũng lại thay đổi làm đối phương chóng mặt:" Hôm nay tôi tới đây chuẩn bị giúp anh một việc lớn, nếu anh nhận thì tôi giúp; nếu anh không nhận thì thôi, con người tôi dễ nói chuyện lắm ... Anh cũng đừng cho rằng ông chủ của tôi vào trong rồi thì chuyện này có thể gác lại. Đôi khi đánh nhâu, gây sự không dễ đối phó đâu, Ngũ Châu ngày ngày mất đồ, không khởi công nổi, lỡ thời gian thi công như thế, tổn thất không phải chỉ là một chút đúng không?"
Câu này làm đội trưởng Trần run, địa đầu xà khó chọc, vị trước mắt cũng là một con, ông ta cười nịnh:" Nào có, nào có .... Chỗ tôi đây toàn kẻ thô lỗ, cũng chẳng có gì cần giúp, hơn nữa cái công trường này cũng khá hẻo lánh, không có qua lại gì với đương địa."
"Sai rồi, từ chỗ anh tới điểm thi công 4.2 km, mặt đường của anh kéo dài chiếm của mục trường 2.7 km, nơi đó trừ bãi sông thì là dốc hoang, vận chuyển vật liệu cát đá rất phiền, anh không thể không dùng người đương địa, đúng không?"
Đây là vấn đề thực tế, chắc chắn phải dựa vào đương địa giải quyết một phần công việc, như vận chuyển vật liệu, đội trưởng Trần nhìn đôi nam nữ, đoán không ra ý đồ của họ, hồ nghi nói:" Chú em có ý gì? Định giới thiệu cát đá cho tôi à, nếu giá cả hợp lý thì có thể suy xét."
"Chuyện nhỏ thôi ..." Đơn Dũng rất rộng rãi, vỗ đùi nói:" Tôi sẽ làm cho anh một con đường đơn giản để xe công trình tới thằng công trường trong mục trường. Không tốn tiền, miễn phí."
Đội trường Trần mắc nghẹn, tên này bốc phét quá rồi, nơi này thiếu nhất là nhân công và máy móc, bọn họ từng tính toán làm con đường đơn giản hỗ trợ công trình rồi, phải tốn ít nhất 50 vạn. Đó cũng là bước tiếp theo của công trình này, ai ngờ người ta tranh làm với mình.
Đơn Dũng giơ một ngón tay lên:" Ba ngày sau thông xe cho anh, nếu anh thống khoái thì tôi cũng thống khoái, cát và đá do tôi cung ứng toàn bộ, không xẻo, giá gốc thôi."
"Ba ngày sao?" Đội trường Trần không tin, dù có dùng đội công trình chuyên nghiệp cũng phải mất một tuần, đừng nói dân nghiệp dư, tên này ba hoa phét lác quá rồi: