"Cậu nói xem, bọn chúng sẽ làm gì?" Sài Chiêm Sơn nheo mắt nhín bản đồ trấn Thanh Thành, nhưng tiêu điểm khẳng định không phải ở bản đồ, mà nơi mắt không nhìn thấy:
Nơi này là ban công của hội sở ở Di Long Loan, vừa ăn cơm trưa xong, hai người ngồi tắm nắng, lại nhắc tới chuyện này. Bài đá, bãi cát đều hoạt động, bọn họ đúng là kiếm tiền tới cười toét miệng luôn, bán thủ tục đi, mỗi cái thu về bốn năm chục vạn, riêng thủ tục đã kiếm về đầu tư ở mục trường rồi. Đơn Dũng nheo mắt nắm trên ghế tựa, thong thả nói:" Ài, anh nghĩ làm cái gì, dù sao cũng đã kiếm tiền vốn về rồi, còn lại kiếm được bao nhiêu hay bấy nhiêu, không kiếm được thì chúng ta đi nuôi lừa."
"Thì để kiếm nhiều hơn chứ sao, chúng ta ra giá bồi thường 1500 vạn, chúng mặc cả 600 vạn. Thực ra dù 60 vạn thôi cũng được, ha ha ha, sao không làm thêm vài con đường, số tiền này như đá ấy, ở đâu cũng nhặt được. Không xẻo đám Ngũ Châu này thật ác sẽ có lỗi với đàn lợn cậu nuôi, mất một con bị thương mấy con đấy." Sài Chiêm Sơn cười gian, vụ thu hoạch tới rồi, chỉ đợi đếm tiền thôi, rốt cuộc kiếm được bao nhiêu, thật làm người ta trông đợi:
"Cây cao đón gió lớn, vài chuyện đừng đắc ý quá, tàm tạm là được rồi." Đơn Dũng không mấy bận tâm:
"Tôi nói này, chủ ý xấu là cậu đưa ra, đến lúc lấy tiền cậu lại chột dạ, sợ gì chứ? Chúng ta nộp thuế rồi, giấy tờ đầy đủ rồi, bán cho ai cũng là hợp pháp." Sài Chiêm Sơn khinh thường nói:
"Không ai nói anh bất hợp pháp, nhưng chuyện gì chẳng có hai mặt, hay có thể nói là tính đàn hồi của luật pháp. Ví dụ giờ Lộ Châu đưa ra một quy định địa phương, xóa bỏ thủ tục được làm từ thời gian nào tới thời gian nào, hoặc tăng thêm yêu cầu, thủ tục trong tay anh không đáp ứng được yêu cầu liền thành giấy lộn, lập tức biến anh thành bất hợp pháp. Còn nữa, tuy anh hợp pháp, nhưng không thể cản người ta dùng thủ đoạn phi pháp khiêu chiến tính hợp pháp của anh." Đơn Dũng đu đơ trên ghế, trước kia y nghiên cứu thứ này rất nhiều, quen thuộc còn hơn cả khóa trình đại học:
"Gì tới mức, cậu nói người ta khiêu chiến tôi thì có chứ thủ tục mới làm vài tháng đã sửa sao?"
"Con người có thể không cần thể diện, nhưng không thể không cần lợi ích, với chính phủ cũng thế thôi. Loại chuyện này không thiếu tiền lệ, sanh Sài, trước kia anh cũng là người của quốc gia, về lý thì có bát cơm cả đời rồi, nhưng sau đó bị ném ra đường tự sinh tự diệt đấy thôi."
Thế là niềm vui của Sài Chiêm Sơn bị phủ thêm một tầng mây đen nữa, hắn không thể không coi trọng:" Tức là thủ tục của chúng ta cũng có thời hạn hiệu lực sao?"
"Ừ, quyết định nằm ở giá trị nơi anh sở hữu, nếu nó là đất hoang không ai muốn, mảnh đất đó mãi mãi là của anh, anh phải chịu trách nhiệm đóng thuế. Chứ bây giờ nó là mỏ vàng, anh nghĩ người ta chịu cho anh cầm mãi à? Anh Sài, nói anh thế nào đây, không phải anh bị lòng tham làm mờ mắt rồi chứ?" Đơn Dũng nhắc:
"Tên đó ngừng thi công hai ngày rồi vậy mà không tìm tôi đàm phán, phải chăng là có chuyện ngoài dự liệu rồi, cùng lắm thì bán rẻ cho chúng." Sài Chiêm Sơn tâm thái đều cơ điển hình:
"Anh bỏ lỡ thời gian tốt nhất bán cho người ta rồi, hoặc đây sẽ là cây hái ra tiền, hoặc là một tờ giấy lộn."
"Cậu có ý gì?"
"Nếu đối phương không dùng chính quyền giải quyết thì nơi đó là mỏ vàng, chúng phải nhún, nếu không thì không thể xây lên cây cầu kìa, xây được cũng lỗ. Nếu như chính quyền can thiệp, dùng danh nghĩa quốc gia cần để thu hồi, phân phối cho xí nghiệp hoặc quốc xĩ cần nâng đỡ. Lúc đó dựa theo tiêu chuẩn quốc gia bồi thường cho anh, anh sẽ tức chết. Thậm chí đơn giản hơn, điều chỉnh thủ tục trưng dụng đất, giấy tờ của anh là giấy lộn."
"Bây giờ chúng ta phải làm sao?"
"Còn làm gì được nữa, đợi tin tức từ tiểu mỹ nhân của anh thôi."
Bọn họ đang nói tới Lý Mân Liên, nói ra thì Sài Chiêm Sơn và Đơn Dũng là hai tên nhà quê thật sự, chẳng biết gì chuyện bên ngoài, đều phải thông qua Lý Mân Liên nghe ngóng.
Cuộc trò chuyện dừng ở đây Đơn Dũng đứng dậy nhìn cái hội sở trang trí đặc sắc này, lòng cảm khái vô cùng, hơn một năm trước tới đây mình còn mang theo tâm thái cảnh giác và thù địch. Giờ đã thành khách quen của nơi này rồi, hưởng thụ dịch vụ ưu việt của nó chẳng có chút không thoải mái nào.
Đơn Dũng đột nhiên nói:" Lão Sài, anh nhìn tôi làm cái gì, không cần đề phòng tôi, cũng không cần lo lắng về tôi, chuyện chia chác thảo luận được. Không bán được thì để Sử Gia Thôn, còn tôi lấy ít phí tư vấn là được."
"Hừ, nếu kiếm được 1000 vạn, tôi cho cậu 10 vạn, không tin trong lòng cậu không oán trách gì?" Hai người vì chuyện đầu cơ mà bôn ba thời gian dài, nói ra cũng là một loại quan hệ lợi ích mà thôi, Sài Chiêm Sơn không tin Đơn Dũng không động lòng vì tiền, tuy Đơn Dũng không quá bận tâm kiếm được bao nhiêu tiền, nhưng đã làm tới mức này dù không muốn cũng phải lấy không ít:
"Dù anh cho tôi 10 đồng, anh cứ xem tôi có trách không? Tôi sẽ trịnh trọng gấp lại cho vào túi. Anh Sài cho kia mà." Đơn Dũng làm động tác màu mè:
Sài Chiêm Sơn bật cười, rót một chén trà, cảm khái:" Tôi đã muốn lui rồi, đã giao chuyện kinh doanh cho người khác rồi, giờ gặp chuyện này, làm tôi lại lo trước sợ sau, không nỡ lui nữa."
"Con người chỉ cần còn mở mắt là vĩnh viễn không lui được, luôn muốn làm gì đó, muốn chứng minh gì đó rồi lún vào. Ai cũng vậy cả." Đơn Dũng cũng bị tài phú sắp tới tay làm ngứa ngáy:
"Lần này chúng ta lún vào rồi."
"Ừ, gần như vậy, cứ nghĩ tới khoản bồi thường 1000 vạn, trái tim tôi ... À, tôi không biết tim tôi nó ở đâu nữa.
Sài Chiêm Sơn nhìn Đơn Dũng ôm ngực mà cười, đúng lúc này nghe thấy tiếng giày cao gót giòn tan, hắn nghe ra được tiếng bước chân này là của Lý Mân Liên. Hơn nữa cái ban công này là nơi riêng tư của hai bọn họ, không được mời chỉ có Lý Mân Liên có thể vào.
Khi cửa mở ra, Sài Chiêm Sơn và Đơn Dũng quay đầu nhìn, mỹ nhân vẫn phong vận mê người như cũ, nhưng trên mặt thêm vài phần lo lắng, cầm bản photo đưa Sài Chiêm Sơn. Đơn Dũng hỏi:" Chuyện không lành hả?"
Lý Mân Liên gật đầu, Đơn Dũng không xem tài liệu mà lại nhéo cằm đi ra dựa vào lan can, khởi động tư duy tăm tối của mình, đi qua đi lại ở ban công.
Một lúc lâu sau Sài Chiêm Sơn đưa tài liệu cho Đơn Dũng, hỏi Lý Mân Liên:" Xác nhận chưa?"
"Xác nhận rồi, tin tức do liên minh hội sở đưa ra, không sai được, chỉ cần là nhân vật có tiếng trong các ngành nghề, mối quan hệ của họ không thể tránh tiếp xúc với hội sở cao ấp thế này, nên kênh thông tin của tôi còn chuẩn xác hơn cả chính quyền." Lý Mân Liên nói xong nhìn sang Đơn Dũng đang cầm tư liệu chỉ có vài trang đọc
Ngũ Châu danh tiếng không lớn nhưng thực lực lớn, tổng công ty Thiên Trung Lộ Kiều càng ghê gớm, tập đoàn top 500, xí nghiệp dân doanh top 50. Ngũ Châu là một công ty con của Lộ Kiều, cải tổ từ quốc xĩ, vốn đăng ký 100 triệu, đủ điều kiện bao thầu công trình cấp một từ cầu cống tới điện đường ... Một loạt con số hoa mắt mà Đơn Dũng xem cũng không hiểu.
Có điều dễ hiểu rằng lai lịch của đối phương lớn tới khủng bố, riêng các loại công trình bao thầu phân bố tới mười mấy tỉnh thành phố. Ngoại trừ tìm hiểu về Cty công trình Ngũ Châu, còn có cả điều tra về tổng giám đốc Đoàn Quốc Viêm, cùng các loại giao lưu giữa người trong nghề. Người này thường trú ở Bắc Kinh, thành viên cấp kim cương của hội sở, chi tiêu trên 500 vạn một năm. Chủ yếu tiêu vào mời bạn bè, mua đồ ở hải ngoại và chăm sóc sức khỏe.
"Xem ra người ta gia nghiệp lớn, căn bản không coi đám nhà quê chúng ta vào đâu." Sài Chiêm Sơn cười hơi đắng, tống tiền được của đơn vị lớn thế này không dễ, bọn họ khác đơn vị thi công riêng rẽ:
Đơn Dũng cũng chép miệng chán nản nói:" Xem ra lần này chúng ta chọc vào đít hổ rồi."