Đơn Dũng đứng nguyên một chỗ, Tả Hi Dĩnh lại đi tới, thoải mái nói:" Cậu tới rồi."
"Ừm, cha chị gọi em đến."
"Cám ơn cậu."
"Đừng khách khí, cũng không cần cám ơn, có cám ơn cũng phải là con gái giáo sư Tống cám ơn chứ. Chỉ làm chút việc thôi, chuyện nhỏ ấy mà."
Tả Hi Dĩnh mỉm cười, cậu ấy vẫn vô tư như thế, dù có là giả vờ, cũng làm người ta ấm áp, cô có chút xấu hổ mân mê ngón tay, né tránh ánh mắt của Đơn Dũng, khẽ nói:" Có phải tôi nên nói lời xin lỗi?"
"Xin lỗi ư? Chị xin lỗi cái gì?" Tim Đơn Dũng thắt lại, không phải chị ấy có bạn trai rồi chứ?
"Lần trước cậu từ xa tới Hạ Môn, khi đó tâm tình tôi rất tệ, không phải với cậu, làm cha tôi cũng không vui. Thực ra chúng ta không thể thành đôi lứa, làm bạn cũng không tệ, tôi không nên lãnh đạm với cậu như thế." Tả Hi Dĩnh uyển chuyển nói, cố gắng để tâm tình thật ổn định, nhưng gặp lại Đơn Dũng, tim cô đập thình thịch, làm sao mà ổn định được:
Đơn Dũng im lặng, lúc từ trong chăn của nương tử dấm chui ra, kỳ thực trong lòng y toàn là áy náy, sự áy náy vô danh, thực ra y cũng thấy, sư tỷ băng thanh ngọc khiết thành đôi với y mới là ông trời không có mắt. Có có điều y vẫn cứ tơ tưởng điều không thiết thực ấy, vì y từng cách mộng tưởng ấy chỉ một bước chân thôi. Lúc nghe tin sư tỷ tới lòng y hỗn loạn, giờ đây mặt đối mặt, tâm lý có chút thay đổi vi diệu, con người thoáng đạt thẳng thắn hơn.
"Chị xem con người chị kìa, chị nghĩ nhiều rồi, em không hề thấy bị lạnh nhạt, đám anh em bọn em có lúc đỏ mặt tía tai đánh chửi nhau, vẫn cứ là anh em đấy thôi. Ai chẳng có lúc không vui, em biết trước kia mình làm hơi quá, nhưng con người rồi sẽ thay đổi, nói không chừng ngày nào đó em thành người đức cao trọng vọng như giáo sư Tống ấy chứ."
Tả Hi Dĩnh bất ngờ, hai người gặp mặt lại là thế này sao, có điều mắt nhìn ông già đáng thương trong phòng, trong lòng nghĩ, có ma mới tin cậu có thể thành người như thế.
"Vậy thì tốt." Tả hi Dĩnh thở phào, dừng ở đó, nơi này không phải chỗ tâm tình chuyện nam nữ, giọng buồn bã:" Cậu nói xem con người sống cả đời để làm gì, tới lúc gần đất xa trời như thế này, thật đáng thương. Chú Tống cũng thật là, mở mắt ra là tức giận, mắng con gái, muốn về nhà, khóc quấy như trẻ con. Chẳng lẽ con người tới mức đó đều như vậy?"
"Chị nhầm rồi, ông ấy là người có trí tuệ lớn đấy."
Đơn Dũng đan hai tay vào nhau, chống cằm lên đó nhìn ông già trong phòng:" Ông ấy tức giận, ông ấy chửi mắng, ông ấy vô cớ gây sự, là vì để người còn sống tương lai bớt nhớ nhung, bớt rơi lệ. Đặc biệt là người thân. Ông ấy từ chối chưa trị là vì không muốn thêm gánh nặng cho con cái, ông ấy biết hơn ai hết mình không sống được. Ông ấy muốn về nhà là vì muốn yên tĩnh khép mắt, không muốn bị cắt năm xẻ bảy trên bàn phẫu thuật ... Sống tới mức này mới là nam nhân, mới là đại trượng phu."
Nói những lời ngưỡng mộ đó xong, Đơn Dũng lại nhìn Tả Hi Dĩnh, giờ thì y có thể khẳng định, mình không thể sống được như giáo sư Tống, thứ không thể bỏ quá nhiều, đặc biệt là nữ nhân.
Có điều Tả Hi Dĩnh dường như bị lời của Đơn Dũng làm cảm động, nhìn y với ánh mắt khác lạ, khuôn mặt đen đúa hơn, bớt đi phần giảo hoạt, thêm vài phần chững chạc, có chút gì đó mỏi mệt. Cậu ấy có thể nhìn giáo sư Tống bằng con mắt rộng lượng như thế, nói không chừng có thể bỏ lại hết thảy, bao gồm mình.
"Chị ở đây trông, em đi gọi người, cha chị nói chuẩn bị về nhà khi trời tối, em đi tìm vài cái xe, lát nữa sẽ liên hệ với chị." Đơn Dũng thấy Tư Mộ Hiền gọi điện tới, đứng dậy vừa an bài vừa vội vàng rời đi:
Để lại Tả Hi Dĩnh cứ nhìn theo bóng lưng y.
Xuống thang máy, rời đại sảnh, Đơn Dũng nhìn thấy Tư Mộ Hiền như thằng ngốc đi qua đi lại ở cổng bệnh viện, vẫy vẫy tay, Tư Mộ Hiền chạy tới. Đơn Dũng vừa mới nói tình hình thì Hiền đệ sắp không kìm được ngước mắt, an bài cái gì hắn cũng chẳng ý kiến, chỉ vâng, vâng. Đơn Dũng hơi lo:" Sắp năm mới rồi, anh còn bày chuyện cho cậu, vợ cậu sẽ không ý kiến chứ?"
"Không sao, em gọi cả vợ em tới rồi." Tư Mộ Hiền bi thương nói:
"Vãi, cậu tàn nhẫn thật đấy ... Anh chịu thôi, anh phải đi đón cha mẹ anh, rảnh anh tới xem, cần gì cậu cứ bảo, tối sẽ đưa ông ấy về, anh sẽ tới trước lúc đó." Đơn Dũng nói gấp:
"À, nương tử dấm còn ở trên núi, phòng chiêu đãi không có ai, em bảo thím Béo trông giúp." Tư Mộ Hiền chạy theo nói:
"Biết rồi, chẳng để ý được ... À phải." Đơn Dũng đi được vài bước thì quay lại, kéo Tư Mộ Hiền sang bên, trịnh trọng nói:" Có cả sư tỷ và bác Tả ở đó, hiện giờ chúng ta xuất hiện với tư cách vĩ đại và cao thương, giúp đỡ người khác, hiểu không?"
Tư Mộ Hiền không hiểu:" Thế là sao ạ?"
"Ý ánh là, phải giữ hình ảnh cao lớn của anh, cậu không được nói linh tinh cái gì đâu đấy." Đơn Dụng dặn:
Tư Mộ Hiền hiểu rồi, lão đại có giúp đỡ cũng là vì sư tỷ thôi, không vì cái gì khác:" Lão đại, em rất hiểu sự vô sỉ của anh, không cần an bài."
Đơn Dũng nghẹn lời, Hiền đệ chạy đi ngay, y còn ở sau lưng mắng con mẹ thằng hủ nho, chửi xong cũng chạy, mặc dù Hiền đệ nói có khó nghe, nhưng mà làm việc thì không phải lo.
………… ……………
"Cha, mẹ, tình hình là như thế ..."
Đơn Dũng giải thích với cha mẹ vừa đón về Hưởng Mã Trại, còn có Trịnh Cẩm Thiền ngồi bên làm khách. Ở trên đường tốn không ít thời gian, tuyết rơi nên đi chậm, lại còn mua cả đống hàng năm mới, đợi về tới Hưởng Mã Trại thì trời gần tối, xe không lên núi mà kiếm xe đẩy đi lên.
Thấy Trịnh Cẩm Thiền ở nhà mình, vợ chồng Đơn Trường Khánh, Đằng Hồng Ngọc vui lắm, có điều nghe con trai kể chuyện giáo sư Tống nào đó lại buồn bã.
Đằng Hồng Ngọc tâm tư tỉ mỉ, bà nhìn phản ứng của Trịnh Cẩm Thiền trước, thấy cô mỉm cười không biểu thị gì mới tỏ thái độ:" Thế có thích hợp không, nhà ta chẳng thân chẳng quen gì, lại là năm mới, thế nhà giáo sư Tống không có người thân à?"
"Có ạ, có con gái quanh năm ở ngoài, mẹ còn không biết sao, ông ấy rõ ràng sắp tới lúc phải lo tang lễ rồi, cô ấy không phải người bản địa, tổ chức gian nan. Đang lúc Tết nhất, dù có bỏ tiền ra thì chưa chắc có ai chịu giúp." Đơn Dũng thở dài, làm tang lễ khó khăn hôn tổ chức hôn lễ nhiều, thời điểm này càng khó, tuy Tả Nam Hạ không nói thẳng, nhưng mà ý tứ thì phải chuẩn bị rồi:
Đơn Trường Khánh thở dài:" Vậy con đi đi, giúp người dù thế nào cũng không phải chuyện xấu, thiên tai nhân họa, ai mà có thể tránh, đây là chuyện tích âm đức, đi đi."
Sau khi trong nhà xảy ra chuyện bất hạnh, tính cách của Lão Đơn trở thành gần như có thể khoan dung bỏ qua hết thảy mọi thứ, đương nhiên trừ vợ. Ông vừa nói thế, Đằng Hồng Ngọc rất không vui lườm chồng:" Cha con ông làm sao thế hả? Toan Ny xa như thế tới đây mà bỏ nó lại đi làm chuyện người khác à? Ông tới Tả Nguyên, Lão Trịnh có chiêu đãi ông như thế không?"
Trịnh Cầm Thiền vội lên tiếng:" Bác gái, cháu không sao, cháu cũng thấy Đơn Dũng làm chuyện này không sai, cháu tới đây để khảo sát, nhìn thời tiết này e là không được, cha cháu giục cháu về rồi."
"Thời tiết này làm sao mà đi được?" Đằng Hồng Ngọc nhìn ra ngoài trời, tuyết rơi càng lúc càng lớn, khi lên núi ba người nhà họ còn phải đi bộ, xe đi sao được:
Trịnh Cẩm Thiền mỉm cười:" Cháu vừa đặt vé máy bay ngày mai, sân bay không đóng cửa, chỉ có một dải Lộ Châu có tuyết, vấn đề không lớn. Lát cháu ở trong khách sạn, mai cháu đi."
"Thật đúng là ... Đơn Dũng, con nghĩ cách đưa Toan Ny xuống núi, con thế nào thì mẹ mặc kệ, nhưng không được bạc đãi Toan Ny." Đằng Hồng Ngọc hạ quân lệnh cho con trai, Đơn Dũng rối rít vâng dạ, nhìn Trịnh Cẩm Thiền, cô cười với y thật đoan trang hiền thục.