Câu trả lời của Đơn Dũng bị cái chân trong chăn đạp cho một phát, có điều nương tử dấm lại cười ngượng ngùng, nụ cười đó đã nói lên tất cả, phải nói là vô cùng thỏa mãn. Đơn Dũng cười dâm dục, thuận thế ôm giai nhân vào lòng, đầu cúi xuống ngửi hương thơm ở cổ, hôn dần lên tai cô, tay phải tìm đồi ngực mềm mại, tay trái từ mép đùi tiến vào khu rừng rậm, hưởng thụ thời gian nhàn nhã hiếm có buổi sáng .
Trịnh Cẩm Thiên không ngừng bị quấy rối, hơi thở hổn hển, hiển nhiên đã rơi vào trạng thái mơ màng, đang định bỏ điện thoại xuống, đột nhiên thấy một tin tức làm cô hứng thú, thốt lên:" Í, phó bộ trưởng bộ tài nguyên ngã ngựa, nghi có liên quan tới Tả Hi Dung chủ tịch Tả thị .... Ngày 28 tháng 4, vị phú thương này bị kỷ ủy dẫn đi hiệp trợ điều tra, sau lộ ra Hóa công Tả thị ở Hong Kong kinh doanh địa ốc bị hiềm nghi dính líu tới vụ án rửa tiền, liên lụy tới hơn 10 quan viên. Theo người trong cuộc tiết lộ, vụ án này liên lụy bới vấn đề đấu thầu đường cao tốc Lộ Thái và vụ án tham ô ở Lộ Châu ... Hiện thờ đã chứng thực Tả Hi Dung và chồng Lương Côn Kiêu đã bị đưa đi hiệp trở điều tra .... Ồ, cái tên này làm sao quen vậy nhỉ? Đơn Dũng ... Đây là ...
Nhưng khi cô quay sang thì Đơn Dũng đã ngây ra rồi, Trịnh Cẩm Thiền kéo tai cho y tỉnh lại, truy hỏi :" Đây chính là ông Tả mà em gặp khi đưa tiễn giáo sư Tống, ông ấy là ai? Hình như em nghe Tư Oánh nói, con gái ông ấy rồi cái gì Hóa công tả thị ..."
Một loạt câu hỏi đưa ra, Trịnh Cẩm Thiền chú ý Đơn Dũng hoảng hốt, biết mình đoán đúng rồi, cô cười, thì thầm vào tai:" Tình nhân cũ của anh bị song quy rồi, anh không định làm gì à?"
"Xì, em bị ngốc sao? Con trai của Tả Hi Dung tuổi gần bằng anh đấy."
"Không đúng, khi đó nhìn trẻ lắm mà."
"Đó là em gái cùng cha khác mẹ của Tả Hi Dung."
"Ồ, vậy thì càng nên làm gì chứ?"
Mặc dù Trịnh Cẩm Thiền dùng giọng điều đùa bỡn nói ra, nhưng vẫn nghe rõ vị ghen tuông trong đó, Đơn Dũng quay mông đi:" Này, hai chúng ta trong tình huống không mặc quần áo, lại thảo luận về một nữ nhân khác có thích hợp không? Với lại anh là cái thá gì mà can thiệp được vào chứ?"
"Trông anh chột dạ kìa." Trịnh Cẩm Thiền đặt di động xuống, ôm lấy Đơn Dũng từ phía sau, khẽ cắn tai y:" Sao, giận à, tới mức đó không?
Không trả lời, chẳng biết Đơn Dũng nghĩ gì, nương tử dấm rất thông minh, dừng chuyện đúng lúc:" Thôi, không nói về cô ấy nữa, nói chuyện của chúng ta đi, anh chuẩn bị khi nào dẫn em tới xã Đường Lê?"
"Hôm nay."
"Anh thật không có tình nghĩa, chuyện kinh doanh sợi liễu sao lại cho Đào Thành Chương, làm như tự chúng ta không làm được ấy."
"Cái đó được bao tiền mà em cũng muốn."
"Làm sao lại không muốn chứ? Bây giờ chỉ cần là nhà hàng có chút cấp bậc ở Đại Nguyên là đều có nó, gây ra hiệu ứng cực lớn đấy."
"Em đừng chỉ nhìn vào một hai chuyện, phải nhìn vào toàn cục, nơi lớn như Đường Lê chẳng lẽ chỉ có sợi liễu? Tương lai đường cao tốc xây xong, thông tới tận Đại Nguyên và ngoại tỉnh, khi đó tiền vào cuồn cuộn, anh đã mua cho em mảnh đất, đợi hai ba năm sau, cơ hội sẽ tới."
"Ôi, như thế thời gian dài lắm, sớm biết thế em cũng làm vài cái mục trường rồi đi tống tiền. Đừng tưởng em không biết nhé, trên tỉnh thành cũng đã có đồn thổi về anh, nói anh bỏ trăm vạn mua vài miếng đất, sang tay một cái là giá gấp chục lần."
Trịnh Cẩm Thiền nói với giọng ghen tỵ, cho dù Đơn Dũng đã mua cho cô một mảnh đất lập trạm vận chuyển ở trấn Thạch Thành cũng không bù đắp được tiếc nuối. Những truyền thuyết liên quan tới tài phú, làm người ta thèm đỏ mắt. Đơn Dũng không đáp, vô tình tạo ra cái truyền thuyết tài phú này là điều chính bản thân y cũng không ngờ. Không phải người trong cuộc nào biết được, số tiền này kiếm tới làm người ta chột dạ, hơn nữa đến giờ tiền vào tay mình chưa được là bao.
Khi có chuông điện thoại reo, Đơn Dũng xem số rồi nhận máy, nói chuyện xong vội vàng mặc quần áo, Trịnh Cẩm Thiền hỏi có chuyện gì, Đơn Dũng thay đổi kế hoạch:" Hôm nay anh không thể đưa em tới xã Đường Lê được rồi, Lão Sài ra trại, mấy anh em bọn anh đi đón."
"Vậy em đi với anh." Trịnh Cẩm Thiền nói:
"Có phải chuyện vẻ vang gì đâu mà kéo nhau đi." Đơn Dũng cười, mắt đảo qua nương tử dấm toàn thân không một mảnh vải:" Hai chúng ta đừng quá gần gũi, cứ như sợ người khác không biết chúng ta có gian tình vậy."
"Biết thì sao nào?" Trịnh Cẩm Thiền khinh thường:
"Con người anh rất truyền thống." Đơn Dũng nói một câu làm Trịnh Cẩm Thiền phì cười, y vừa đi giày vào vừa nói:" Anh thì chẳng sao, nhưng cha mẹ anh mà thấy sẽ ép chúng ta cưới nhau đấy."
"Chẳng lẽ anh không muốn cưới em?" Trịnh Cẩm Thiền dùng giọng mũi nũng nịu:
Đơn Dũng vuốt chóp mũi cô một cái:" Làm chuyện xấu lại còn đổ lỗi cho người khác, anh muốn chứ, nhưng anh thấy em căn bản không định gả cho anh."
Trịnh Cẩm Thiền nghe câu này có chút áy náy, kệ bản thân chẳng mặc gì, ngồi dậy ôm Đơn Dũng từ phía sau, dùng đồi ngực đầy đặn cọ vào lưng y, thủ thỉ:" Chẳng lẽ thế này không phải tốt sao? Khi nào nhớ nhau lại gặp càng mới mẻ kích thích. Em không muốn bị hôn nhân trói buộc, càng không muốn bị những chuyện gia đình níu kéo, kết hôn rồi là phải có trách nhiệm với hai nhà ... Nhưng mà nếu anh cam tâm ở nhà làm nội trợ, em sẽ miễn cưỡng cân nhắc."
"Nam nhi chí ở bốn phương." Đơn Dũng quay đầu bóp ngực Trịnh Cẩm Thiền:" Sao có thể cả đời rúc vào váy nữ nhân."
Trịnh Cẩm Thiền đỏ mặt thuận tay cầm gối ném, Đơn Dũng cười ha hả khép cửa chuồn nhanh. Cô ngồi trên giường cắn môi cười, cảm thấy hai người hai người ở cùng nhau cũng là một cuộc sống không tệ. Nhưng cô biết bản thân, từ nhỏ cô biết cha mình muốn có con trai, vì thế cô luôn hiếu thắng, không muốn thua kém nam nhân nào dần dần thành cái tính không bao giờ thỏa mãn. Cô nhiều tham vọng nhiều thứ theo đuổi, hôn nhân không hợp với cô, chí ít bây giờ cô thấy không hợp.
Đơn Dũng lái xe rất nhanh rời thành phố, nhân lúc mấy tên kia chưa tới, dừng lại ở một sạp báo, mua bừa cả một đống báo, lại còn tùy ý rút mấy tờ 100 trả tiền, không lấy tiền thừa đã đi. Chủ sạp báo là cô gái trẻ mang theo con nhỏ, không ngờ mới sáng sớm đã kiếm đủ doanh thu cả một ngày rồi, bế con gái mới sáu bảy tuổi xoay một vòng, nói hôm nay sẽ đưa con gái đi ăn Mc Donald làm cô bé cười khanh khách vui sướng.
Vô tình mang tới niềm vui cho người khác, Đơn Dũng lại thêm bất an, thời gian trước loang thoáng nghe thấy tin về Hóa công Tả thị rồi sau không thấy gì nữa, hôm nay lại nghe tin này, y không yên tâm được. Không tốn bao lâu Đơn Dũng đã tìm thấy một ít tin tức chính quyền, có loại tin này Đơn Dũng không tìm kiếm tiếp nữa, xem lướt qua. Tin nói vị chưởng môn nhân của Tả thị có quan hệ không tệ với một vị phó bộ trưởng, rồi lại là trò cũ tiền bạc mỹ nữ hối lộ, nguyên nhân trực tiếp là vụ án rửa tiền, nguyên nhân gián tiếp là do Đoàn Viêm Quốc ngã ngựa để lộ chuyện chuyển thầu phi pháp.
Vị chủ tịch Lương thần thông quảng đại kia tài nguyên chủ yếu không phải từ Hóa công Tả thị mà là dựa vào quan hệ, lấy hạng mục rồi bán sang tay. Chuyện này vạch trần ra vụ đầu tư của Hóa công Tả thị ở Lộ Châu mãi không khởi công, vì đất đai được duyệt đã thế chấp ngân hàng dùng vào việc khác rồi. Trò tay không bắt sói này làm Đơn Dũng thấy mình kém xa, tổng kim ngạch liên quan tới 300 triệu.
Một khi cho đăng lên báo là chuyện đã định đoạt, cả Hóa công Tả thị và Cầu cống Ngũ Châu đều thành hoa tàn ngày cũ rồi. Đối với loại chuyện này, Đơn Dũng chẳng có cảm giác gì, chỉ nghĩ không biết bác Tả xưa nay làm theo ý mà không vượt quy củ và sư tỷ căn bản chưa từng trải qua chuyện gì có vượt qua được không?
Mải suy nghĩ, ngay cả Vũ Tử dẫn người tới, y cũng không nhận ra.