Hai giáo viên đều không nói, ý kiến hợp lý không có nghĩa là tiếp nhận, vào phòng thăm giáo sư Tống. Tư Mộ Hiền định đi bị Đơn Dũng tóm lấy, không chỉ tóm hắn, tóm luôn cả Lôi Đại Bằng, ba anh em họ thân với giáo sư Tống nhất, phân chia nhau ra trông coi, còn về Trương Vệ Hoa và Đổng Vĩ, có chuyện mới gọi. Bọn họ tiễn Sài Chiêm Sơn và Vũ Tử xuống lầu, say đó buồn chán đi bộ tới bồn hoa, tới đây cả ba cùng dừng lại.
Ký ức hiện về, ở đây ba anh em bọn họ từng bày mưu tính kế, chuẩn bị đi tìm Lão Tống so hơn thua vì tội loại luận văn tốt nghiệp của họ. Giờ mới chưa đầy hai năm nhìn lại, ai nấy bùi ngùi một lời khó nói hết.
"Này Đản ca ..." Lôi Đại Bằng gọi:
"Sao thế ?" Đơn Dũng còn đang cảm thán không quay đầu lại:
"Anh sắp đau bi rồi."
"Mày mới đau bi ấy."
Đơn Dũng quay đầu lại mắng, vừa quay đầu liền sợ tới lảo đảo, Lôi Đại Bằng cười gian.
Địa điểm là ngoài một tòa nhà, có chiếc taxi vừa mới đỗ lại, Tả Hi Dĩnh xách hộp thức ăn từ trên xe đi xuống, chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào mà chạm mặt Trịnh Cẩm Thiền từ trên xe cho thoáng khí, mà đèn chỗ đó lại còn rất sáng. Có lẽ là giác quan đáng sợ của nữ nhân, cả hai cô gái đều nhìn đối phương nhiều hơn một lần, Trịnh Cẩm Thiền nhìn về phía nhà giáo sư Tống, dưới sắc tuyết mênh mông bao phủ, cô gái kia như đóa hàn mai ngạo nghễ, thế là ma xui quỷ khiến thế nào hỏi:" Này, cô là con gái của giáo sư Tả à?"
"Cô là ..." Tả Hi Dĩnh tò mò nhìn cô gái mặc áo lông thời thượng, xinh đẹp quý phái hơn người, trong trí nhớ của cô không có ấn tượng gì:
"Tôi và Đơn Dũng cùng tới đây, họ kia kìa." Trịnh Cẩm Thiền chỉ tay, í, ba anh em nhà kia vừa rồi đang đứng đó chớp mắt đã biến mất, cô cười ngại ngùng:" Họ vừa ở đó, chắc về nhà rồi. Cô Tả, tới đây là ..."
"Tôi đưa cơm cho cha tôi và chị Tống, dạ dày chị Tống không tốt." Tả Hi Dĩnh cười đáp định đi, không ngờ Trịnh Cẩm Thiền đi sóng vai với cô, cô lịch sự hỏi:" Hình như tôi chưa từng gặp cô, cô là ..."
" À, bạn, tôi tới giúp, nhưng cũng không giúp được gì cả." Trịnh Cẩm Thiền thu lại ánh mắt đánh giá, chỉ nhìn qua thôi đã khiến cô đố kỵ cùng hâm mộ, đây là cô gái tựa hồ không nhuốm chút khói bụi nhân gian, làm người ta có cảm giác thân cận, từ thân cận tới sinh thiện cảm sẽ rất gần, nhất là với người khác giới:
" Bạn gái phải không?" Tả Hi Dĩnh hỏi một câu không đầu không cuối:
"Coi như vậy, tôi từng nghe anh ấy nói tới cô." Trịnh Cẩm Thiền nói dối:
"Tôi không có hứng thú với lời bình luận sau lưng người khác, bất kể là tốt hay xấu, tôi và cậu ta không có gì hết, cô không cần để bụng đâu." Tả Hi Dĩnh nói rất nhẹ nhàng nhưng bất giác lại bước nhanh hơn:
Trịnh Cẩm Thiền đột nhiên thấy việc mình vừa làm thật vô sỉ, cô dừng lại, nhìn Tả Hi Dĩnh đi vào tòa nhà không theo nữa, tự mắng bản thân, mình để bụng cái gì chứ, thật đúng là.
Có điều cô nhận ra hai người này không phải là không có chuyện gì xảy ra đâu.
Đúng thế, cô dám chắc, con mắt nhìn người của Trịnh Cẩm Thiền không tệ, cô nhìn ra Tả Hi Dĩnh không hề thản nhiên như bề ngoài, thế nào cũng từng tính chàng ý thiếp, thậm chí chàng cởi thiếp chịu không chừng. Cô tức tối đá đống tuyết bên đường, có cảm giác mắc lừa.
Sau tòa nhà, Đơn Dũng ngồi trên đất tuyết, ra sức gãi đầu, à không, là giựt tóc mới đúng. Lôi Đại Bằng đứng ép lưng sát tường, cười muốn đau bụng, Tư Mộ Hiền vốn đang buồn cũng bị chuyện này làm dở khóc dở cười, nói nhỏ:" Lão đại, anh thường ngày anh minh thần vũ như thế, sao lại phạm phải sai lầm hạ cấp này."
Đúng là sai lầm quá hạ cấp, cuộc chạm mặt này chạm tới ám ảnh tâm lý rồi, Đơn Dũng méo mặt giải thích:" Cô ấy muốn tới, anh làm thế nào được chứ? Nếu không để cô ấy tới thì giống như anh che giấu cái gì vậy, anh định để cô ấy trên xe để hai người họ không gặp nhau thế mà ... Thôi, chỗ này các cậu lo liệu đi, anh đưa cô ấy về khách sạn."
"Không thể nào, anh đi ăn cơm với gái để bọn em đứng trực à?" Lôi Đại Bằng không vui:
"À được, cậu đi ăn cơm với cô ấy đi, anh ở đây đứng trực cho." Đơn Dũng mong mà chả được:
"Anh ở đây cũng có gái, muốn em đưa một cô đi để anh ở với cô khác à? Mơ đi!" Lôi Đại Bằng học khôn rồi, đành chịu, tức tối chửi không công bằng.
Quá không công bằng ấy chứ, Lôi Đại Bằng nhìn lão đại dẫm trên tuyết, nghênh ngang tới xe, nói chuyện với Trịnh Cẩm Thiền. Đang đợi y bị ăn tát, ai ngờ chẳng có gì cả, em gái đó bị dỗ lên xe rồi, hai người còn có động tác thân mật làm người ta ghen tỵ muốn mù mắt. Cái mồm lão đại có thể lừa được cả ma quỷ, lừa một cô gái khó gì.
Nhưng không ai biết rằng, phía sau một ô cửa sổ, Tả Hi Dĩnh nhìn thấy tất cả, cô nhìn thấy Trịnh Cẩm Thiền tức giận đá tuyết bừa bãi, cô nhìn thấy Đơn Dũng trốn sau lầu chạy ra, cũng nhìn thấy hai người họ tay trong tay lên xe, thân mật vô cùng, làm cô hồi tưởng lại thế giới ấm áp của hai người dưới trời xanh cát vàng.
Cô đã đưa ra lựa chọn, nếu như hai người cứ thế quên nhau đi trong bình đạm, cô thấy mình có thể thản nhiên đối diện. Nhưng khi phát hiện một cô gái khác xuất hiện, ưu tú không kém gì mình, cô chẳng miêu tả được cảm xúc ngổn ngang trong lòng.
Là ghen sao? Cô phủ nhận, có điều một vị chua từ dạ dày vẫn tràn ra.
Một đêm bận bịu trôi qua, trời tối rồi lại sáng.
Mỗi mùa đều có một mặt đẹp nhất của nó, tuyết bay đầy trời, ngân xà vờn núi, cây cối trở thành bức tượng điêu khắc băng, mùa đông ở phương bắc khoe ra vẻ đẹp trong sự tiêu điều. Tả Hi Dĩnh thức dậy khẽ kéo rèm cửa sổ, mở cửa sổ ra, không khí trong lành lạnh buôn tựa hồ muốn bùng nổ trong phổi, cái cảm giác này thời tiết ôn hòa ở phương nam không thể có.
Thật lạnh, nhìn điện thoại, nhiệt độ xuống tới -13 độ C rồi, có điều cô thích thế này, cái lạnh khiến cô tỉnh táo, cô gây dại nhìn thành phố bị gió tuyết bao chùm, vẻ đẹp xa lạ mà hùng tráng, đằng xa là công viên rừng rậm cô từng đi lên giờ bị lẫn trong sắc trắng mênh môn không nhận ra được nữa. Cô chợt nhận ra, cái thành phố này để lại cho cô quá nhiều ký ức, nhiều tới mức không gánh chịu được nữa.
Cốc, cốc, cốc, Tả Hi Dĩnh đi ra mở cửa, cha cô vừa vào bị không khí lạnh làm rùng mình, đi tới đóng cửa sổ lại, cằn nhằm phương bắc trời lạnh, muốn cô chú ý sức khỏe. Nhìn con gái hai mắt đỏ hoe, Tả Nam Hạ quan tâm hỏi:" Sao vậy hôm qua con không ngủ ngon à?"
Chắc chắn là không rồi, năm mới đến nơi mà gặp phải loại chuyện này, ông rất áy náy với con gái.
Tả Hi Dĩnh mỉm cười lắc đầu:" Không sao đâu cha, con ngủ một lúc, thay đổi chỗ nên nhất thời không quen."
" Ài, xin lỗi, đi theo cha làm con chịu khổ, nói ra thì cũng là cha ôm rơm rặm bụng, nhưng mà cha không thể bỏ mặc, không đành lòng ... Làm còn thiệt thòi." Tả Nam Hạ đứng dựa vào cửa sổ nhìn sắc tuyết, nhận lấy cốc nước nóng con gái đưa cho, có lẽ vì chuyện của giáo sư Tống khiến ông rất nhiều cảm xúc, ông lo, một ngày mình nằm xuống rồi, con gái sẽ làm sao đây? Ông tuổi này rồi, nắng mưa thất thường ai mà biết được, hơn một năm trước tới đây còn cùng ông bạn già đi xem miếu hội đấy thôi, lúc đó nào nghĩ tới ngày hôm nay....
Hôm nay mình về quê ăn đám cười, chỉ dịch được 3 chương, mọi người thông cảm.