Đám cảnh sát đồng loạt rút súng, mở chốt bảo hiểm, bốn người áp giải Đơn Dũng, trước sau có hai người hộ vệ. Người cao nhìn ra ngoài cửa, vừa rồi động tĩnh không quá lớn, nhưng đã kinh động tới người ăn cơm, đang ồn ào đòi lên tầng hai, bị cảnh sát phía dưới ngăn cản.
Đơn Dũng quát:" Bọn mày là cảnh sát bẩn, lại còn vượt tình qua đây à?"
Người cao vung tay tát Đơn Dũng một cái đanh gọn, phất tay lệnh:" Đi."
Đơn Dũng bất ngờ rướn cổ hét lên:" Đóng cửa!"
Hai mệnh lệnh cùng có tác dụng, bên ngoài kéo người ra ngoài, phía dưới cùng cảnh sát tranh cãi thì chạy ùa ra cửa, hai cánh cửa sắt đóng lại, người nhất tề chặn cửa.
Cảnh sát thấy Đơn Dũng láo như thế dùng báng súng đập một phát vào sau gáy y, quát:" Ngoan ngoãn chút."
Đơn Dũng nghẹo đầu sang bên, mặt đầy máu vẫn rống lên:" Liều với bọn chúng."
Sau gáy lại bị đánh phát nữa, chỉ có năm sáu người chặn cổng, phía sau nhà máy chạy ra chỉ thêm vài người nữa, tên mặt âm u thấy hiện trường sắp loạn chĩa súng bắn "đoàng", tức thì làm người nhà máy đóng đinh tại chỗ, hắn rống lên:" Ai dám cản trở phá án, bắn chết tại chỗ ... Đi."
Một đám cảnh sát đẩy Đơn Dũng một cách thô bạo xuống lầu, dọc đường đi đấm đá công nhân nhà máy xông ra ngoài.
…………………… ……………….
Cách khách sạn Đông Minh 2 km theo đường chim bay, nóc cung thanh niên, Vũ Tử nhìn qua ống nhòm thấy ba đống thịt béo vẫn không có hành động, hắn có chút sốt ruột, gọi điện thúc giục. Lúc này năm người bọn họ đã vào vị trí, ai ngờ ở nơi quan trọng nhất, ba tên ăn hại dẫn theo bao nhiều người nhất lại không dám hành động.
Cũng phải thôi, súng mà, thứ đó đáng sợ lắm, Lật Tiểu Lực cuống cuồng khuyên nhủ:" Lôi ca, đừng nghịch dại, chẳng may trúng một phát nằm ra đó không thể tự lo được cuộc sống thì ai nuôi em?"
"Đúng thế, lỗ lắm." Bạch Thử Quang toàn nói hùa:
"Bằng vào hai thằng béo bọn mày thì thường ngày đã chẳng thể tự lo cuộc sống rồi, đi không? Mỗi đứa một nghìn." Lôi Đại Bằng ra giá:
Hai thằng béo ra sức lắc đầu, môi cũng rung theo. Lôi Đại Bằng nâng giá tới 5000 rồi mà hai thằng đó vẫn cứ lắc đầu, nói tóm lại là sống chết gì cũng không làm. Lôi Đại Bằng hết cách rồi, hai thằng đó cái gì cũng có chỉ không có gan, sắn tay áo lên chuẩn bị tự làm. Có điều đi được hai bước đã chùn chân rút lui, chuyến này không giống những lần đánh nhau trước kia, Đản ca cảnh cáo rồi, ngàn vạn lần đừng tự gia tay, gây rối thu hút sự chú ý là được.
Nhưng gây rối thế nào đây? Hắn lại kéo hai thằng béo truyền đạt lời Đơn Dũng căn dặn, không phải đánh nhau thì tốt rồi, hai thằng ăn hại bắt đầu tính kế bẩn. Lật Tiểu Lực nói để người khác trong đội xông lên, không, không được, sau này bọn họ tìm mình tính sổ, dù gì cũng là anh em, không thể hại người ta. Bạch Thự Quang cũng hoạt động cái đầu toàn mỡ, bỏ tiền ra kiếm mấy tên lưu manh gây sự. Có điều không kịp nữa, những người đang nấp đợi không được nữa rồi.
Lôi Đại Bằng hai tay vỗ bụng tìm linh cảm, có câu kẻ ngu nghĩ nghìn điều cũng đúng được một điều. Lôi ca rốt cuộc nhìn thấy tia sáng trong đoàn người đông đúc qua lại trên phố, sau đó tia sáng đó sáng dần như mặt trời trên đỉnh đầu. Hắn hưng phấn vỗ đầu, kéo hai tên béo chỉ tay:" Nhìn đi, có cách rồi ..."
Ở đằng xa có một người gầy gò đội mũ bán dưa Cáp Mật đang rao bán, hắn đẩy xe ba bánh đi trên hè dần tới nơi. Lật Tiểu Lực và Bạch Thự Quang sáng mắt, đây chính là bọn tiểu thương Tân Cương chuyên ép mua ép bán lừng danh Cửu Châu, chẳng lẽ .... Không kịp suy nghĩ nữa, Lôi Ca nói ý tưởng ra, cả ba cùng cười run người.
Tiếp theo đó cả ba xông ra chặn đường tiểu thương, ba tên béo, mở to mắt, cắn ngón tay làm tiểu thương sợ hãi, vì người ta không nhìn dưa mà nhìn hắn, lại còn mặt đồng phục thành quản. Tiểu thương chột dạ, rối rít cắt ba miếng dưa đưa cho mỗi người một miếng, còn cười nịnh:" Các anh ăn đi, không mất tiền, không mất tiền."
Ba tên không khách khí, ăn dưa rau ráu, Lôi Đại Bằng trợn mắt lên mắng:" Không lấy tiền là không đúng rồi, xẻo người cũng phải công bằng, thành quản cũng phải xẻo."
"Không dám không dám ạ, xẻo ai chứ thành quản là khoát không được xẻo." Tiểu thương nói tiếng phổ thông không thuần thục cho lắm."
Lôi Đại Bằng đổi sang bộ mặt tươi cười:" Cậu tên gì?"
"Dịch Bặc Lạp Hân." Thiết Cao nói bừa tên mình, dù sao người Trung Nguyên cũng không hiểu tên của họ:
Lôi ca ngồi lên xe ba bánh, không định đi nữa:" Này Dịch Bặc Lạp Hi (ỉa chảy), giúp bọn anh chút việc."
"Chuyện gì?"
"Thấy cái xe đó không? Tới đó cầm dao rạch ba đường, đá thằng lái xe một cái. Mẹ nó thằng đó ỷ lái xe ngon tán mất gái của tôi. Thay tôi đấm một trận."
"Ấy, không không được đâu ạ."
Tiểu thương đâu có ngốc, lắc đầu quầy quậy, bắt nạt thị dân bình thường lừa mấy chục đồng thì còn tạm, chứ rạch xe trước khách sạn 5 sao, hắn thừa biết hậu quả.
"Thế tức là không nghe lời khuyên của thành quản phải không?" Lôi Đại Bằng làm bộ mặt, tôi tức giận rồi đấy:
"Hậu quả rất nghiêm trọng." Lật Tiểu Lực hung dữ dọa:
"Còn nghiêm trọng hơn rạch xe." Bạch Thự Quang vào hùa:
Tên tiểu thương cũng không dễ chọc, bị uy hiếp một cái hắn liền đưa tay lên mặt huýt sáo. Đám người này tổ chức đúng là nghiêm ngặt, hành động dứt khoát. Lúc này mới phát hiện ra, cách đó mấy chục mét có ba bốn tiểu thương huýt sáo đáp lại, hơn nữa trong đám người đi bộ trên hè có người mặt râu ria như dân sa mạc, không ít. Tên tiểu thương không cần nói, mặt vênh lên ý là:" Ăn không một chút còn được, muốn chơi lão tử thì tự cân nhắc xem có đủ phân lượng không.
"Chẳng qua cũng là băng thiết cao thôi, dù ghê gớm tới mấy cũng là tổ chức dân gian, bọn anh đây là quan quân có biên chế. Dám đấu với bọn anh à?" Lôi Đại Bằng vỗ đùi đánh mắt, làm theo kế hoạch:
Lật Tiểu Lực cầm bộ đàm lên nói, Bạch Thự Quang cũng nói vào bộ đàm, chớp mắt một cái, từ hai đầu tường phóng tới bảy tám xe điện thành quản, chào hỏi cựu đội trưởng Lôi.
Tiểu thương tái mặt, rõ ràng không chọc vào nổi đám vương bát đản này, chúng chuyên môn đi khắp nơi ép mua ép bán, là băng thiết cao bọn họ tung hành Cửu Châu trừ thành quản thì không gặp đối thủ. Mấy đồng bọn đi tới nghe nguồn cơn dùng tiếng Duy Ngô Nhĩ nói chuyện với nhau, đều muốn nhân nhượng cho yên thân, cắt dưa mời.
Lần này Lôi ca không nhận, kéo tiểu thương đưa cho xấp tiền:" Rạch ba nhát dao, đá lái xe hai phát, làm xong, tiền là của cậu, về sau khu vực này thả hồ xẻo khách ... Không làm, hôm nay lão tử tịch thu hết ... Hiểu không, không có phiên dịch à?"
Hiểu, cả mấy người Tân Cương đều gật đầu, bị áp đảo nhân số, lại bị người ta lấy tiền dụ, cả xấp tiền dày, bán bao nhiêu dưa cho đủ. Đám người này quyết đoán, nhận tiền nhảy lên xe luôn, nhưng lại chỉ bảo an, ý bảo không dễ vào.
Cái này thì dễ lắm, Lôi ca lái xe thành quản tới cổng khách sạn quát:" Bảo an đâu ra đây, sao lại bày bồn hoa ra ngoài thế kia, người qua lại vấp vào thì sao ... Mau dọn đi."
Bảo an thò đầu ra nhìn, ơ, làm gì có cái bồn hoa nào chứ? Đang định thắc mắc thì xe ba bánh đã lao vọt vào.
Quả nhiên là băng thiết cao tung hoành thiên hạ, làm việc không rề rà, xe ba bánh phóng như bay tới trước chiếc Astro Martin. Két, két, két, dao cắt dựa rạch mấy đường sởn gai ốc lên chiếc xe giá trị hàng trăm vạn, lái xe trong xe tức nổ phổi, xuống xe định bắt người. Ai ngờ tên tiểu thương không nói một lời song phi đạp hắn văng vào cửa xe, lái xe xông lên, chiếc xe ba bánh lùi lại húc mạnh, lái xe ôm hạ thể đau đớn lùi lại mấy bước, ngồi bệt xuống đất.
Ba thằng béo độc ác đứng xem cười rách miệng.
….
Băng thiết cao: thiết cao là thứ bánh phổ biến của người Tân Cương, băng thiết cao ý chỉ tiểu thương bán rong Tân Cương cả Tây Tạng, bọn họ có thể nói là đi bán hàng khắp TQ. Người Tây Tạng chủ yếu bán thuốc cổ truyền, mà toàn là đổ giả, Tân Cương bán hàng không niêm yết giá, đại khái lừa người ta ăn thử rồi bán với giá cao, bọn họ ra ngoài kiếm ăn rất đoàn kết.