Nữ nhân là động vật cảm tính, một giây trước còn tươi cười rạng rỡ, một giây sau rất có thể đùng đùng nổi giận. Một giây trước còn nhu tình mật ý, một giây sau đã nghiến răng nghiến lợi. Nếu như muốn thao túng thân thể nữ nhân, phải thao túng tư duy trước, muốn thao túng tư duy phải thao túng không khí.
Trong đầu Đơn Dũng xẹt qua kinh nghiệm tán gái từng khổ luyện của mình, y biết trong lòng Trịnh Cẩm Thiền có oán niệm, vì thế trong mắt y ẩn chứa áy náy và vui mừng, làm ra vẻ mặt thay đổi với độ khó cực cao, tựa mừng tựa áy náy, lại vừa áy này vừa mừng, hơn nữa rất thản nhiên. Đây là điều tiên quyết, nếu không người ta sẽ thấy anh che giấu gì đó.
"Anh không định giải thích, mối tình đầu dù sao đã chia tay, anh tôn trọng cô ấy, đúng là giới thiệu xem mắt cho anh, anh tuy từ chối nhưng vẫn tôn trọng ý tốt của bạn bè. Còn về nguyên nhân anh biến mất thì anh tốn một tiếng cắt tóc gội đầu, mất hai tiếng mua bộ trang phục này. Sở dĩ làm thế đương nhiên là vì tặng một đóa hồng cho một vị khách từ xa tới, nên anh mới xuất hiện trước phòng nữ khách đơn thân. Đó, giờ ở trong tay em rồi."
Giải thích mà không giải thích mới có sức thuyết phục nhất, sự thản nhiên này là lời giải thích tốt nhất. Trịnh Cẩm Thiền vẫn lười nhác dựa vào ghế sô pha, cô hứng thú nhìn chằm chằm Đơn Dũng, không nhắc tới chuyện giải thích nữa, nhưng lại đưa ra vấn đề khó:" Thực ra anh mặc vest rất có vị, vì sao cứ ăn mặc quê mùa, để người ta nhìn một cái đã thấy ghét rồi."
"Anh là người theo chủ nghĩa thực dụng, thoải mái là được, với lại anh đẹp trai như thế, ăn mặc xuất chúng rồi chẳng may người theo đuổi quá nhiều, bận không xuể thì sao?" Đơn Dũng làm động tác chỉnh cổ áo:
Trịnh Cẩm Thiền xì một tiếng:" Ừ, đẹp trai lắm, nên Bối Bối nhà em mới đuổi theo cắn anh."
"À đúng rồi, em không nói anh quên mất, anh phải cám ơn Bối Bối."
"Cám ơn cái gì?"
"Cám ơn nó sáng tạo cho anh cơ hội."
"Đáng tiếc, Bối Bối không tới, anh hết cơ hội rồi."
Một phen tán tỉnh qua lại, lòng ai cũng rõ, nhưng đều che đậy, giống như toàn bộ gian tình giữa nam và nữ khi bắt đầu, luôn thăm dò đối phương qua chuyện tán tỉnh này. Trịnh Cẩm Thiền thích sự thản nhiên của Đơn Dũng, thích sự trêu chọc mặt dày của y, mỗi lần nhìn đường nét gương mặt góc cạnh cá tính đó, cô luôn nhớ tới lần cưỡng hôn thô báo bá đạo ấy. Lúc này trong không gian tĩnh mịch, cô càng khao khát nhiều hơn.
Còn trong mắt Đơn Dũng, Trịnh Cẩm Thiền mặc áo len trắng muốt co người lười nhác ngồi trên ghế sô pha, vạt áo vừa chấm tới mông, lộ ra cặp đùi thon dài trong chiếc quần nhung bó, tựa như thuốc kích thích trêu ghẹo y. Có lẽ là kỹ năng tán gái do lâu không dùng, nên mỗi lần ánh mắt chạm nhau, y đều cảm giác tim đập mạnh hơn, mùi thơm thoang thoảng đó, vóc dáng gợi cảm đó, cá tính mạnh mẽ đó là sự cám dỗ, trong đầu y lúc này chỉ còn hình ảnh không thích hợp với trẻ em.
Bất giác hai người đã lâu rồi không nói gì cả, cứ thế nhìn chăm chú đối phương. Kỳ thực suy nghĩ cả hai đều giống nhau, chỉ có điều vì chưa nếm thử cho nên không biết tư vị thế nào.
Không khí dần dần tích lũy tới mức độ bùng phát.
"Thật ra em là người rất nhàm chán." Trịnh Cẩm Thiền khẽ nói:" Trừ làm ăn chỉ biết làm ăn."
Có chút thất vọng, có chút ngây ngất trong cảm giác tâm ý tương thông, tựa hồ cũng lo cảm giác này biến mất lại là khô khan vô cùng vô tận, trong mắt Trịnh Cẩm Thiền đã tích đầy nhu tình.
"Anh cũng đang hoang mang, vì quá chú ý tới chuyện làm ăn, anh bỏ lỡ quá nhiều."
Trải qua buổi chiều suy tưởng triết học, Đơn Dũng đã tỉnh ngộ, đó là phải nắm lấy những điều trước mắt, như thế cuộc sống mới bớt đi tiếc nuối, ví như nương tử dấm trước mắt.
Tay y hơi run tựa hồ không nghe theo điều khiển nữa, đưa tay, rốt cuộc nắm được quyền khống chế, khẽ nâng chiếc cằm nhỏ như nâng tác phẩm nghệ thuật. Trịnh Cẩm Thiền không phản kháng, khẽ cắn môi cười, nụ cười đó là sự dụ hoặc không ai kiềm chế được, nhẹ nhàng tới gần hôn lên cánh môi hồng nhuận, chớp mắt, ướt át, căng mịn, mềm mại, hơi thở thơm ngát của nữ nhân, làm thần kinh của y mê muội.
Hai cánh môi chạm nhau, tựa hồ như có dòng lũ tuôn trào cuốn phăng mọi trở ngại, một nụ hôn dài, một cái ôn siết, không thỏa mãn được dục vọng áp chế quá lâu.
Y phục hai bên xộc xệch rồi ít dần, Đơn Dũng ôm ghì lấy cô vào lòng, cảm nhận da thịt non mịn nhẵn nhụi như gấm lụa, máu chảy giần giật, tim đập như trống trận. Bàn tay thô ráp đầy vết chai đó vuốt ve tới đâu, Trịnh Cẩm Thiền run rẩy tới đó, khoái cảm khác lạ khiến cô hôn càng thêm điên cuồng, ôm Đơn Dũng hôn trả một cách mãnh liệt. Cô thích trải nghiệm lại cảm giác dữ dội ngày hôm đó. Đơn Dũng bóp cặp mông săn chắc khỏe khoắn của Trịnh Cẩm Thiền, đặc cô ngồi lên đùi mình, tay lại vòng ra sau đầu cô kéo sát lại, tiếp tục tìm tới đôi môi hồng khêu gợi.
Áo lót lỏng lẻo, rơi xuống, Trịnh Cẩm Thiền biết đây là giây phút sa đọa bắt đầu, có điều lựa chọn của cô là khép mắt lại, hưởng thụ kích thích, hưởng thụ khoái cảm, miệng thốt ra một tiếng rên nhẹ, nhũn ra trong lòng Đơn Dũng, mũi phập phồng kịch liệt, thần trí mê man mặc cho y xâm chiếm thân thể.
Một tay Đơn Dũng luồn vào tóc Trịnh Cẩm Thiền, một tay tay bóp nặn hai con thỏ trắng mũm mĩm, nhưng dục vọng của y chẳng xoa dịu chút nào, nó càng lúc càng nóng càng mất kiểm soát. Thế là tay còn lại rời mái tóc cô vuốt ve tấm lưng ong mượt mà, dần dần chuyển xuống dưới, xoa lên cặp mông tròn, rồi rò rẫm lần nì giữa hai cặp đùi dài ...
Á một tiếng, rốt cuộc giây phúc trông đợi đỡ tới, Trịnh Cẩm Thiền không ủy khuất bản thân, phát ra tiếng kêu thỏa mãn.
Đèn tắt rồi.
Đơn Dũng không ra.
Tư Mộ Hiền nấp sau một căn nhà gỗ trố mắt, nhìn thời gian, từ lúc tiến vào tới giờ chưa tới nửa tiếng, lòng hắn thầm nghĩ, nhanh thế mà đã lên giường rồi, làm thế nào được vậy? Không thể nào, còn sớm mà.
Chửi mắng vài câu, nhưng mà thấy lão đại lẻ loi một mình lại đáng thương, chớp mắt lại nghĩ, nương tử dấm xinh đẹp như vậy mà rơi vào tay Đản ca rồi, tựa hoa nhài cắm bãi cứt trâu, làm hắn thấy chua chua.
Đột nhiên di động reo, Tư Mộ Hiền vội bỏ chạy, vừa chạy vừa giải thích với vợ:" Không biết, anh ấy chưa về ... Chưa về thật mà, em đâu phải không biết, anh ấy có bao nhiêu anh em, nói không chừng là kiếm ai đó uống say rồi, làm sao anh tìm được. Đúng, đúng, em ở cùng bí thư đi, anh trông trại giúp em đêm nay."
Khó khăn lắm mới đối phó được với vợ, cúp điện thoại rồi, ngay cả Tư Mộ Hiền cũng không hiểu vì sao mình lại nói dối như thế. Trong lòng hắn, hắn thấy Vương Hoa Đình đoan trang hiền thục mới thích hợp với lão đại, có lẽ vị sư tỷ như tiên nữ xuất trần kia cũng không tệ, nhưng nương tử dấm chua ngoa khắc nghiệt, không làm người ta thích, nếu mà thành nương tử thật, còn không phải sai bảo Đản ca như người ở.
Đang lo lắng cho tương lai của Đơn Dũng, điện thoại lại tới, vừa thấy là Tống Tư Oánh, hắn thậm chí nghĩ, Đản ca cùng Tống Tư Oánh thành một đôi cũng không tệ.
Tống Tư Oánh ở đầu kia hỏi:" Đơn Dũng đã về nhà chưa, sao tôi gọi điện thoại không được, cậu biết anh ấy ở đâu không?"
Tư Mộ Hiền rất nghiêm túc rất trịnh trọng nói dối:" Không thấy, buổi chiều anh ấy đi rồi không về nữa ... Có chuyện à? Chắc chắn là có chuyện rồi ... À đúng rồi, hình như anh ấy nói tối không về, không cần tìm đâu, chắc hắn không tìm được. Có khi anh ấy rúc trong hẻm núi nào đó bắt gà rừng ...."
Lại đối phó một bên nữa, khi hắn quay đầu nhìn, căn nhà gỗ kia đã bao phủ trong bóng tối, e là trong bóng tối đó lại hừng hực lửa cháy. Tư Mộ Hiền chép miệng, chẳng biết là tư vị gì ...