Sóng lớn ập tới, luôn có dư âm khó lắng dịu ngay được, luôn có cặn bã bị cuốn lên, luôn có dòng chảy ngầm không biết từ nơi nào kéo tới, khơi lên đợt sóng mới.
Đối với người dân Lộ Châu mà nói, cảnh thương chiến máu me ở khách sạn Đông Minh còn thu hút hơn cả cái Ngũ Châu nào đó. Trong chuyện này có bất ngờ lớn, đó là hai tên vệ sĩ lần lượt bị đâm 6 nhát dao và bốn nhát nhao, vậy mà cứu được. Một người của băng thiết cao bị gãy một tay, trúng một phát súng vậy mà cũng cứu được. Thế mà có người căn bản không ở trung tâm chiến trường, chính là người rạch cái xe Astro Martin lại chết. Do xuất huyết não dẫn tới tử vong. Về sau cảnh sát xem camera giám sát nhìn thấy đoạn biểu diễn vô ảnh cước của hai tên vệ sĩ, khiến người này đập đầu xuống đất.
Hôm đó còn không ít người băng thiết cao biến mất, có điều sau đó có không ít người mặc áo cộc, đội mũ dân tộc của người Duy Ngô Nhĩ tụ tập trước cổng cục công an khiếu nại, yêu cầu tìm ra nguyên nhân thực sự khiến người dân tộc thiểu số bị giết chết. Chuyện này tung lên mạng, vấn đề dân tộc thiểu số rất nhạy cảm, cảnh sát phải công khai đoạn video mới bịt miệng được dư luận. Rồi lại phải liên hệ chính phủ khu tự trị, phí rất nhiều kinh phí, hơn nữa do gia đình nghi phạm ứng trước một khoản tiền bồi thường mới tiễn được đám này đi.
Giống trước kia, vụ án ở trong trạng thái bảo mật tiến hành theo quy tắc mà người thường không cách nào hiểu nổi. Người không rõ nội tình chỉ thấy rất loạn, còn người biết rõ nội tình thì thấy khó chơi, vì đây không phải là vụ án đơn lẻ, mà là chuỗi vụ án, nguyên do trong đó thì người trong cuộc cũng khó mà nói rõ.
Hai ngày sau sự việc, Lộ Châu bắt đầu rung chuyển, nguyên cục trưởng cục tài nguyên được thành ủy triệu tập tới cuộc họp thường lệ, sau đó công khai đưa đi, còn là người kỷ ủy tỉnh chấp hành. Ngày hôm đó lộ ra, trong nhà Vương Nhất Dân tra ra lượng lớn tiền mặt, đã thế vị tham quan này còn là người rất thành thật, ai tặng bao nhiêu còn ghi lại rõ ràng, cứ như sợ quên làm việc cho người ta vậy, cả một câu truyện tham mô được ghi trong ổ cứng.
Cùng ngày, trên mạng truyền bá xôn xao câu chuyện liên quan tới nữ huyện trưởng, Tịch Vân Phương cũng bị đưa đi điều cha, tăng thêm giai thoại phu xướng phụ tùy cho công tác chống tham nhũng ở Lộ Châu.
Thời gian lại trôi qua ba ngày.
Hôm đó là ngày may mắn của Tiểu Cái, hắn cùng nữ nhân cướp mất hạnh phúc gia đình mình đi đón cha mình. Cái Thiên Húc được xe của kỷ ủy tỉnh đưa về, chính phủ thành phố còn mở cuộc họp nhỏ hoan nghênh. Thị trưởng Vương Tẩy Nhiên cao độ tán dương tấm gương chống tham nhũng. Tiếp đó tới chính phủ khu, gần như toàn thể nhân viên ra đường hoan nghênh, thanh danh của Cái Thiên Húc được báo tỉnh và báo thành phố được ra sức tuyên dương, tấm gương này là do bên trên cố tình dựng lên, thời buổi này tham nhũng khắp nơi, rất cần một nhân vật như vậy.
Tuy kết quả này không ai ngờ tới, chung quy vẫn là kết thúc viên mãn. Bí thư Cái đóng cửa văn phòng lại, không ai biết ông ôm con trai khóc một trận, cứ nói ông sợ chết khiếp, tưởng là mình không về được nữa, con trai đúng là có nhãn quang, không vào sĩ đồ.
Hôm đó là ngày xui xẻo của Lôi Đại Bằng và hai thằng đệ béo, đúng là bị người ta tra ra, tới thẳng đơn vị đưa đi.
Vấn đề của bọn họ tập trung ở rốt cuộc cùng vị của băng thiết cao kia xảy ra chuyện gì, ba tên béo đem bản lĩnh bốc phét thường ngày phát huy tới mức cao nhất. Một mực khẳng định là thuận đường đi qua, giáo huấn hắn vài câu vì tội chiếm lĩnh lòng lề đường, ai ngờ tên đó bỏ chạy, về phần chuyện xảy ra sau đó thực sự không liên quan tới bọn họ. Khỏi nói cũng biết là đã thông đồng với nhau rồi, dù sao anh là đơn vị chấp pháp, anh có quyền đó. Nhưng Lôi Đại Bằng thì không có quyền, nên giải thích không xuôi, có điều hắn cứ nói chỉ ăn miếng dưa, chả làm gì hết.
Đây cũng chỉ là điều tra ngoại vi của tổ chuyên án thôi, chẳng biết là do ba cái mặt ngu ngu có tác dụng, hay là vì có người đánh tiếng, chỉ biết là ba tên béo bị giam nửa ngày rồi thả ra. Dù sao ba người này không phải nhân vật trực tiếp liên quan tới cái chết kia.
Vừa được thả ra một cái, cả ba tên hô to may quá, đồng loạt thề thốt sẽ thoát thai hoán cốt, làm lại cuộc đời. Hơn nữa còn tới miếu thành hoàng thắp hương cầu mong bình an qua được chuyện này. Ba tên béo không chủ ý, bọn họ thắp hương dâng lên Nương Nương ban con.
Cũng trong ngày hôm đó, đó là ngày may mắn của Đơn Dũng, con đường hai làn xe hoàn thành đúng thời hạn. Có lẽ không phải chỉ vì hoàn thành con đường, mà là do sự kiện xã Đường Lê gây chấn động, hôm đó đội trưởng Trần xác định hợp đồng mua bán trị giá 850 vạn. Hai bên tổ chức ăn uống ở trấn Thạch Thành, ăn xong còn tới KTV "Nhà lành" rất nổi tiếng happy một phen. Hôm đó chơi hăng tới mức làm vị đội trưởng này sau đó trên đường về hai chân vẫn còn run. Công trường thi công hết sức thuận lợi, vì toàn bộ nghiệp vụ liên quan tới cá đá ở công trường do Đơn Dũng bao sạch.
Chẳng có gì thần bí ở đây, uống một bữa, gọi cho mấy em gái xinh đẹp cùng phục vụ, lại nhét cho ít lợi lộc, ai lại không chịu chứ?
Nhưng ngày hôm đó may mắn của Đơn Dũng không duy trì tới cùng, tới tối lại lần nữa bị cảnh sát điều tra đưa đi. Tuy thái độ rất khách khí nhưng thẩm vấn suốt cả đêm. Nguyên nhân bất kể là đám vệ sĩ sa lưới hay là bản thân Đoàn Viêm Quốc đều nhất tề khai ra Đơn Dũng tổ chức tất cả những việc này, tổ chuyên án không thể không coi trọng.
Có điều chỉ cần làm theo quy trình pháp chế thì Đơn Dũng ung dung nhàn nhã, hành trình trong mấy ngày xảy ra vụ án khai báo rõ ràng, ngày xảy ra vụ án có chứng cứ vắng mặt tuyệt hảo, quãng thời gian xảy ra vụ án, y bị một viên cảnh sát của ban trị an cục công an lấy lời khai. Còn về phần tranh chấp kinh tế với Đoàn Viêm Quốc càng chả liên quan gì, mục trường do Sài Chiêm Sơn đăng ký, cùng Sử Gia Thôn cùng nhau khai thác, làm gì có tí nào dính dáng tới Đơn Dũng y chứ?
Không có động cơ, không có thời gian gây án, lại có chứng cứ tuyệt đối vắng mặt ở hiện trường. Sự kiện bắt cóc thẩm vấn tiết lộ bí mật ấy nếu thiếu chỉ huy chính xác ở hiện trường thì căn bản không làm được.
Tổ chuyên án chưa cam tâm, đi điều tra bối cảnh, quan hệ xã hội của Đơn Dũng, rồi mối quan hệ với nước ngoài. Hết thảy kết quả tìm được làm họ thất vọng, vì theo như tổng kết của tổ chuyên án tỉnh, nghi phạm phải là một kẻ tinh thông kỹ thuật thông tin, có khả năng chỉ huy chiến thuật, có kinh nghiệm phạm tội phong phú, có mối liên hệ chặt chẽ với nước ngoài, mới có thể lập kế hoạch này. Còn anh chàng nhà quê bán dấm bán nước lọc, cả đời chưa ra nước ngoài, miệng đặc sệt khẩu âm địa phương, mặt mũi thật thà, tay chân đầy vết chai rõ ràng là dân lao động, nào giống kẻ chủ mưu xảo trá chứ?
Đơn Dũng lần đó sợ toát mồ hôi lạnh, vài ngày sau đó mất ngủ.
Có lẽ người ta chỉ coi Đơn Dũng là nhân vật rất nhỏ, bằng một cách không may nào đó bị cuốn vào sự kiện hỗn loạn này thôi.
Cùng với việc đi sau vào vụ án Vương Nhất Dân, có thêm nhiều người bị triệu tập, bị kích ly, bị song quy. Kỷ ủy tỉnh tới đóng ở Lộ Châu, tra tận gốc vụ án tham ô của Vương Nhất Dân, toàn bộ nhà chiêu đãi chính phủ bị trưng dụng làm nơi cách ly lâm thời, không ngừng có những người ngày xưa đứng trên đài chủ tịch phát hiểu hùng hồn bị đưa tới.
Thế nên anh chàng nhà quê Đơn Dũng không bị để ý nhiều.
Sau cục tài nguyên, chấn động lan tới cục quy hoạch, rồi cục kiến thiết, cục công an, lãnh đạo đứng đầu bị quét sạch, biến mất không có dấu hiệu nào. Quãng thời gian đó chỉ cần ở đơn vị đột nhiên không thấy lãnh đạo nữa là công vụ viên nhỏ như rắm ở phía dưới nói:" Có phải lãnh đạo chúng ta tới nhà chiêu đãi rồi không?"