Tử đoàn sâm, xem ra món tử sâm địa hoa thang không phải là tuyệt khúc, còn có người lưu giữ thứ này. Truyền thuyết nói tử đoàn sâm có diệu dụng củng cố tỳ vị, dùng giữ mạng còn tốt hơn cả sâm núi. Mặc dù giáo sư Tống không thể ăn nhưng vẫn ngửi được, mùi thơm ngào ngạt này có thể hơi lên cơm thèm ăn, một khi ham muốn nổi lên, thứ khác đều bị gạt sang hết.
Sống, đó là một loại dục vọng nguyên thủy nhất.
"Không nhất định phải ăn mới là mỹ thực đúng không bác Tả?" Đơn Dũng lặng lẽ sán tới gần nói nhỏ:
"Đúng, ngũ quan đều có thể thưởng thức, tôi sao lại quên thứ này chứ, thơm như vậy e là thần tiên cũng không chịu nổi." Tả Nam Hạ có thêm một tầng nhận thức về mỹ thực, nhưng thứ này tuyệt tích tới gần 20 năm rồi, làm sao bống nhiên xuất hiện ở đây được:
Đơn Dũng đoán được điều ông ta muốn hỏi:" Cháu xuống quê thu mua gia vị vô tình mua được từ một lang trung thôn, để cháu biểu bát nửa cây, được không?"
"Ừ, không được ăn vụng đâu đấy, thứ đó mà ngâm vào rượu lâu năm, uống được mấy năm." Tả Nam Hạ dặn, Đơn Dũng gật đầu, mùi thơm này làm ông ta cảm khái không thôi, cảm khái hơn nữa là trong phòng treo một bức ảnh cỡ lớn. Đó là một trong số bức ảnh ít ỏi của giáo sư Tống, ảnh chụp hai vợ chồng ông, trang phục thập niên 70, sư mẫu bện bím tóc dày, tươi cười nhìn về phía giường bệnh.
Đơn Dũng giải thích:" Chính nhờ nhìn thấy bức ảnh này mà giáo sư Tống mới cửa mình muốn dậy, còn kêu đói, thế là bọn cháu đút cho vài thìa canh, may mà không nôn ra."
Tả Nam Hạ siết chặt tay Đơn Dũng:" Cám ơn cậu, tôi quen ông ấy bốn mươi năm mà không hiểu ông ấy bằng cậu ... Chỉ biết thương chỗ nỗi khổ của ông ấy, phục sự thanh cao của ông ấy, giận vì bất công của ông ấy. Không ngờ Lão Tống chẳng để ý mấy thứ đó, tôi lại để bụng thay ... Thực ra đơn giản mà, con người tới mức này còn mong gì nữa, chút quan tâm, một thìa canh là đủ."
"Không cần cám ơn, cháu chỉ có thể làm chừng ấy thôi." Đơn Dũng nhìn giáo sư Tống chỉ ăn được vài thìa là không ăn được nữa, thở dài:
"Chú Tống, uống thêm một chút đi." Tả Hi Dĩnh gạt Vương Hoa Đình và một người khác ra, đi tới bên giường nói nhỏ:
Không ngờ giáo sư Tống mở mắt làm Lưu Thúy Vân đang cầm bát giật mình, ông hiền từ nhìn Tả Hi Dĩnh, gian nan nói:" Hi Dĩnh, cháu tới rồi."
"Cha, cha, chị Tống, chú Tống nhận ra con này." Tả Hi Dĩnh mừng rỡ gọi:
Cả phòng loạn hết lên, vợ chồng Tổng Phổ chạy tới giường lau nước mắt cười, Tống Thành Dương vuốt tay con gái và con rể. Đơn Dũng ra hiệu cho Vương Hoa Đình đưa thế thân tới giường, chàng trai đó đã luyện tập sẵn, lại bị hiện trường làm cảm động rơi nước mắt, nhìn không ra sơ hở:" Ông ngoại, ông ngoại, cháu là Phương Duy, cháu tới thăm ông:
"Ồ, Tiểu Duy, xa thế còn về, lại tiêu tiền bừa bãi rồi." Tống Thành Dương vất vả giơ tay lên xoa đầu cháu trai, không phát hiện ra đây là thứ hàng giả, còn lẩm bẩm:" Sách của ông để hết lại cho cháu đấy."
"Dạ, cám ơn ông ngoại, cháu nhất định học thật tốt, tương lai cũng làm giáo sư như ông."
Vương Hoa Đình nhìn cảnh này vừa mừng vừa đau lòng, hổ thẹn, người do cô tìm, lừa ông cụ như thế, có chút không đành lòng, quay đầu sang bên.
Tả Nam Hạ sợ để lâu sinh biến, vỗ vỗ vai thế thân kia bảo hắn nhường chỗ, ông tới gần giường, bình hòa hỏi :" Lão Tống, nhận ra tôi không?"
Đôi mắt mờ đục cố gắng mở to ra một chút, cười:" Nam Hạ, tôi được lợi rồi, ông phải tiễn tôi."
"Không được, có đi thì chúng ta cùng đi, đã giao hẹn rồi mà, ông quên sao?" Tả Nam Hạ nói to:
"Tôi không đợi được nữa, rồi cũng tới ngày này." Giọng Tống Thành Dương ngày một rõ ràng, tinh thần tựa hồ càng lúc càng tốt, một tay nắm tay Tả Nam Hạ, tay kia nắm tay con gái:" Tiểu Phổ, cha chẳng có gì để lại cho con, con có giận cha không?"
"Con không giận, con không cần, cha, con không cần gì cả, cha sẽ khỏe lên thôi." Tống Phổ rối rít an ủi cha:
Tống Thành Dương thì đã đưa mắt nhìn bức ảnh treo trên tường rất lâu, miệng hiện ra nụ cười rõ ràng, tựa như đang hồi ức lại thời tuổi trẻ trai tráng, nhớ lại người vợ sớm hôm tảo tần. Khuôn mặt ông mang theo niềm an ủi vô hạn, tựa hồ chuyến này sắp được về nhà xa cách đã lâu, không còn thống khổ dày vò cô độc nữa.
Không ai nói gì cả, chỉ có Tả Nam Hạ ghé tới gần:" Lão Tống, nhớ cô ấy hả?"
"À, tôi và Ngọc Dung sắp đi xem kịch đấy." Giọng Tống Thành Dương yếu dần:
"Xem kịch gì?"
"Xem, xem ... Xà Thái Quân."
Tả Nam Hạ hiểu ngay, quay đầu hô:" Trung liệt thiên thư, Lão Tống thích nhất đoạn đó, có, có hát được không?"
Tống Phổ rơi lên lắc đầu liên hồi, Đơn Dũng giật mình, cũng hô:" Lấy đồ, diễn kịch."
Tiếng hô này làm mọi người ngơ ngác, song cũng có người biết, mấy anh em này thời đi học đã chơi trò này. Tư Mộ Hiền lấy đàn nhị, Lôi Đại Bằng tìm nhạc cụ, không có chập cheng, cuống lên chạy vào bếp lấy hai cái vung xoong. Đơn Dũng miệng huýt sáo, Tư Mộ Hiền đầu lắc lư kéo đàn nhị, nhạc dồn dập, Lôi Đại Bằng đập hai cái vung xoong vào nhau, cheng cheng cheng đau tai. Đơn Dũng không có nhạc cụ, tiếng huýt sáo của y còn át cả hai âm thanh kia, lúc nhanh lúc chậm, lúc dài lúc ngắn, chính là đoạn Quá Môn trong Trung Liệt Thiên Thu.
Tả Nam Hạ gật đầu cảm kích với đám tiểu bối, nắm bàn tay khô gầy, dài giọng hát:" Tuy có sàm thần nắm quyền lừa hoàng thượng, dù có kẻ chuyên quyền loạn quốc rối triều cương. Chỉ cần có đám trung lương bọn ta, Đại Tống tuyệt không để ấm nội gian ngoại họa ngông cuồng ..."
Tiếng hát như tiếng khóc nhưng vẫn nghe ra rõ ràng, tiếng hát hòa với tiếng nhạc vang xa, Tống Thành Dương khép mắt, cụ cười càng lúc càng đậm, tựa như đang cùng người chí thân chí ái ở dưới sân khấu kịch, hòa vào với đám đông, hưởng thụ thời gian hạnh phúc nhất cuộc đời.
Đây không phải là kỳ tích, đây là hồi quang phản chiếu.
Tả Nam Hạ rơi nước mắt, giọng cao vút.
"Xem tôn nhi kiếm đấu thương đọ không ai thua ai, kiếm quang ánh trăng lấp loáng chẳng thua kém. Mừng cho Dương gia có hậu nhân kế thừa, mong tôn nhi đời sau mạnh hơn đời trước ..."
Tiếng hát của kịch Thượng Đảng tiêu chuẩn, vừa kéo dài vừa hùng hôn, Tả Hi Dĩnh nghe cha ngâm nga hai mấy năm, chưa bao giờ hát bi thương như năm nay, vì trong đó mang theo ý vị sinh ly tử biệt. Một tiếng hát thật cao không tiếp nối được nữa, Tả Nam Hạ bật khóc thất thanh.
Tống Phổ cũng nhận ra, tay cha đã cứng đờ, đã lạnh ngắt, Tả Nam Hạ tới bắt mạch, không còn nữa, ông khẽ vuốt mắt, đôi mắt kia an tường nhắm lại trong nụ cười. Tống Phổ gọi "cha" khóc rống lên gục vào lòng cha mình.
Nhạc đã dừng, Tư Mộ Hiền mím môi khóc, Vương Hoa Đình ôm Lư Thúy Vân, ngay cả đứng ngây ra như Lôi Đại Bằng cũng bất giác rơi giọt nước mắt.
Chỉ có quỹ tích không đổi, sinh lão bệnh tử, không có kỳ tích. Tả Hi Dĩnh khóc thút thít, nhìn chú Tống biết đại hạn đã tới, nụ cười như khắc trên mặt, tựa như khi còn sống.
Có lẽ đó là kỳ tích.
Đơn Dũng rơi lệ, nhưng không có bi thương, mà là niềm vui, đó là niềm vui cho người mỉm cười rời đi. Đột nhiên y thấy vai trầm xuống, Tả Hi Dĩnh tựa vô thức gục đầu vào vai y, tận tình khóc, dù là bi thương cũng mang theo vài phần khoan khoái.
Hôm đó, 29 tháng Chạp, giáo sư Tống Thành Dương qua đời, hưởng thọ 79 tuổi, ông chết giống như cả đời nghèo khó của ông, không di sản, không di thư, không di ngôn.
Hôm sau, Giao Thừa, lễ truy điệu giáo sư Tống được tổ chức ở quảng trường nhà tư tưởng trong trường, khách tới viếng không dứt, trên từ lãnh đạo thành ủy, dưới tới học sinh khắp nơi, náo nhiệt như ngày khai giảng. Đó là đãi ngộ xứng đáng với người thoát ục như ông.
Sinh thời khổ, chết vang danh!
…….
Xà Thái Quân, vợ của Dương Nghiệp, thế hệ đầu của Dương gia tướng, tương truyền bà được ban long đầu quải trượng, trên đánh hôn quân, dưới đánh loạn thần.