Đến cả bệnh viện cũng có vài phần không khí lễ tết, người rất ít, biểu ngữ năm mới treo lên, đó đây vài vật trang trí vui mắt, nhưng chẳng làm không khí tốt hơn, người mà thời điểm này vẫn vào viện thì không còn quan tâm nữa rồi. Hai người đi thang máy tới tầng bảy, khu chăm sóc bệnh nhân nặng, dừng lại trước tấm cửa kính có dán chữ ICU. Đơn Dũng nhìn trong phòng có một người, nếu không để ý phân biệt thì không nhận ra được là giáo sư Tống, má hóp lại xương gò má nhô cao, y không nói gì cả.
Tả Nam Hạ khẽ đặt tay lên tấm kính, mặt mang theo quyến luyến vô tận, lại muôn vàn bất đắc dĩ, mọi tình cảm biến thành tiếng thở dài, đưa tay áo lau nước mắt.
"Bác Tả, bác đừng kích động, bác ngồi xuống đây đã." Đơn Dũng vội đỡ Tả Nam Hạ xuống ghế nghỉ ngơi ở đối diện:
Ông già run run ngồi xuống, lẩm bẩm:" Chúng tôi quen nhau hơn bốn mươi năm rồi, chớp mắt một cái đã hơn bốn mươi năm ... Ôi, rốt cuộc cũng đi hết con đường."
"Bệnh gì thế ạ?"
"Ung thư, tuyến tụy, dạ dày, đều có cả, lão già này không đi con đường tầm thường, đến chết cũng chết chắc, không để lại cơ hội nào."
Đơn Dũng nói nhỏ:" Vậy, vậy cũng có thể giữ được chứ ạ, sao không tìm một bệnh viện tốt hơn."
" Đi cũng vô ích, ông ấy từ chối chữa trị, hơn nữa ông ấy đã một tuần không thể ăn uống rồi, ông ấy nói với tôi, muốn ra đi một cách có tôn nghiêm, muốn tôi giúp ông ấy ... Tôi, tôi giúp thế nào?" Tả Nam Hạ nói tới đó bi thương dâng lên, từng giọt nước mắt lớn rơi lã chã:
Đơn Dũng không biết phải nói sao nữa, cũng chẳng thể khuyên, đành ngồi đó buồn bã.
Hồi lâu sau Tả Nam Hạ ổn định tâm trạng, nhìn người bạn nằm trên giường không hay biết gì, khẽ nói:" Lão Tống hơn tôi 6 tuổi, sinh ra trong nghèo khó, cha mẹ chết trong chiến loạn, gian nan sinh tồn trong loạn thế. 14 tuổi theo đảng cộng sản hoạt động bí mật ở Lộ Châu tham gia đấu tranh bảo vệ trường học. Sau khi Giải Phóng đi khắp nơi học tập, chẳng ngờ có vận may lớn thành giáo sư. Ông ấy nói với tôi, khi giặc Nhật xâm lược, dọc theo hai bên bờ sông Chương Lộ Châu, ông ấy tận mắt nhìn thấy hàng nghìn thi thể người dân. Khi đấu tranh bảo vệ trường học, hơn 50 học sinh giáo viên học viện Lộ Châu bị chính phủ phản động xử bắn, khi đó ông ấy còn nhỏ, bị trói xem. Khi gặp thiên tai, ông ấy dẫn cả trường lên núi đào rau dại ăn, đem gia sản ít ỏi đổi bột ngô, dù là thế vẫn phải trơ mắt nhìn người chết đói. Thời động loạn, ông vì nghiên cứu Hồng học mà bị coi thành học thuật phản động, bị đuổi khỏi trường, đi liền một lúc tám năm. Thế nhưng ông ấy không sa sút, mà còn sưu tầm mấy nghìn cuốn sách quý đem tiêu hủy .... Tôi quen ông ấy vì số sách này. Sau gặp ông ấy thì không còn hứng thú với sách nữa, chúng tôi trở thành bạn ... Ông ấy là người có tín ngưỡng, so với ông ấy, tôi chỉ là người mua danh kiếm tiếng thôi."
Tín ngưỡng ư? Đơn Dũng ngẩn người, tựa hồ giáo sư Tả từng hỏi mình có tín ngưỡng không, y đáo là không biết.
Cho dù bây giờ trả lời, y vẫn nói thế, đó là thứ quá trống rỗng, cuộc sống của Đơn Dũng không thể tiếp xúc và hiểu được.
Nói một hồi lâu, Tả Nam Hạ tựa hồ chìm trong ký ức không rứt mình ra được:" Cả đời ông ấy sống trong khổ nạn, ông ấy nói với tôi, khổ nạn hủy diệt con người nhiều hơn có thành tựu người ta, người gặp khổ nạn cần nhất là sự giúp đỡ của người khác. Sau đó ông ấy làm một chuyện mà rất nhiều năm sau tôi mới biết, đó là tự mình lập nên quỹ trợ học sớm nhất ở Lộ Châu, rồi có học sinh của ông ta, đồng nghiệp của ông ta, học sinh của ông nghiệp ông ta không ngừng gia nhập. Hơn 30 năm rồi, đó là tổ chức phi chính phủ chưa từng lên báo chí, cậu có thể tưởng tượng ông ấy giúp bao nhiêu người không?"
"Thế ạ? Cháu đúng là chưa bao giờ nghe thấy." Đơn Dũng lẩm bẩm:
"Đương nhiên là cậu chưa từng nghe thấy rồi, vì nó giúp học sinh đạo đức học lực tốt, làm gì tới lượt cậu." Tả Nam Hạ mắng:
Đơn Dũng câm họng luôn, khi đi học chỉ thấy trường học đen tối, giáo viên tham lam, chẳng thấy được chuyện tốt đẹp này.
"Cậu không hiểu được đâu." Tả Nam Hạ nói một câu như vậy, rồi lại bố xung:" Tôi cũng không hiểu, cho nên tới giờ tôi giàu có nhất vùng, còn ông ấy vẫn tay trắng. Bây giờ mỗi ngày truyền dinh dưỡng, rồi chăm sóc đặc biệt, mỗi ngày tốn hơn hai vạn, ông ta không gánh nổi ... Con gái con rể ông ta là đôi giáo viên nghèo, còn chẳng biết đút phong bì cho bác sĩ, cháu ngoại càng chẳng nói, thi được TOEFL ra nước ngoài, ông ngoại bệnh nặng mà không về."
"Không thể thế được, trường học kệ à? Ông ấy giúp bao người mà." Đơn Dũng nổi giận:
"Trường học chỉ có thể cho một chút viện trợ nhân đạo thôi, đa phần tự chi. Người tới thăm ông ấy cũng nhiều, chỉ giới hạn ở cách cửa kính ngưỡng mộ, còn tiền thì có tôi ở đây, không phải là vấn đề. Có điều cậu nói một ông già và bẩn vừa thối lại bệnh sắp chết, năm mới có ai tới thăm chứ? Xui xẻo lắm." Lời Tả Nam Hạ khiến người ta không thoải mái:
Đơn Dũng càng nghe càng khó chịu, chỉ là thói đời là thế, y vốn chẳng trông đợi gì vào cuộc đời này, không nhiều lời:" Bác bảo cần cháu giúp, bác nói đi."
"Ông ấy muốn về nhà, ông ấy muốn đi một cách yên tĩnh, hơn nữa có tôn nghiêm, chân ông ấy e là không xong rồi, giúp tôi, giúp ông ấy hoàn thành tâm nguyện này, ngày tháng của ông ấy không nhiều nữa." Tả Nam Hạ thấy vẻ mặt Đơn Dũng rõ ràng rất khó xử, chuyện này nhờ một người không thân không quen có khó khăn, ông ta không miễn cưỡng:" Ông ấy chỉ có một con gái, phía nhà con rể cũng có người bệnh, con gái ông ấy chẳng làm được. Chuyện đơn giản thôi, tới thăm ông ấy nhiều một chút, trò chuyện cùng ông ấy, thời gian ông ấy tỉnh táo không nhiều, ông ấy thích trò chuyện cùng học sinh. Cậu là đứa nhiều trò quỷ quái, nói không chừng có thể giúp ông ấy vui lên một chút, ông ấy bây giờ không muốn gặp tôi, không muốn tôi nhìn thấy ông ấy như vậy."
Đơn Dũng vẫn chưa đáp, gập ngón tay tính 26 tháng Chạp rồi, gặp phải chuyện này không biết tốn bao nhiêu thời gian, còn chưa đi Nhạn Lạc Bình đón cha mẹ.
"Nếu thấy khó xử thì thôi, tôi tìm người khác." Tả Nam Hạ rất thất vọng:
"Không, không, không, không thành vấn đề, chuyện nhỏ, chuyện này để người độc thân như cháu làm là thích hợp nhất. Cháu nghĩ ra một người còn thích hợp hơn cả cháu, bọn cháu bác đợi chút." Đơn Dũng lấy di động ra gọi cho Tư Mộ Hiền, nhỏ giọng nói vài câu, Hiền đệ là tín đồ của lão Tống, làm chuyện này chắc không có tâm kết gì. Quả nhiên Tư Mộ Hiền trong điện thoại đồng ý ngay, lập tức xuống núi.
Xem ra có tín ngưỡng đúng là khác hẳn, chẳng bận tâm.
Bỏ điện thoại xuống, Đơn Dũng giải thích:" Không sao đâu bác Tả, giao cho cháu, khi nào về nhà, bác nói một tiếng, cháu tìm người. Thực sự tổ chức tang lễ chúng tính cho cháu, dù thế nào cũng phải tổ chức đàng hoàng."
Tả Nam Hạ cười, vốn lần này ông định lặng lẽ đến lặng lẽ đi, có điều nhìn thế này khó mà toại nguyện, ông ta thấy may mắn quen anh bạn nhỏ này. Hai người đang nói chuyện thì mắt Đơn Dũng đờ ra, Tả Nam Hạ quay đầu, thấy con gái cùng con gái giáo sư Tống Tơn, cầm một tập giấy nói gì đó. Khi nhìn thấy Đơn Dũng, Tả Hi Dĩnh cũng đứng ngây ra đó.
Hai người cứ đứng đó lặng lẽ nhìn nhau, tựa hồ cảm nhiễm vì tuyệt chứng của giáo sư Tống, Đơn Dũng cứ thấy sư tỷ thản nhiên hơn trong ký ức, thản nhiên làm người ta đau lòng. Còn Tả Hi Dĩnh nhìn thấy một người tang thương hơn chàng trai trong ký ức, tang thương tới mức y rõ ràng không che giấu được, còn che giấu mình.
Tả Nam Hạ khẽ thở dài, biết tâm sự hai người đã hóa thành tâm kết, ông đứng dậy đi tới chỗ con gái giáo sư Tống, hai người tránh qua một bên trò chuyện.