Ba ngày sau, một bản cáo phó gửi tới không ít nhân vật thương trường Lộ Châu, nguyên tổng giám đốc Cty thịt lừa Thế Long Phương Vạn Long vì bệnh tim đột phát mà qua đời. Lễ truy điệu diễn ra vào hôm sau. Mặc dù cáo phó không nhắc tới một chữ về sự kiện ký kết, nhưng những kẻ hiếu sự đã truyền nhau rằng, ông ta chết là vì: Sợ!
Người nhà tất nhiên phẫn nộ, thuốc rơi cách chỗ giám đốc Phương ngã xuống không xa, hiện trường bao nhiêu người như vậy mà không giúp, tức giận tố cáo kẻ hành hung lên tòa. Kẻ hành hung nổi tiếng rồi, họ Sử, tên Hữu Tài. Thậm chí còn nổi danh hơn một nghi phạm khác là Đơn Dũng. Phương gia đòi bồi thường với giá trên trời, hơn nữa còn ra sức thúc đẩy hung thủ bị phán tội cố ý giết người.
Vụ án còn đang trong quá trình điều tra, về phần vì sao chết, ai chịu trách nhiệm, trách nhiệm hình sự hay dân sự thì bên trong cảnh sát có rất nhiều tranh cãi.
Chỉ có điều không ai ở được, Phương gia vừa là nguyên cáo cũng là bị cáo, ngày hôm đó cũng tiếp nhận giấy gọi của tòa, nguyên chủ cũ của kho lạnh Tây Uyển là Tần Quân Hổ kiện Cty thịt lừa Thế Long chiếm đoạn kho lạnh trái phép. Phương công tử vừa tiếp nhận chuyện buôn bán từ cha liền cuống cả lên, hắn nghe danh Tần Lão Hổ rồi, cũng nghe ngóng nhiều phía chuyện này, biết có giám đốc kho lạnh, sau nhậm chức ở Thế Long là Triệu Hồng Kỳ làm chứng. Biết không có cha tọa trấn, không có cây đại thụ Liêm gia, không có chú Đào, chú Tiền giúp đỡ, cái công ty lớn này e là từng bước gian nan.
Họa xưa nay đều từ nội bộ mà ra, vừa xảy ra chuyện này, thế là dì bảy cô tám chú năm bác chín kéo tới đầy nhà, đòi bà Phương thanh toán tài sản công ty. Không ít thân thích là cổ đông, ai cũng muốn lấy nhiều chút, họ biết người lèo lái Phương Vạn Long đã đi, thằng con vô dụng, ở ngoài kinh doanh không tốt, không nhanh đòi phần thì có mà tay trắng. Thế là sau một phen thương lượng, biện pháp tốt nhất là, phân chia tài sản.
Người chết chưa chôn đã chia tiền trước, đó là thói quen của xĩ nghiệp gia tộc, thực làm người ta khinh miệt.
Còn có chuyện làm người ta khinh miệt hơn nữa là nguyên lãnh đạo cục tham nhũng Liêm Kiến Quốc còn chưa rời giường cấp cứu, trên mạng đã ùn ùn có tin tức kéo tới, kể ra chuyện cục trưởng Liêm năm xưa ở Lộ Châu nhiều lần ăn hối lộ không giáng mà còn thăng chức. Hơn nữa còn đăng kèm ảnh Liêm Kiến Quốc ở hội sở cao cấp nào đó trái ôm phải ấp. Khiến cho người này thần kinh bị kích thích, tới giờ thần chí không rõ, hơn nữa đã rời chức, nên phía chính quyền giữ im lặng. Có điều ảnh hưởng không phải nhỏ, ít nhất Liêm gia muốn tìm người đứng ra nói đỡ ở Lộ Châu không dễ nữa. Đám quan viên kia ngại thể diện Lão Liêm, cũng lo ông ta vừa lùi xuống tiếng nói vẫn còn, chứ ai mà biết Tiểu Liêm à ai.
Một tuần sau, trung tâm giám định pháp y.
Một bảng biểu đánh máy được nhân viên tiếp tân lấy ra từ đống văn kiên như núi đưa cho cảnh sát hình sự, Sử Hữu Tài cố ý gây thương tích là chuyện chắc chắn rồi, chẳng những có nhiều nhân chứng, còn có ghi hình hiện trường, chỉ thiếu văn bản giám định luật pháp thôi.
Vụ án này được đội trọng án thuộc chi đội hình sự liên hợp hình cảnh chi cục liên hợp điều tra, tổ trưởng Khúc Trực, hắn xem kỹ giấy giám định, dụi mắt không tin nổi, đi nhanh tới trung tâm giám định tìm người ký tên.
"Sao thế tổ trưởng Khúc?" Hình cảnh trong tổ hỏi, Khúc Trực đưa giấy giám định sang, người kia nhìn một cái kêu lên:" Thương nhẹ?"
Đúng rồi, chỉ thương nhẹ mà huy động tới cả tinh anh cảnh sát đấy, anh xem ở đồn công an người ta ngày ngày xử lý ối vụ đánh nhau thương tích nặng hơn kia kìa, anh huy động lực lượng xử lý vụ thương nhẹ, đùa à?
Cảnh sát kia nhìn người ký tên:" Tào Tông Chính, ông ấy là pháp y lâu năm rồi. không sai được."
"Tôi cũng lấy làm lạ, đi hỏi thử xem, chuyện này liên quan tới vụ án khác, không qua loa được, đội trưởng Triệu đã dặn nhiều lần."
Khúc Trực nói rồi đẩy cửa văn phòng chủ nhiệm, hỏi Lão Tào, sau đó tới thẳng phòng giám định. Khi gõ cửa đi vào thấy ông già tóc trắng đang dùng đất sét khôi phục một bộ xương đầu.
Tào Tông Chính xem giấy giám định được Khúc Trực đưa cho:" À vụ này à, có kết quả rồi đấy thôi."
Chẳng coi ra cái gì, nếu anh không biết tên nơi này, còn tưởng là hiện trường của vụ án giết người bằng cưa máy, mười mấy bộ mô hình người, đi vào gian trong là phòng giải phẫu, kho lạnh lúc nào cũng chứa mười mấy vật chứng từ vụ hung án. Xác người đầy ra đó, thứ này trong mắt người ta chẳng là gì.
Có điều Khúc Trực không dám xem nhẹ, cẩn thận hỏi:" Có chính xác không chủ nhiệm Tào? Vụ án này được đội trưởng chúng tôi rất coi trọng, hơn nữa vụ án này trực tiếp gây ra cái chết của một phú thương và một người cấp cứu chưa thoát khỏi nguy hiểm."
"Đó là chuyện của cậu, chỗ này chỉ cho kết quả giám định." Ông già chẳng thèm ngẩng đầu lên:
"Chủ nhiệm Tào, nếu là thương nhẹ, định tội đưa ra sẽ thành trò cười." Một hình cảnh khác nói
"Đó là chuyện của tòa án, không có cái giám định này bọn họ cũng thường đưa ra phán xử như trò cười rồi, có gì lạ đâu." Ông gia tiếp tục làm việc, thưởng thức đầu lâu được phục hồi, là một nữ nhân:
Hai cảnh sát hình sự chẳng biết nói gì nữa, nếu còn nói thêm khác nào nghi ngờ tiếng nói của người ta.
Ông già ngắm nghía một hồi, thấy hai người kia còn chưa đi mới vẫy tay:" Đi theo tôi ... Hình cảnh các cậu sao đều như vậy, như sợ thương tích người ta không đủ nặng, kỳ thực bí mật ở trên thân thể con người, đó là thứ kỳ bí, không dễ làm rõ như đám hình sự các cậu ... Tôi diễn cho các cậu xem."
Nói rồi lấy ra một cái mô hình người, loại không có da, chỉ thấy nội tạng, ông già cầm bút, tìm trên máy vi tính video cung cấp, đánh dấu hai cái trên ngực, giải thích:
"Nhát dao đầu tiên miệng vết thương rộng 2,3 cm, đâm vào khoảng dưới cằm 12 đốt ngót tay, không chạm vào dây thần kinh, lúc đó chắc chắn rất đau, gây ra co giận. Nhát dao thứ hai gây ra viết thương rộng 2 cm, cách phổi chỉ một chút xíu .... Ở đây, dao áp vào tĩnh mạch, làm người ta hô hấp khó khăn, gây ra hôn mê, thường gọi là chết giả ... Hai nhát dao đều cạn, không tổn thương nội tạng, thậm chí huyết mạch lớn một chút cũng không chạm vào, vẻn vẹn làm bị thương tổ chức dưới da. Đó là nguyên nhân mà hiện trường thấy vết thương đã đông máu. Vết thương thứ hai khâu hai mũi, vết thương thứ nhất chẳng khâu cũng tự lành ... Các cậu nói xem, chỉ có thế mà muốn tôi giám định thương tật cấp mấy à?"
Kinh ngạc rồi, chuyện không ngờ là như thế, một hình cảnh hỏi:" Chủ nhiệm Tào, chú nói có khả năng là hắn cố ý đâm người bị hại để người khác bị bệnh tim sợ quá mà chết không?"
"Cố ý à? Cậu hoang tưởng đấy hả, nếu không cậu thử xem." Ông già trợn mắt lên, thằng nhãi con này nói mà không có trách nhiệm:
Khúc Trực vội giảng hòa:" Chủ nhiệm Tào, nghi phạm Sử Hữu Tài vốn là một bác sĩ, không bài trừ khả năng này, ông ta còn có biệt danh là Sử Nhất Đao nữa, dùng dao chuẩn lắm."
"Thế hả, nếu người này có kinh nghiệm ngoại khoa lâm sàng thì có thể xét tới, ít nhất phải đạt tới chuyên gia khoa ngoại, có khả năng phẫu thuật độc lập. Nếu không một dao cách tim không xa, một dao cách phổi không xa, đều thiếu chút nữa mất mạng. Đừng nói đâm hai phát, đâm một phát là thành án mạng rồi."
Nhưng hiện giờ không phải án mạng, nạn nhân khỏe phây phây, tất nhiên là pháp y già nói đúng, hai hình cảnh câm nín. Chủ nhiệm Tào bực minh:" Sao, còn có nghi vấn gì?"
"Ông ta không có giấy phép hành nghề y, chỉ là thú ý, chuyên trị bệnh cho gia súc." Khúc Trực nói:
“Thú ý?” Lão Tào vừa nghe đã bực mình:" Cút cút, vớ va vớ vẩn, cút đi."