Tống Tư Oánh chẳng thèm mắng đám đó nữa, quay sang chỉ trích Đơn Dũng:" Này, anh cũng càng ngày càng chẳng ra sao rồi đấy, sao cũng đi theo bọn họ cười nhạo Đại Bằng chứ?"
"Cười nhạo cái gì cơ chứ, tôi thấy nói không chừng đây sẽ là một giai thoại." Đơn Dũng nhịn cười:
Tống Tư Oánh lườm y, lại nhìn một lượt, lâu rồi hai người không gặp nhau:" Này này, anh ăn mặc cái kiểu gì thế hả?"
"À" Đơn Dũng cúi đầu nhìn bản thân, nhớ ra:" Buổi sáng tôi đi đổ rác thì bị bọn họ kéo tới đây, đâm ra còn chưa kịp thay quần áo."
"Anh hay dở gì cũng phải chú ý chút hình tượng chứ, không thể vì một nữ nhân liền biến anh thành bộ dạng sa sút thế này. Đúng rồi, bảo mọi người giới thiệu cho anh đi xem mắt đi, anh cần đi xem mắt hơn Đại Bằng đấy."
Đám kia nghe thấy thoáng cái đã bao vây Đơn Dũng, Lật Tiểu Lực nổ pháo trước:" Đản ca, em thấy Lôi ca chưa chắc chinh phục được em gái khủng long kia, hay là anh lên đi."
"Ồ, đề nghị này không tệ." Trương Vệ Hoa cao hứng vỗ tay khen ngợi:
"Đúng đấy, trong đội thành quản của bọn em cũng không thiếu em gái như nam nhân." Bạch Thự Quang áp giọng xuống:" Lên phố dám đánh nhau, lên giường dám cưỡi ngựa, tuyệt đối hung hãn, tuyệt đối đều là cực phẩm."
Chỉ mấy câu đã làm cả đám cười nghiêng ngả, cái bọn này càng ngày càng quá quắt rồi, Tống Tư Oánh tức tối kéo Đơn Dũng vào xe mình. Đơn Dũng đành ném cho anh em ánh mắt bất đắc dĩ, cả bọn sao không nhìn ra chị Tống có tình cảm với Đản ca, họ vừa đi, cả đám lại ghé tai thì thầm, không biết lại bàn tán bậy bạ gì.
Ngồi trong xe, Đơn Dũng còn vẫn thi thoảng lại ngó về phía nhà hàng, giữa trưa, người qua lại nhiều, đám kia rất bắt mắt, sợ là cô cảnh sát cũng đoán ra là đám bạn xấu của Lôi Đại Bằng, không biết có làm hỏng chuyện của hắn không. Đơn Dũng đang định gọi đám ngốc đó rút quân, đột nhiên phát hiện Tống Tư Oánh cứ nhìn mình chằm chằm, đưa tay lên sờ má:" Sao thế, mặt tôi mọc hoa à?"
"Mặt anh không có hoa, trong lòng có." Tống Tư Oánh nói một câu, tựa hồ mang chút u oán:" Đi từ năm ngoái, hơn một tháng chưa về."
"Bận quá, nào là chọn địa điểm, lập nhà máy, kiếm người ... Đúng rồi, tôi còn chuẩn bị mở nhà hàng thịt lừa ở tỉnh thành, nhân tuyển chưa chọn được. Năm sau Nguyên Nguyên sẽ mở nhà máy đóng chai ở vùng khác, nói không chừng còn phải đi nhiều nơi hơn." Đơn Dũng bất đắc dĩ nói:
"Anh không định tới Hạ Môn xem sao à?" Tống Tư Oánh giọng rất nhỏ, nhỏ tới chỉ có cô và Đơn Dũng nghe được:
Đơn Dũng hơi ngẩn ra, không biết trả lời câu này ra sao, nói không nhớ là nói dối, nhưng nhớ cũng ích gì, lắc đầu:" Thôi, chỉ thêm phiền não."
"Hả, nghĩ thông rồi à?" Tống Tư Oánh bất ngờ:
"Cũng không thể nói là nghĩ thông, nhưng thứ không thay đổi được thì phải học cách tiếp nhận thôi, đâu còn cách nào khác." Đơn Dũng khẽ nhún vai, chuyện đã thế chỉ đành như thế:
Tống Tư Oánh vốn định khuyên giải, có điều như nghĩ tới chuyện gì không vui, bực tức nói:" Tôi thấy lại có người làm anh hoa mắt rồi đấy, bỏ chuyện làm ăn lớn như thế ở Lộ Châu không quan tâm, đi giúp Nguyên Nguyên người ta kinh doanh. Giờ hay rồi, làm tốt quá, dựng lên một thương hiệu mới, làm ăn tốt một cái liền không còn liên quan gì tới anh nữa."
" Ha ha ha, không phải trước giờ tôi vẫn thế à? Đồ khô bán tốt, tôi để cho cô, không đụng vào nữa. Thịt lừa bán tốt, hoàn toàn là của Sử gia thôn, cũng không liên quan tới tôi. Nước tinh khiết bán tốt, giao hết cho Tiểu Cái ... Đại tương lai thôn nghỉ dưỡng nhà gỗ hoàn thành, hoạt động ổn định sẽ là chuyện của Lão Sài, không phải của tôi nữa." Đơn Dũng nói rất thoải mái:" Thế không phải tốt à, mọi người kiếm phần lớn, tôi kiếm phần nhỏ, bằng với việc mọi người kiếm tiền nuôi tôi, thiên hạ đâu ra chuyện tốt như thế? Chuyện làm ăn gì thì sự mới mẻ cũng có hạn, nhìn thấu rồi, làm thuận lợi rồi, sẽ giống như đi làm ấy, ngày này tháng nọ lặp đi lặp lại, không còn kích thích nữa."
Có lẽ không ngừng bày ra trò mới mẻ, đặt ra thêm thách thức là quá trình thỏa mãn bản thân, cũng là để chuốc say bản thân. Một khi mất đi cảm giác mới mẻ, tựa hồ Đơn Dũng phải tìm một cái hoàn toàn mới, nhưng dù mới thế nào cũng không đủ lấp đi chỗ trống trong lòng, không nói tới thì thôi, nói tới một cái, cảm giác hụt hẫng trong lòng càng đậm.
Tống Tư Oánh thầm hối hận, trách bản thân không nên nhắc tới chuyện cũ.
Đơn Dũng cũng hỏi:" Đừng chỉ nói tôi, cô thì sao? Lúc ở trường thấy cô thay bạn trai xoành xoạch, sao rời trước rồi lại cứ một thân một mình như thế?"
"Hừm, tôi thích đấy, tôi định sống độc thân."
"Phải không thế, đây không phải là tin tức tốt đâu, không tới mức cô lo lắng tài sản lọt ra ngoài nên từ chối tất cả nam nhân chứ?"
"Nếu tôi gặp được người tôi thích, đem toàn bộ gia sản bao gồm bản thân tôi tặng cho hắn cũng chẳng sao. Có điều thực sự không thấy ai để tôi một lòng với hắn." Tống Tư Oánh cười nói, mắt vô thức nhìn Đơn Dũng, đợi xem phản ứng của y:
Đơn Dũng vẫn mỉm cười như thường lệ:" Vậy thì cô phải hạ thấp cái tôi xuống một chút, bình thường cô mạnh mẽ như vậy đã đuổi người ta chạy hết sạch rồi."
"Cũng có người không bị dọa sợ mà, ví như ..." Tống Tư Oánh nghiêng đầu sang, đôi mắt từ từ tập trung tiêu điểm lên mặt Đơn Dũng, khuôn mặt đó so với thời đi học trở nên tang thương phong trần, so trước kia càng có sức hút độc đáo:
Đơn Dũng cũng nhận ra ánh mắt đó dần khác thường, y cười, cười xấu xa, sau đó nhìn Tống Tư Oánh thâm tình:" Tôi biết, cô có xét tới tôi, tôi cũng xét tới cô ... Có điều quen thuộc quá rồi, chẳng còn kích thích gì cả. Hay là cuối tuần này chúng ta đi thuê phòng làm vài phát tìm chút cảm giác."
Tống Tư Oánh nghẹn lời, bị Đơn Dũng đi thẳng vào chủ đề làm tức muốn xì khỏi, rít lên:" Cút!"
"Tuân lệnh!" Đơn Dũng vội mở cửa xe nhảy xuống:
Nhìn y vội vàng như vậy, Tống Tư Oánh cười run vai, thở ra một hơi nhẹ nhõm, có lẽ tâm kết của cô và Đơn Dũng giống nhau, quá quen thuộc, không có khả năng tìm được cảm giác yêu đương kia, hơn nữa thực sự không mất đi một đồng bọn.
Lúc này Lôi Đại Bằng và bạn gái đi ra, em gái kia lái xe trại giam, phía sau còn có cái thùng sắt chở phạm nhân. Lái cái xe này đi xem mắt đúng là khác người, vậy mà hiệu quả còn không tệ càng khác người. Hai người họ tạm biệt nhau, đám khốn kiếp nấp sau xe không dám ra gây hấn. Tới khi xe đi rồi, Lôi Đại Bằng vừa lấy xe đạp điện thì bị đám khốn kiếp vây quanh.
Tống Tư Oánh phì cười, cô nghĩ, có đám anh em thế này cũng tốt, tuy hơi có vấn đề một chút, ít nhất sẽ không bao giờ phải cô đơn.
Hai tên béo chắn đường, Trương Vệ Hoa và Đổng Vĩ giữ tay lái, sau lưng có Tiểu Cái, Đơn Dũng như mọi khi, đứng ở xa nhìn chỉ huy. Lôi Đại Bằng không sợ vây công, trợn đôi mắt bên cao bên thấp, khí vũ hiên ngang.
"Tiểu tử, dám mắng anh em, có biết hậu quả không?" Trương Vệ Hoa gằn giọng:
"Hậu quả vô cùng nghiêm trọng!" Đổng Vĩ là tên chuyên phụ họa:
"Muốn tránh hậu quả, trừ khi cậu ngoan ngoãn khai báo." Tiểu Cái gây áp lực:
"Lôi ca, anh khai đi!" Hai thằng đệ béo đồng thanh:
Đám thành kẻ hát người phụ họa, nhưng Lôi ca khinh bỉ:" Mắng các cậu đấy thì sao, lão tử đi xem mắt, mấy người phấn khích hơn tôi là sao? Muốn biết à? Không nói."
"Thế à, cậu nghĩ cho kỹ, không thông thẩm hạch của anh em, khi cậu lấy vợ, chúng tôi không đi, nói được làm được." Đơn Dũng lại chẳng nắm thóp Lôi Đại Bằng hay sao, cố ý phất tay:" Đi thôi anh em, không nói chuyện với hắn nữa, chúng ta quan tâm vô ích rồi."