Ở trên xe, Trịnh Cẩm Thiền lái xe, nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Đổng Vĩ và Tiểu Cái mặt mày lo âu, cô lên tiếng hỏi:" Tiểu Cái, ai xảy ra chuyện thế? Mộ Hiền là ai, người thân của các cậu à?"
"Không phải, là một người bạn cùng phòng KTX của anh Đơn thời đại học, chúng tôi về sau mới quen anh Đơn qua Lôi Đại Bằng. Khi đó anh Đơn là lão đại, Lôi Đại Bằng thứ hai, Tư Mộ Hiền thứ ba, phòng 222 bọn họ nổi tiếng trong trường. Sinh viên tốt nghiệp khóa vừa rồi có không ít người đi theo anh Đơn làm việc." Tiểu Cái giải thích vắn tắt:
"Ồ, ra là thế, xem ra giám đốc Đơn là người tình cảm." Trịnh Cẩm Thiền đánh giá:
"Đúng thế, không giấu chị, đám anh em chúng tôi về tuổi tác đều không thua kém anh Đơn, nhưng đều gọi anh ấy là anh, cơ bản vì chúng tôi đều được anh ấy dẫn dắt. Lúc mới tốt nghiệp, tôi ở nhà hai năm, chỉ biết chơi game. Còn cả Vệ Hoa, Đổng Vĩ, Lôi Đại Bằng mà chị gặp đều vào thành quản kiếm sống. Nếu không có anh ấy, chúng tôi không biết phải làm gì, có thể làm gì ..."
Lời này của Tiểu Cái khiến Đổng Vĩ rất đồng cảm:" Chúng tôi khi đó xếp vào phân đội đầu thừa đuôi theo ở thành quản, nổi tiếng nhất chỉ có đội trưởng Lôi Đại Bằng, một nhà hai cha con đều là thành quản."
"Tôi nghe tới cái tên Lôi Đại Bằng mấy lần rồi, là ai thế?"
"À, chính là người đóng giả anh Đơn mời mọi người ăn cơm đấy."
Trịnh Cẩm Thiền ngửa đầu cười, nói vậy là cô hiểu rồi:" Té ra là bạn xấu thời đại học ... Vậy Tư Mộ Hiền cũng tham gia làm ăn với các cậu sao?"
"Không không, ba người bọn họ ba tính cách, người nào cũng đặc biệt cả. Lão đại thì hoang dại, Lôi ca thì chị gặp rồi, rất ngốc ... Có điều vị lão tam này khác lắm, là một tài tử thực sự, cái thương hiệu Hưởng Mã Trại chính là do cậu ta từ thời đại học soạn đơn đăng ký hộ anh Đơn đấy. Năm ngoái chúng tôi bán hàng khô, mười mấy loại đóng gói, chính cậu ta lúc tìm kinh sách từ phong tục dân gian chỉnh lý ra, cả hộp cũng xin đăng ký kiểu dáng độc quyền. Anh Đơn muốn kéo cậu ta vào đội ngũ nhưng cậu ta không vào." Tiểu Cái rất khâm phục học vấn của Tư Mộ Hiền:
Trịnh Cẩm Thiền nghe mà động lòng, là một nhân vật đặc biệt không tham gia vẫn có ảnh hưởng tới đoàn đội này, quan tâm hỏi:" Vậy bệnh có nặng không?"
"Không phải bệnh, mà là thất tình, uống tới dạ dày xuất huyết, thiếu chút nữa không cứu nổi." Đổng Vĩ nhỏ giọng nói:
Trịnh Cẩm Thiện cắn chặt môi ngăn tiếng cười phát ra, không hiểu vì sao một chuyện thương tâm như vậy lại như mang yếu tố hài đen, làm cô muốn cười.
Xe phóng như bay tới bệnh viện, mấy người xuống xe, chạy tới khu phòng bệnh, cách hành lang còn mười mấy mét thì đồng loạt dừng bước. Chỉ thấy Đơn Dũng đang xách tai giám đốc Đơn giả Lôi Đại Bằng quát mắng, có vẻ tức giận lắm, mắng chưa hả, còn đấm đá vài phát làm Lôi Đại Bằng lảo đảo lùi lại, ôm đầu dựa vào tường chổng mông lên ăn đá. Bên cạnh còn có hai tên béo nữa, im như thóc, có vẻ rất sơn Đơn Dũng.
Rốt cuộc là chuyện gì thế, vội vàng tới nơi rồi nhìn một cảnh bạo lực này. Tiểu Cái thấy ánh mắt Trịnh Cầm Thiền lộ rõ vẻ căm ghét với Đơn Dũng, làm hắn lo lắng cho chuyện hợp tác lần này. Đơn Dũng cũng hay đánh Lôi Đại Bằng, nhưng đa phần là đánh đùa thôi, lần này rõ ràng là xuống tay thật, rất dã man, không hiểu tên béo đã làm gì.
Hai tên béo nhân lúc Đơn Dũng xoay người, nháy mắt với nhau, bỏ lại Lôi ca bị ngược đãi, men theo chân tường rón rén chạy về đám đông. Tới chỗ mọi người rồi, trong mắt còn rất sợ hãi, hôm đó Đản ca và Lôi ca huyết chiến quảng trường, chính mắt họ nhìn thấy, để lại bóng ma không nhỏ trong lòng. Nhìn đi, anh đánh em không nhẹ, coi mông Lôi ca như bao cát, bốp bốp bốp, đứng xa nghe tiếng động còn sợ.
"Sao thế, vì sao lại đánh Đại Bằng?" Tiểu Cái kéo Lật Tiểu Lực, lấy làm lạ hỏi:" Hai cậu sao lại ở đây?"
"Là, là, là ... Lôi ca đưa rượu làm Hiền đệ uống say." Lật Tiểu Lực nói:
"Cũng không trách Lôi ca được, ai mà biết người ta nhốt mình trong phòng kinh thế, hôm qua là thứ bảy, không ai biết." Bách Thử Quang bổ sung:
"Đang yên lành đưa rượu làm gì?" Tiểu Cái tức giận:
"Hiền đệ thời gian này tâm tình không tốt, bị thất tình, Lôi ca tới khuyên, nói là bằng vào bộ dạng cùng khổ của cậu không hi vọng gì em gái đó gả cho cậu đâu, rảnh rỗi uống nhiều chút, uống say rồi khỏi nghĩ." Lật Tiểu Lực giang tay, thế là vào viện luôn:
Mọi người nghe mà sốc không biết bình luận ra sao, còn có chuyện sốc hơn, Bạch Thử Quang đánh giá:" Tôi thấy Lôi ca làm đúng, còn hào phóng tặng hẳn một két rượu Phần lâu năm cơ mà."
Chuyện đơn giản, chẳng qua là Lôi ca không muốn thấy Hiền đệ đau khổ vì tình, nghĩ ra cách để quên đi, kết quả là xảy ra chuyện. Bây giờ vào viện, tới người thân cũng không có, do đồng nghiệp tìm số điện thoại trong máy gọi cho Lôi Đại Bằng.
Nghe đầu đuôi câu chuyện, Đổng Vĩ không nhịn được cười, ba thằng béo này trừ cố ý làm chuyện xấu thì chỉ làm việc tốt thành hại người, chẳng làm được gì tử tế.
Hắn vừa cười một cái, Lật Tiểu Lực không vui, mắng:" Cười cái buồi, nếu cậu mà thất tình, bọn tôi đếch thèm để ý."
"Nhìn cười ngu không chịu được, sợ người ta không biết cậu là thằng ngu à?" Bạch Thự Quang trợn mắt lên:
Hai người không dám chọc vào Lôi Đại Bằng và Đơn Dũng, nhưng với người khác không nể nang gì, mắng cho Đổng Vĩ đỏ mặt tía tai. Trịnh Cẩm Thiền và Ân Thục Vinh đâm ra lúng túng, bọn họ là người ngoài, không nên xen vào chuyện ồn ào này. May nhờ có Tiểu Cái hiểu chuyện chạy tới, lúc này Lôi Đại Bằng chỉ biết dựa vào cái mông dày thịt cho Đơn Dũng phát tiết, Đơn Dũng thấy đông người tức tối đá một cái, rồi ngồi xuống chân tường.
Giờ ai thấy cũng đã thấy rồi, ai không nên thấy cũng thấy rồi, Tiểu Cái cũng ngồi xuống, nhỏ giọng khuyên Đơn Dũng:" Anh Đơn, anh tức giận lớn thế làm gì, đừng để người ta thấy cười cho."
"Tức chết đi được, cái thằng ngốc này, anh bảo nó chịu khó tới chỗ Mộ Hiền chơi, hắn đi thật, dăm ba bữa lại kéo Mộ Hiền đi uống rượu. Người đơn vị nói, Mộ Hiền đã gần một tuần không đi làm, hôm qua mới phát hiện nằm trong phòng bất tỉnh nhân sự, chậm chút nữa thôi là thực sự mất mạng rồi. Thằng này không chỉ đưa Mộ Hiền đi uống, còn tặng cả két rượu, làm Mộ Hiền uống say chẳng thiết gì nữa." Đơn Dũng tức tối, có điều cũng biết, nghiêm khắc mà nói chuyện này không thể trách Lôi Đại Bằng, nhưng không trách hắn thì trách ai?
Tiểu Cái thấy Lôi Đại Bằng vẫn ôm đầu cúi mặt xuống, biết hắn xấu hổ, trong đám anh em, hắn là tên biết phải trái nhất, liền nói đỡ một câu:" Chuyện này không thể hoàn toàn trách Đại Bằng, có lẽ là Hiền đệ đau khổ trong lòng muốn uống say cho quên đi. Loại chuyện này người khác không giúp được."
Đơn Dũng không nói gì, chỉ thở dài, với tính cô độc của Tư Mộ Hiền, dù muốn giúp cũng không giúp được thật.
Hồi lâu không ai nói gì, mãi một lúc mới có tiếng rụt rè gọi:" Đản ca."
Đơn Dũng không thèm để ý, cái giọng rụt rè đó lại vang lên:" Đản ca."
Đơn Dũng ngẩng đầu, làm Lôi Đại Bằng muốn nói lại run một cái, có điều lập tức kiên định nói:" Vậy anh giúp Hiền đệ đi, hay dở gì anh cũng vào nói chuyện với cậu ấy chứ, anh không đẩy vấn đề lên em rồi đánh phát tiết chứ? Được, chỉ cần anh giúp Hiền đệ, em cởi truồng cho anh đánh."
Người anh em này rất nghĩa khí, chỉ là kiến nghị nghiêm túc này nghe sao buồn cười quá, Tiểu Cái nhịn cười phụ họa:" Đúng đấy anh Đơn, anh vào khuyên cầu ấy đi, đừng để nghĩ quẩn xảy ra chuyện."
"Giờ anh đi cũng vô ích, Tư Oánh tới huyện Trường Tử xem phía đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì rồi ... Xéo, đừng lảng vảng trước mắt, nhìn bực mình." Đơn Dũng giải thích xong, thấy Lôi Đại Bằng ngồi trơ ra đó, mắng:
Lần này làm Lôi ca thương tâm rồi, mặt hầm hầm đứng dậy, xịt mũi, đau khổ lẩm bẩm:" Anh mặc kệ thì thôi, em lo ... Anh mấy tháng trời không thấy mặt đâu còn làm ra vẻ tốt với anh em lắm ấy, xì, con mẹ nó giờ anh chỉ biết tới tiền, căn bản coi anh em ra cái mẹ gì, các người là lũ chỉ biết tới tiền .. Phì."
Hắn vừa đi vừa nhổ nước bọt, được vài bước thì bỏ chạy, lời này làm Đơn Dũng xúc động, y ngây ra nhìn Lôi Đại Bằng chạy vào khu phòng bệnh. Nói ra thì Lôi Nhị quan tâm tới Hiền đệ hơn y, nếu không chẳng đem biện phái giải ưu phiền chia sẻ cho người khác, còn mất cả két rượu ngon.
Chuyện này phải làm sao bây giờ?