Khu tập thể trung học nghề, Bắc Quan, huyện Trường Tử.
Ngày 8 tháng 10 âm lịch, ngày lành, gọi là ngày lành tức là hợp cưới gả, giỏ hoa, pháo lễ, xe hơi cùng với cổng chào của hai công ty tổ chức hôn lễ của huyện thành đều bị đặt. Trong đó có một cái đặt ở khu tập thể trung học nghề, trên ghi mấy chữ lớn: Chúc mừng Lưu Thúy Vân, Cao Triêu Đông tân hôn vui vẻ.
Nhìn thấy tên nhà gái đặt ở phía trước, vậy nơi này là nhà gái rồi, hôm nay thời tiết tốt, trời quang mây, gió lặng, đúng là ngày lành.
Tập tục địa phương là làm mỳ cho khách tới nhà, cái nồi lớn hai người ôm không xuể, bếp lớn đắp đất, tiếng thái rau chan chát không dừng, một đám giáo viên trường buộc tạp dề vừa làm việc vừa nói câu đùa tục tĩu. Khách khứa ra vào mỗi lúc một nhiều, tới một căn hồ dán chữ hỉ, nhà nữ ở tầng ba, gửi tiền mừng xong, người quen lên lầu chúc mừng Lão Lưu.
Mà nói chung là, chẳng thoải mái gì, nhà nam là hiệu trưởng Cao Quyền của Tam Trung, thằng con trai hiệu trưởng Cao bị di chứng bại liệt từ nhỏ thì ai chẳng biết, sinh viên tốt nghiệp mỗi khóa phân tới trường đều có mấy người bị ông ta cho vào đối tượng dự bị làm con dâu, có điều vì con trai ông ta thực sự là tệ quá, chân lại tàn tật, không ít cô gái thà không cần công việc hơn là gả cho hắn. Thi thoảng cũng có người chịu đấy, người ta lại chê bên nhà gái không đủ xinh đẹp. Lần lửa mãi giờ hắn đã ba mươi có lẻ rồi, năm ngoài nhìn trúng con gái Lưu gia mới tốt nghiệp, rất thích hợp, ưa nhìn hiền lành chịu thương chịu khó, hắn nhìn một cái là thích ngay.
Hiệu trưởng Cao cũng ưng ý lắm, không chỉ một lần hứa hẹn làm thủ tục cho Lưu Thúy Vân vào dạy ở Tam Trung, khó khăn lắm mới thuyết phục được cha mẹ thì cô con gái lại không đồng ý ... Kéo dài suốt một năm, không chịu được áp lực từ gia đình, lại chẳng thấy tương lai, Lưu Thúy Vân không cách nào khác, miễn cưỡng đồng ý.
"Ôi cái Lão Lưu này thật là, gả khuê nữ cho cái thằng đó thì khác nào đi làm bảo mẫu đâu."
"Nhà họ cũng bất đắc dĩ thôi, mấy năm qua trường học vượt biên chế chẳng nhét thêm người vào được, huyện trưởng khoa trước ký tên xong rồi đi, huyện trưởng mới lên không chấp nhận, hơn trăm giáo viên vừa được duyệt lơ lửng ở đó, tiền ném xuống sông, trong số đó có nhà Lão Lưu. Tôi nghe nói Lão Lưu phải chạy tới bảy tám bạn cơ đấy, nhà họ coi như khánh kiệt rồi."
"Ôi cái trường học chó chết, học sinh năm nay có hơn 200, vậy mà giáo viên viên chức hơn 400."
"Ha ha ha, sẽ càng ngày càng nhiều đấy."
Hai nam nhân trung niên hơn 40 từ trên lầu đi xuống, vừa đi vừa tán gẫu, chẳng qua là những lời than vãn bất mãn với hiện thực, nhưng với người dân thì nói chỉ để nói thôi. Thậm chí cảm thấy Lão Lưu thông gia được với nhà hiệu trưởng, nói ra không tệ, gả cho người tàn tật có tiền còn hơn tương lai vợ chồng nghèo ngày trăm mối lo.
Tầng ba, công tay tổ chức hôn lễ đang trang điểm cho cô dâu, váy cười màu đỏ rực, tóc bùi sau ngáy, má phấn hồng hồng. Tống Tư Oánh dựa vào cửa sổ, suốt ruột nhìn ra ngoài đường, thi thoảng quay đầu nhìn Lưu Thúy Vân ngồi trước gương như khúc gỗ. Sau khi tới nơi này Tống Tư Oánh mới phát hiện cảnh ngộ của Lưu Thúy Vân còn tệ hơn tưởng tượng, trước giờ dạy tạm ở Tam Trung, lương dạy tạm chưa được 1000, cha mẹ vì chạy cho biên chế chính thức mà vay mượn gom góp được 8 vạn, cuối cùng huyện trưởng ký tên, Lưu Thúy Vân cũng qua kỳ thi viên chức. Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, năm nay đổi khóa, huyện trưởng mới không chấp nhận, cục giáo dục cũng đổi người, biên chế quá dư thừa, gạt đi một nhóm, thi tuyển lại ... Chẳng lẽ lại đi chạy tiếp?
Mấy vạn đồng với người làm ăn không là gì, nhưng với gia đình công chức sống hoàn toàn bằng đồng lương thì đó là tích góp cả đời. Tống Tư Oánh lần này tới vốn định chất vấn cho ra chuyện, nào ngờ biết chuyện rồi chỉ có thể khóc cùng.
Cô chờ đợi, thậm chí ước Tư Mô Hiện thình lình xuất hiện, đón cô gái đáng thương này đi, mà mắt thấy khách tới càng ngày càng nhiều, nếu hai đầu va chạm, không biết sẽ xảy ra chuyện gì ... Cô thầm mắng trong lòng, Đơn Dũng mau lên chứ.
Đánh phấn xong rồi, tay nghề thợ hóa trang không tệ, trông như bức tượng khắc ngọc, nhưng mà vô hồn, Lưu Thúy Vân đờ đẫn nhìn bản thân trong gương tới không nhận ra, chẳng lẽ đây là hôn nhân quan trọng nhất cuộc đời à? Chẳng lẽ đây là hạnh phúc quan trọng nhất của một nữ nhân sao?
Cô nhớ tới lúc bên nhau ở trong trường, khi đó có không biết bao nhiêu ước mơ tốt đẹp về thế giới hai người, nhớ khi thực tập ở xã Tróc Mã, hai người nửa bước không rời, thủ thỉ dưới đêm trăng, thậm chí ước mơ, dù là cả đời hai người ở trong trường tiểu học nào đó cũng là hạnh phúc.
Nhưng cuộc sống chỉ có vỏ ngoài ngọt ngào, nếm qua rồi mới biết bên trong là trái đắng phải ăn cả đời.
"Thật xinh đẹp." Tống Tư Oánh đứng phía sau Lưu Thúy Vân nhìn vào gương khen:
Lưu Thúy Vân đáp lại bằng nụ cười nhẹ, người bạn từ xa tới này, có lẽ mang theo một phần quan tâm, nhưng không ích gì, hết thảy đều muộn rồi.
"Cô có hận Mộ Hiền không?"
"Nói những lời đó làm gì chứ, đã thế này rồi còn có gì mà hận với không hận."
"Tôi mà là cô, tôi sẽ tát hắn, tát hắn thật đau, tát cho cái thứ bất lực đó phải nhớ tôi cả một đời." Tống Tư Oánh nghiến răng nói, nói thực cô không tán đồng hôn nhân này, nhưng chẳng ủng hộ gì Tư Mộ Hiền, nam nhân như thế quá hèn nhát:
"Bọn tôi và cô khác nhau." Lưu Thúy Vân chỉ nhẹ nhàng nói:" Anh ấy là cô nhi, lòng rất lương thiện, anh ấy sợ tôi khó xử với cha mẹ. Tôi biết, nếu như tôi kiên trì không gả, chẳng những làm khó anh ấy, còn làm khó cha mẹ tôi. Đây là số mệnh, nếu có kiếp sau, tôi cũng thà làm một cô nhi, để khỏi vướng bận nhiều như thế."
Cảm giác tim thật lạnh, Tống Tư Oánh ngây người, có lẽ vì cô sống rất tiêu sái tùy ý, cho nên không hiểu được tình cảnh trái phải đều khó thế này, bởi thế cô chẳng biết làm sao an ùi cô gái đã chấp nhận số mệnh này.
Lưu Thúy Vân nắm tay Tống Tư Oánh trên vài mình:" Cám ơn cô Tư Oánh, tôi không báo với bất kỳ một người bạn nào, tôi biết Đơn Dũng là người nhiệt tình, nhất định là anh ấy bảo cô tới, thay tôi cám ơn anh ấy."
Tống Tư Oánh cắn môi, nguyên do thì Lưu Thúy Vân sớm nhìn ra rồi, không khó, nhưng chuyện tiếp tới thì chẳng ai đoán ra được. Cô xem đồng hồ, sắp 11 giờ rồi, tim đập mỗi lúc một nhanh, kiếm cớ muốn tâm sự với cô dâu, đuổi hết thân thích ra ngoài, đóng cửa lại, nghiêm mặt nói:" Đơn Dũng bảo tôi tới hỏi cô một câu."
Lưu Thúy Vân ngẩng đầu lên.
"Anh ấy bảo tôi hỏi cô, nếu cho cô một lần lựa chọn, cô sẽ chọn Tư Mộ Hiền chứ?"
"Hỏi câu này còn có ý nghĩa gì sao?"
Tống Tư Oánh gật đầu:" Có, anh ấy muốn biết, cô có chấp nhận cưới một tên nhà nghèo lại còn thích làm ra vẻ thanh cao không?"
"Tôi chấp nhận, nhưng tôi làm gì có lựa chọn." Lưu Thúy Vân lau khóe mắt, cố kìm nén không làm hỏng phấn trang điểm:
"Có, nói không chừng tên nhà nghèo đó sẽ bất chấp tất cả tới cưới cô, nói không chừng hắn sẽ dẫn ngựa trắng tới đón cô đấy." Tống Tư Oánh nói:
Lưu Thúy Vân liên tục lắc đầu:" Không đâu, anh ấy rất lý trí, cũng rất có cốt khí, anh ấy tới nhà tôi hai lần, đều bị cha mẹ tôi lạnh nhạt, anh ấy từ bỏ rồi."
"Cô tới đây ..." Tống Tư Oánh nghe thấy tiếng xe rồi, là tiếng động cơ chiếc Hummer, cô kéo Lưu Thúy Vân ra cửa sổ, chỉ đội xe nối nhau đi tới, chỉ tay:" Cậu ấy tới rồi, tới đón cô đấy, trừ khi cô không muốn, nếu không hôm nay sẽ không ai ngăn cản được, tôi hỏi cô lần nữa, cô có chấp nhận gả cho cậu ấy không?"
Lưu Thúy Vân nhìn thấy Đơn Dũng xuống xe, nhìn thấy Tư Mộ Hiền mặc lễ phục, bỗng nhiên bi thương trào dâng, hai hàng nước mắt như mở van, tuôn ra ào ào, cô nghẹn ngào, cô khóc lớn, dựa vào cửa sổ mà khóc.
Ở cửa, Đơn Dũng đưa tay ra, Hiền đệ ở phía sau đưa tới cái kèn buộc lụa đỏ, Đơn Dũng ngửa cổ hét lên :" Đón dâu nào ... Tấu nhạc."
Thế là một tiếng kèn chói tai xuyên phá tầng mây vang lên, áp cả tiếng pháo nổ đi đùng, cáp cả tiếng trống tiếng đàn, thổi ra khúc nhạc đón dâu tươi vui, dẫn đội ngũ đón dâu mười mấy người đi vào nơi tổ chức hôn lễ.