"Đúng, hiện giờ hứng thú của tất cả mọi người tập trung ở có phải chịu trách nhiệm chuyện dọa chết người không, chẳng ai đi truy cứu phía sau còn có nguyên nhân sâu xa ... Bất kể có bị bệnh tâm thần không, đều không tới lượt Đơn Dũng phải chịu trách nhiệm. Nhưng nếu là bệnh tâm thần, hơn nữa không có năng lực chịu trách nhiệm hành vi, vậy thì thành trò cười." Triệu Gia Thành bình luận:
"Đội trưởng Triệu, hình như anh đồng tình với Đơn Dũng lắm thì phải?" Khúc Trực hỏi nhỏ:
"Sai rồi, tôi mong cậu ta bị giam mãi, cậu ta còn nguy hiểm hơn kẻ tâm thần. Nhưng nhìn tình thế thì sắp giam không nổi cậu ta nữa rồi." Triệu Gia Thành mặt lạnh tanh nói:
Khúc Trực còn định hỏi gì thì thấy xe áp giải của trại giam đã tới liền ngậm miệng, sau xe áp giải là lồng thép, khoang sau mở ra, khóa ba tầng, cực kỳ nghiêm ngặt. Khi xuống xe có hai cảnh sát khiêng xuống, giữa hai chân là xích chỉ cho phép đi một bước, còng tay và xích chân nối với nhau, đi đường loảng xoảng. Bất kể có chuẩn bị tâm lý thế nào Sử Nhất Đao trong truyền thuyết xuất hiện vẫn gây chấn động, cái đầu hói quá nửa phất phơ mấy sợi tóc nửa đen nửa trắng, mặt vừa rỗ lại lồi ra mấy cục thịt thừa, trông cực xấu, song xấu tới bất phàm.
Có lẽ vì có tiền án nhiều lần đâm người, đến hình cảnh nhìn còn ngán.
Người đó đi được vài bước, dừng lại trước phía bên kiểm sát, có lẽ vì nhiều ngày không thấy bà nương, ông ta nhìn nữ kiểm sát viên một cái là nhe răng ra cười rất sảng lạn làm cô sợ hãi lùi lại. Không ngờ vừa lùi một cái Sử Nhất Đao mắng:" Chạy cái buồi, vú thì nhỏ mông thì lép, chơi không sướng bằng lừa cái trong thôn."
Hình cảnh có mặt cắn răng cúi mặt áp chế tiếng cười, nữ kiểm sát viên mặt đỏ dừ, không dám nói gì. Ông ta đắc ý đi vào trung tâm giám định, cảnh sát trại giam đi sau như tiểu đệ. Khi vào phòng giám định, ông ta nói:" Đợi đấy, các cậu không được vào."
Rầm một tiếng cửa đóng lại, cách cửa kính nhìn thấy bên trong bận rộn, Sử Hữu Tài ở trong đó ngoan ngoãn hơn nhiều, không ngờ trò chuyện vui vẻ với một bệnh nhân tâm thần, cảnh quỷ dị này làm người ta không hiểu. Anh bảo người ta không có bệnh cũng đúng, nói chuyện lưu loát lắm mà, khai báo vấn đề còn chẳng bị lắm, nhưng giờ nói ông ta có bệnh cũng giống. Hình như hoàn toàn không coi chuyện ngồi tù ra gì, thực sự có khí khái coi cái chết như không.
Triệu Gia Thành xem một lúc rồi hỏi cảnh sát trại giam: "Này, các anh bảo ông ta có phải đóng kịch không?"
"Đóng cái gì, đã là lần giám định thứ ba rồi, tới chỗ chúng tôi cũng ba lần rồi, lần nào cũng giống đám mắc AIDS, giang mai, các anh bắt, chúng tôi thả." Cảnh sát trại giam rất khó chịu:
Đừng nghĩ trại giam là nơi tuyệt địa, dó cũng là đơn vị hiệu ích, người mất năng lực lao động, mắc bệnh truyền nhiễm, họ tuyệt đối không nhận. Chẳng may nhận thì anh phải chịu phí chữa trị, thậm chí an tàng, cho nên trại giam không thể không để ý tới hiểu ích. Loại người này vào trại là phải nghĩ cách ném ra ngoài, nếu không mấy người già không ai nuôi đi phạm tội để vào trong đó được dưỡng lão thì ai chịu nổi.
Này, đừng nghi ngờ, có thật đấy, ông già 60 cầm dao đi cướp, 70 đi chơi gái không trả tiền, anh mà bắt coi như kiếm chỗ dưỡng lão cho người ta.
Cảnh sát trại giam không ngờ là tên ưa buôn chuyện, lải nhải nửa ngày, nói Sử Hữu Tài trước kia từng làm giám định rồi, xác nhận là tâm thần, bị trại giam đuổi đi cưỡng chế chữa trị. Sau đó nghèo tới mức không trả nổi tiền chữa trị, được bệnh viện tâm thần đưa về nhà miễn phí. Loại nghèo rớt trên không có nổi ngói che thân, dưới chẳng có tài sản dư, không ai dám trêu trọc vào.
"Này người anh em, nghe nói ông ta bị thần kinh hoang tưởng, vậy ông ta hoang tưởng mình thành cái gì?" Khúc Trực tuổi còn trẻ, mang tâm tính thiếu niên tò mò hỏi:
Cảnh sát trại giam đáp:" Ban ngày nếu không ai chọc vào ông ta thì cũng bình thường, nhưng trêu chọc vào là không xong, ông ta hoang tưởng có người hại mình, nào cào nào cắn, nhất định muốn liều mạng ... Đến cả lão đại trong phòng giam cũng không dám đụng vào."
"Buổi tối thì sao?"
"Nếu ông ta ngủ thì không sao, nếu không ngủ thì hoang tưởng nặng."
"Hoang tưởng thế nào?"
"Ông ta biến thành động vật, giọng của ông ta có đề xi ben vượt quá tiếng ồn của máy bay, lúc là lừa kêu, lúc là trâu rống, vang hơn còi cảnh báo trại giam. Ông ta có thể kêu cả đêm, hôm sau hỏi ông ta đáng hoàng đáp, toàn ngủ với gia súc, không kêu vài tiếng thì ngứa cổ."
Nghe thế này thì chắc bên kiểm sát cũng không hoài nghi ông ta bị bệnh tâm thần nữa rồi, mấy cảnh sát tới từ đơn vị khác nhau tán gẫu, nghe kể chuyện mới mẻ, thời gian trôi qua rất nhanh.
Giám định cũng không quá lâu đã hoàn thành, Sử Hữu Tài lại bị cảnh sát trại giam đưa đi. Hai nhóm người vào thẳng phòng giám định, mấy vị chuyên gia thần kinh đang thu dọn đồ, bọn họ không quen, nhưng không ít người nhận ra Lão Tào, đợi kết quả. Lão Tào không cần họ hỏi đã nói trước:" Không cần nghi ngờ đâu, kết quả chắc chắn là bệnh thần kinh, dính vào thứ này nó theo cả đời, dù chưa khỏi rồi cũng có triệu chứng tương tự."
"Vậy ông ta có năng lực chịu trách nhiệm hình sự không?" Nữ kiểm sát viên bị Sử Hữu Tài mắng hận không thể lôi ông ta ra pháp trường:
" Chuyện này khó nói lắm, hoàn toàn không, hoặc hạn chế, vốn là khái niệm mơ hồ, xem các cô có mốt giam ông ta hay không mà thôi."
Đang lúc nói chuyện thì mấy chuyên gia thần kinh đã viết xong báo cáo giám định ký tên vào rồi đưa Lão Tào, Lão Tào xem qua, nói:" Xem đi, tôi nói thế nào nhỉ, chỉ cần nhìn hành vi thì đủ thấy ông ta là người không bình thường, người bình thường không đâm được hai nhát dao đó."
"Đâm dao thì liên quan gì tới bệnh thần kinh?" Khúc Trực hỏi:
"Thiên tài và kẻ điên chỉ cách nhau nửa bước chân, ông ta đã có 5 lần đâm người không chết, nhát đâm đó là do luyện mà ra đấy, cậu dám cầm dao đêm người ta thì nghiệm không?" Lão Tào đưa giám định tới:
Khúc Trực đưa cho bên kiểm sát, bọn họ không nhận, chỉ phụ trách giám sát thôi, có điều giờ xem ra chẳng có gì để giám sát. Đối phương đã là kẻ thần kinh, chán nản nhìn nhau, chuẩn bị đi."
"Sao thế, các vị không hài lòng với kết quả này phải không? Có điều sự thực là sự thực, ông ta có dấu hiệu rõ ràng của chứng hoang tưởng, biết chúng tôi nói chuyện gì với ông ta không? Ông ta cho rằng kết cấu sinh lý của người và lừa đại khái giống nhau, đặc biệt là lừa cái về kết cấu còn hơn bà nương trong thôn ... Buồn cười lắm sao?" Chuyên gia tâm lý nghiêm túc nhìn mấy cảnh sát cười khùng khục, không biết họ liên tưởng câu mắng của Sử Hữu Tài với nữ kiểm sát, đợi họ ngừng cười mói nói tiếp:" Ông ta không cho rằng mình đi giết người, đâm một nhát thì cùng lắm là nằm đó thêm một lúc, phun rượu vào mặt là đứng dậy khỏe khoắn thôi ... Ông ta đúng là làm được."
"Kỳ thực một số bệnh tâm thần ở lĩnh vực đặc biệt, năng lực bọn họ vượt xa người bình thường, trong mắt ông ta, thế giới này, cả ông ta, đều là gia súc chứ không phải người." Bác sĩ bệnh viện thần kinh tổng kết lại một câu rồi dẫn trợ thủ đi:
Kết luận đưa ra: Không có năng lực chịu trách nhiệm hình sự.
Giám định đưa ra, trò cười xuất hiện, hai ngày sau tòa tuyên án, dựa theo tiêu chuẩn chi phí tang lễ quốc gia, Sử Hữu Tài gánh trách nhiệm việc khiến Phương Vạn Long bộc phát bệnh tim mà chết, phạt 8000 NDT tròn.
Về phần bị cáo Đơn Dũng cố ý dọa Phương Vạn Long, không thể nào nhận định.
Bác thỉnh cầu tố tụng khác của nguyên cáo.
Nhà nghèo dọa chết phú ông, bồi thường 8000 đồng, thế là tăng thêm câu truyện cười đầu đường cuối phố, người nghe hô vang, phát luật công bằng. Nhưng có trò cười lớn hơn, Sử Hữu Tài tuy hữu tài, nhưng là giai cấp vô sản trăm phần trăm, phạt ông ta 8000 không trả nổi, ông ta không trả, chẳng lẽ kiện ông ta không trả tiền à ... Thế thì còn vui nữa ...