Trịnh Cẩm Thiền nghe báo cáo sáo rỗng đó mà bực mình phất tay:" Đúng là nói lăng nói nhăng, toàn lừa thần lừa quỷ. Tiểu Lưu, cô thực sự thấy tốt như vậy à, nếu nửa tháng sau thành tích tiêu thụ không tốt thì nói sao đây? Có phải là lại như trước kia, kiếm đống lý do về nhận thức khách hàng, thói quen tiêu dùng để đối phó không?"
Chuyện này, thư ký Lưu ấp úng, ở đâu chẳng thế, chẳng may thị trường phản ứng không tốt, mọi người sẽ bới móc vấn đề của thị trường rồi.
"Gọi Ân Thục Vinh cho tôi ... Trước tiên gọi giám đốc Trương của phòng quảng cáo đã." Trịnh Cẩm Thiền mở laptop ra, lại xem cái thiết kế quảng cáo kia, là một nhà ba người trung lưu Âu Mỹ, cố ý khoe cảnh làm bếp, đương nhiên vị trí nổi bật là chai dấm Nguyên Nguyên. Kiểu quảng cao tiêu chuẩn, soái ca mỹ nữ cùng với tạo hình gia đình đầm ấm, đứa con đáng yêu. Chẳng hiểu vì sao thứ này làm cô nổi giận, hôm nay càng giận, lại gọi giám đốc ẻo lả kia tới mắng chửi một phen, yêu cầu làm lợi. Đợi chửi mắng xong thì Ân Thục Vinh đi vào, cô hơi nguôi giận chút, ra hiệu ngồi xuống."
Trong văn phòng mà bà chủ cho ngồi tức là sẽ không bị mắng chửi, Ân Thục Vinh thầm thở phào, giải thích:" Đơn Dũng quá tự do tản mạn rồi, nói chuyện chẳng giữ lời, sáng nay tôi tới ai ngờ anh ta đã đi chơi ... Đoán chừng tối qua cũng không về."
"Kệ anh ta ... Thục Vinh, chúng ta nói về nghiệp vụ thôi, mặc dù cô không làm về nghiệp vụ, nhưng nhãn quang của cô còn hơn đám người nghiệp vụ, còn nhớ chuyện bán dấm ở Lộ Châu không? Cô xem chúng ta bán đắt khách thế nào, tuy có nhân tố của chúng ta, nhưng tôi thấy, dù không dựa vào hiệu ứng mỹ nữ của chúng ta thì cũng sẽ bán được không ít. Tôi nhớ hai người Sử Văn Vũ và Ma Tam Dương, một thì nửa mù chữ mười mấy tuổi đã đi làm ăn, một thì vừa mới tốt nghiệp đại học, vì sao bọn họ bán được tốt như thế? Trong khi chúng ta có cả đoàn đội chuyên nghiệp bằng cấp cao thì làm ăn không ra sao." Trịnh Cẩm Thiền lấy làm lạ, thị trường ổn định đã lâu rồi, trừ khi ném tiền ra, nếu không đừng mong người tiêu dùng nể mặt. Có điều Lộ Châu đặc biệt ở chỗ, cái nhà máy nhỏ đó làm gì có tiền, vậy mà đẩy được bao nhiêu thương hiệu có tiếng sang một bên.
Khẩu vị tất nhiên là một nhân tố, song chẳng thể ngon tới mức ai ai cũng khen, dù sao là dấm cả, toàn chai vài đồng thôi, người thường không thể nếm ra khác biệt lớn được.
"Chủ tịch Trịnh, đám người đó ngang ngược lắm, tôi nghe Tiểu Cái nói, khi tranh giành cung ứng dấm cho nhà hàng quán cơm, cứ vậy xông vào bán thôi, người đưa hàng của nhãn hiệu khác không dám chọc vào họ. Còn có cả mấy điểm phân phối hàng lớn, người đưa hàng nhà khác bị bọn họ lôi kéo hết. Bọn họ là địa đầu xà, không thể đánh giá từ góc độ thị trường và tiêu thụ." Đó là góc nhìn của Ân Thục Vinh, trong nhận thức của cô và mấy người bạn cùng đi bán dấm, đám người Hưởng Mã Trại chẳng khác gì kinh doanh kiểu XHĐ:
"Cô phải tách vấn đề ra để nhìn, tôi tin rằng bọn họ giở không ít thủ đoạn trong lúc tiêu thụ, có điều hàng của họ cũng thực sự là hàng tốt, nếu không người tiêu dùng cũng chẳng nể mặt. Vấn đề là độ nhận diện thương hiệu của bọn họ, làm sao mà tăng nhanh như thế?"
"Chủ tịch Trịnh, chị quên rồi, bọn họ đâu cần tăng, ở Lộ Châu có ai không biết Hưởng Mã Trại chứ ạ?"
"À, đúng ... Tôi hồ đồ mất rồi." Trịnh Cẩm Thiền vỗ trán, đầu óc mình làm sao, nào là nước tinh khiết Hưởng Mã Trại, gia vị Hưởng Mã Trại, thịt lừa ngâm Hưởng Mã Trại, rồi còn có nông gia nhạc Hưởng Mã Trại nổi danh xa gần, bằng vào ba chữ Hưởng Mã Trại đủ dùng rồi. Đây là thương hiệu mang tính cục bộ địa phương rất mạnh, không thể mang ra nơi khác.
Có nghĩa là dù có dấm tốt cũng phải chào bán từ đầu.
Có điều chỗ khó của cô nằm ở chỗ, cô phải tận dụng ưu thế sản có, không thể làm từ đầu, ai chẳng biết độ khó của việc thúc đẩy thương hiệu mới.
Thấy Trịnh Cẩm Thiền chán chường, Ân Thục Vinh quan tâm:" Chủ tịch Trịnh, chị làm sao thế à, có phải người không khỏe không?"
"Không sao, khả năng tôi đã phạm phải vấn đề chi tiết, loại dấm này nếu thực sự muốn tiêu thụ rộng, e là phải đầu tư quảng cáo không ít. Tôi đang nghĩ, làm vậy có giá trị không? Nếu có, giá trị có thể là bao nhiêu? Liệu có tạo thành xung kích hay ảnh hưởng xấu tới sản nghiệp hiện hữu của chúng ta không? Nếu duy trì hiện trạng, với mạng lưới tiêu thụ của chúng ta, tiêu hóa hết sản lượng của Nhạn Lạc Bình cũng không thành vấn đề ... Cô thấy sao? Ôn thỏa là hơn hay mạnh dạn thử thách? Tỉnh thành là nơi ném tiền, ném tiền rồi chẳng may không thu hồi được sẽ thành trò cười. Nếu ổn thỏa, chỉ là bao tiêu, chúng ta có thể bán kèm vài loại dấm khác, mất vài năm, độ nổi tiếng cũng sẽ đi lên." Trịnh Cẩm Thiền không thể không thận trọng, đây là lúc phải dùng tới tiền mà:
"Chuyện này, tôi ... Tôi cũng không biết, có điều chỉ nói về phẩm chất dấm thì đúng là không tệ, rốt cuộc có thể mở ra thị trường, lấy nhãn hiệu gì thì tôi không nói được." Ân Thục Trinh nói hàm hồ:
"Thế này đi, cô và mấy người quen thuộc Lộ Châu bắt chuyện xem, hỏi bọn họ có ý kiến gì vì cách đóng gói này ... Còn nữa, buổi trưa cô nhất định phải đón được Đơn Dũng, buổi chiều khi đi thăm quan với anh ta hỏi xem cái nhìn cá nhân của anh ta về sản phẩm mới. Hỏi uyển chuyển một chút, người khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng thì đường lối khá mạnh bạo, không thiếu chân lý trong suy nghĩ."
Không ngờ bà chủ lại an bài như vậy, Ân Thục Trinh vâng một tiếng, không tránh khỏi suy nghĩ, đúng là ăn no rửng mỡ, tới Lộ Châu mua về cả đống phiền toái.
.............. .....................
Tối hôm qua Đơn Dũng liên hệ được với đạo diễn Tần, buổi sáng đi dạo, buổi trưa mời ông ta và một vị chủ nhiệm ĐTH ăn cơm. Bữa cơm tốn kém không ít, dù sao cũng là tỉnh thành mà, xẻo mạnh hơn Lộ Châu nhiều lắm. Ba người ăn một bữa mất một vạn, thật xứng danh nhà hàng hải sản Minh Châu, còn đắt hơn ăn minh châu.
"Tiểu Đơn, cậu ở tỉnh thành mấy ngày, rảnh rỗi thì tới công ty chúng tôi chơi, thời gian qua đang thực hiện quay ngoại cảnh một bộ phim, tôi quảng cáo cho cậu." Đạo diễn Tần râu rậm khoác vai Đơn Dũng, vị chủ nhiệm kia thì nói tới chuyện cướp dâu, cảm giác rất có sức sáng tạo.
Đơn Dũng cám ơn hai người giúp đỡ, đạo diễn Tần là nể mặt y, còn vị chủ nhiệm ĐTH là thông qua quan hệ của Lý Mân Liên. Ba người uống tới mặt hồng hào, nói cười rời nhà hàng, nhìn thấy Ân Thục Vinh đợi sẵn bên đường, Đơn Dũng chỉ tay:" Xin lỗi hai vị, buổi chiều tôi còn phải tới nhà máy dấm học tập, lần khác chúng ta gặp, nói không chừng phải làm phiền hai vị."
Thấy Ân Thục Vinh cao ráo xinh xắn, đạo diễn Tiền tới bắt chuyện đưa danh thiếp mới đi. Đơn Dũng muốn lái xe, Ân Thục Vinh ngăn cản, nói y đừng để cảnh sát bắt vì tội say rượu lái xe thì không cứu ra được đâu. Thế là Đơn Dũng bỏ xe ở nhà hàng, lên xe của Nguyên Nguyên, ngã ra ghế sau, hôm nay uống sảng khoái, trò chuyện cũng vui vẻ, Đơn Dũng dù bị xẻo cũng hưng phấn.
Lái xe nhìn giám đốc Ân, thế này còn đi nhà máy thăm quan được không, dẫn một tên ma men thế này đi à?
Ân Thục Vinh xua tay ra hiệu lên đường, từ ghế phụ lái quay đầu hỏi Đơn Dũng:" Giám đốc Đơn, anh uống thành thế này, hay là để hôm khác chúng ta thăm quan nhé?"
"Không sao không sao, đi một vòng, chẳng phải chỉ xem thôi sao? Nghiêm túc quá làm gì, làm dấm chỉ có mấy cái đó thôi, có phải là làm máy bay tên lừa đâu mà." Đơn Dũng bò dậy, tinh thần phân khích, cười nói:
"Vậy được, nhà máy chúng tôi sớm đợi giám đốc Đơn quang lâm rồi, anh nhất định phải đưa ra ý kiến mang tính kiến thiết nhé."
"Thôi đi, đừng chụp cho tôi cái mũ cao như vậy, bằng vào cái nhà máy nhỏ của tôi, trong mắt các cô chẳng phải quê một cục."
"Anh tự hạ thấp mình đấy chứ, đích thân chủ tịch của chúng tôi mời anh tới mà." Ân Thục Vinh khéo léo nói: