Uỳnh! ...
Một tiếng nổ lớn vang lên, khói bụi mịt mù, biến kho lạnh Tây Uyển đứng đó mười mấy năm biến thành đống gạch vụn.
Báo lớn báo nhỏ trong thành phố liên miên đưa tin về chuyện này, bởi vì một công ty con dưới Hóa công Tả thị mua lại kho lạnh Tây Uyển, lại có bài báo về Tả lão nhiều năm tích cực làm việc công ích, báo in ra, tiếng khen ngợi khắp nơi.
Có điều ở chỗ riêng tư, người ta thích bàn tán về mấy câu chuyện đằng sau hơn. Kho lạnh này vốn là một xí nghiệp tập thể, thuộc về công ty thực phẩm khu, thế kỷ trước bị mấy quan viên bại gia bán cho tư nhân, sau đó vì tranh chấp khoản nợ mà rơi vào tay Cty kinh doanh thịt lừa Thế Long. Không ngờ rằng chỉ một năm sau lại quay về với chủ cũ, chuyện này gây ra kiện cáo còn đang tiến hành. Trừ kho lạnh ra còn chuyện chiếm đoạt thịt đông lạnh trong kho cũng được tòa án điều tra, mấy bên dây dưa tới cao trào. Lại có người tụ tập ở trước công ty Thế Long gây chuyện.
Kho lạnh đã bị phá, nhưng dư âm của nó chưa dứt; Phương Vạn Long đã chết, nhưng hậu sự cũng khó yên lành.
Trước khi kho lạnh nổ sập, cũng có người ném ra một quả lựu đạn, là nguyên tổng giám đốc Đào Thành Chương của nhà hàng lẩu Lư Nhục Hương, ông ta tới cục công an tự thú, vạch trần tấm màn đen làm người ta há hốc mồm. Qua điều tra, té ra hơn 2000 tấn thịt đông lạnh trong kho lạnh Tây Uyển là có thật, Đào Thành Chương liên hợp với nhà máy thịt Hâm Vinh, Cty Thế Long cùng Triệu Hồng Kỳ nguyên giám đốc kho lạnh ngầm thao tác đem di chuyển đi nơi khác tiêu thụ, ba bên chia nhau tiền.
Có điều làm người ta líu lưỡi là hướng đi của khoản tiền đó sau này, theo lời khai của Đào Thành Chương, số tiền này bị Liêm Kiến Quốc dọa sẽ tiết lộ ra để uy hiếp chiếm đoạt, chẳng những phải chi ra hơn 2000 vạn, còn ép họ ký hiệp nghị chuyển nhượng cổ phần Lư Nhục Hương. Không chỉ ông ta, ngay cả Tiền Trung Bình cũng không tiêu hóa nổi số tiền đó, Liêm gia lấy hết.
Trở mặt rồi, nhưng chẳng sao cả, Đào Thành Chương còn tố cáo từ khi kinh doanh Lư Nhục Hương tới nay, Liêm Kiến Quốc chẳng những ngầm để con trai chiếm cổ phần, hơn nữa nhiều lần đem khoản tiền không rõ cho vào tài khoản kinh doanh của Lư Nhục Hương, lấy hình thức thu nhập để trả cho Liêm Tiệp khi đó còn ở nước ngoài. Ông ta cung cấp nhiều bản ghi âm cùng lượng lớn sổ sách hóa đơn.
Nói là tự thú nhưng càng giống tố cáo, làm người ta dễ dàng liên tưởng tới chuyện quan viên trước khi rời chức, ra sức vơ vét làm nền tảng cho thương đồ của con trai sau này. Khi nhân viên phá án tới bệnh viện tìm Liêm Kiến Quốc thì ông ta mồm méo mắt lệch rồi, vừa nhìn thấy nhân viên phá án thì trở thành thần trí mơ hồ luôn, chẳng rõ là thật hay giả vờ. Nếu đã phá án thì đương nhiên không thiếu cách, giờ người nói giúp Liêm gia đã im hết rồi, đánh con hổ già rụng răng còn dễ hơn đánh chó rớt nước. Sau đó tòa án liền phong tỏa mọi sổ sách liên quan tới Lư Nhục Hương, đóng băng tài khoản.
Tranh chấp này không chỉ giới hạn ở Đào Thành Chương và Liêm gia, một nhà khác cũng ủy thác luật sư khởi kiện, nguyên nhân vì hợp đồng chuyển nhượng Lư Uyển Lâu không được chấp hành, bên tố cáo yêu cầu trả nhà hàng, bồi thường. Phía đại diện là luật sư từ tỉnh thành tới, mà người ủy thác còn trong trại giam, họ Đơn tên Dũng.
Dậu đổ bìm leo, sau Đào Thành Chương liền có Tiền Trung Bình tự thú, người này nghe nói khi mới vào bệnh viện vì sự kiện đâm người mà mắc chứng sợ hãi nhẹ. Tới cục công an, ông ta khai sạch sành sanh, chẳng những khai Liêm Kiến Quốc ép mình bán cổ phần ra sao, còn đem chuyện mình trốn thuế, giết mổ lợn chết nói hết, đến nhân viên tiếp đãi nghe tự thú mà cũng ợ liên hồi. Người này cục công an không giam giữ, còn phái hai cảnh sát, cẩn thận đưa về nhà, rõ ràng là thần kinh cũng có vấn đề rồi.
Hai ngày sau, tòa án nhân dân khu tiến hành phong tỏa tra xét một phần tài sản của Cty Thế Long.
Người sáng mắt đầu nhìn ra, tam giác sắt thị trường thịt lừa đứng vững ở Lộ Châu nhiều năm theo cái chết của Phương Vạn Long mà nội chiến, sắp sụp đổ rồi.
Ngày mùng 6 tháng 7, Sài Chiêm Sơn đi chiếc xe Hummer cực bắt mắt của mình tới lễ khởi công của công ty dưới trướng Hóa công Tả Thị. Hắn gặp chủ tịch Lương, cũng gặp vị phu nhân thần thông quảng đại trong truyền thuyết. Cũng chỉ gặp hai người này thôi, còn những nhân vật khác từng tranh đi cướp lại cơ bản đã biến mất, trên mảnh đất phồn hoa, người cười cuối cùng luôn luôn từ trên cao nhìn xuống.
Đứng bên cạnh người vợ quyền lực của mình, chủ tịch Lương nào còn khí độ như ngày đó ở hội sở Thịnh Thế, khoác tay Lý Mân Liên, hào khí đón khách khứa tới.
Nhìn là biết ai nắm quyền chủ đạo.
"Sao thế anh Sài?" Lái xe hỏi, hắn xưa nay không nhiều chuyện nhưng lại rất quan tâm tới chuyện này:
"Mẹ kiếp, chỉ gặp mặt trước nghi lễ, chưa tới một phút, có điều ông ta cũng đồng ý rồi, dù sao lão tử lăn lộn mấy chục năm, chút thể diện này ông ta phải cho." Sài Chiêm Sơn ngồi vào ghế phụ lái, khinh bỉ nói:
Là chuyện của Đơn Dũng, Sài Chiêm Sơn mong Lương Côn Kiêu làm chứng có lợi vì ông ta ở hiện trường, với thân phận của ông ta, tiếng nói sẽ có trọng lượng. Ngoài ra hắn thông qua Tần Quân Hổ đánh tiếng, người kia thực sự xuất cảnh rồi, mang theo tiền nghênh ngang mà đi, chẳng qua là lấy lòng trước khi đi thôi. Vốn là kế liên hoàn, trước tiên bán Tây Uyển mua Lư Nhục Hương, ai nhờ bị mấy nhát dao kia đâm cho tan nát, Lư Nhục Hương đã bị tòa án phong tỏa, chủ cuối cùng là ai thì Lương Côn Kiêu e cũng không dính vào được. Lương Côn Kiêu tuy khó chịu vì chuyện này, song cũng không muốn chọc vào địa đầu xà như Sài Chiêm Sơn nên đành miễn cưỡng đồng ý.
Lễ khởi công rất náo nhiệt, Sài Chiêm Sơn lướt qua vài cái rồi thu hồi ánh mắt, bảo với lái xe:" Đi thôi, tới Di Long Loan."
Xe nổ máy lên đường, rời khỏi mặt đường còn chưa làm, cuốn lên mảng bụi đất. Sài Chiêm Sơn như tự lẩm bẩm:" Làm người không nên quá tham, ngay Tần Lão Hổ cũng học được kín tiếng rồi, cầm tiền của Tả thị trả cho là lặng lẽ đi ngay. Tôi nghĩ, ông ta chỉ coi như bán được bao nhiêu hay bấy nhiêu, ôm tiền đi dưỡng lão, không còn hùng tâm tranh bá nữa ... Vũ Tử, cậu bảo tôi có nên nghỉ hưu không?"
"Anh Sài, anh mới tròn 40 mà đã muốn rút à?"
"Đã 40 rồi, đợi tới lúc nào đây, nếu đời người 60 năm thì đã sống hai phần ba, chưa chắc đã sống được lâu như thế, Lão Phàn ấy, mới qua 50 ... Này Vũ Tử, nếu bảo cậu nghỉ hưu ngay bây giờ thì cậu làm gì?"
"Anh Sài anh nói đùa à, tôi nuôi cả gia đình có lớn có bé, tôi dám nghỉ sao?" Lái xe cười:
"Đừng lái xe nữa, tôi giới thiệu cho cậu một chuyện làm ăn tốt ... Mở điểm bán nước, tựa làm ông chủ, tôi cho cậu vốn. Tôi cũng nhờ nói chuyện với Tiểu Cái mới biết đấy, thứ đó kiếm tiền lắm, một công nhân đưa nước mỗi tháng kiếm trên 2000. Nếu cậu tuyển mười mấy công nhân đưa nước, chiếm nguyên một vùng, mỗi người một tháng kiếm về cho cậu nghìn đồng, trừ đi chi tiêu cậu cũng kiếm cả vạn, hơn lái xe cho tôi." Sài Chiêm Sơn bỗng nhiên nhiệt tình giới thiệu chuyện làm ăn, nguồn hàng thì dễ rồi, qua công ty Đơn Dũng:
"Anh Sài, có phải tôi làm gì không đúng nên anh đuổi tôi đi không?"
"Cậu nói đúng đấy, đúng là tôi đuổi cậu đi, nhưng mà là để cậu tự lập, đừng đi theo tôi bấp bênh lắm, một ngày tôi không chiếu cố được cho cậu nữa, cả nhà cậu sống thế nào? Quyết định vậy đi, tiền vốn tôi cho cậu, nếu mà cậu không phải loại biết làm ăn thì thôi, quay về lái xe cho tôi."
Câu này làm lái xe cười, trong tiếng cười có vị chua xót, có lẽ anh Sài đã thấy sợ rồi, có lẽ vì nhìn thấy kết cục của Phàn Ngũ Nghĩa nên có tính toán sớm. Bất kể thế nào, sắp chia tách rồi, lái xe có chút không đành lòng.