Không hay rồi, Liêm Kiến Quốc cảm giác, thái độ của mình có lẽ chỉ đồ dầu vào lửa, phải xoa dịu cái thằng điên này mới đúng, ông ta định vớt vát thì có tiếng quát cắt ngang:" Xử hắn!"
Tức thì trong ba người đứng ở cửa, trung niên nam nhân gày gò thấp bé đi tới, trong tay cầm thứ gì đó lóe sáng, Liêm Tiệp lùi lại, người kia nhắm vào ngực hắn đâm phập một phát. Tất cả bàng hoàng không dám tin vào mắt mình, nhìn thấy mũi dao sáng loáng đâm vào ngực Liêm Tiệp, Liêm Tiệp kinh hoàng mắt mở lớn nhìn máu tươi tràn ra từ ngực.
Rào, tiếng xô ghế, tất cả đứng bất dậy, sống lưng lạnh toát.
Phập, tên cầm dao nhe hàm răng vàng khè, đâm một phát nữa vào hông Liêm Tiệp.
Không khí đông đặc trong mùi máu tanh ngập ngụa, cổ họng Liêm Tiệp tựa như bị bóp nghẹt, kinh hoàng nhìn Đơn Dũng, lại nhìn lưỡi dao tàn nhẫn đâm vào thân thể mình. Chuyện này là thật ư, hắn chưa bao giờ từng nghĩ tới điều gì như thế, cảm giác được sinh mạng chảy khỏi thân thể, ý thức dời xa dàn, Liêm Tiệp hoảng loạn, không, hắn không muốn chết, theo bản năng vươn tay về phía cha mình, cầu cứu đứt quãng:" Cha, cha, cứu con với, cứu ... Con không muốn chết."
Tên cầm dao rút dao cười nanh ác, đá một phát, Liêm Tiệp như khúc gỗ đổ uỵch xuống đất, toàn thân co giật, ngực cắm hai con dao sáng loáng, máu nhuộm đỏ cả mảng, vô cùng kinh khiếp.
"Tao nói rồi, quy tắc hôm nay do tao quyết định ... Chúc mừng Lão Liêm, ông tuyệt hậu rồi." Đơn Dũng lúc này trông không còn ác độc như trước nữa, có chút bi thương nhặt hợp đồng lên vuốt phẳng:
Choáng váng, cảnh tượng trước mắt như cơn ác mộng không có thật với mọi người, sao lại có thể có chuyện này chứ?
Liêm Kiến Quốc phản ứng hơi chậm chạp, vịn lưng ghế, thở hồng hộc:" Mày ... Mày ..."
Ông ta không nói lên lời nữa rồi, hối hận, thống khổ tốt cùng làm ông ta không nói ra được, trơ mắt nhìn con trai ngã xuống trước mắt mà không cứu được, mắt trợn muốn toét ra, môi mấp máy, mặt trắng như tờ giấy.
Đơn Dũng cười khẩy:" Đừng nhìn tao, bao nhiêu người nhìn như thế, tao đâu có giết người. Lão già, lão thấy rồi đấy, người hại người dễ lắm, lão thất phu làm chuyện xấu không cần chịu trách nhiệm. Hôm nay con lão chết, cũng không phải do tao chịu trách nhiệm."
Giọng không lớn nhưng như ma âm làm người có mặt run rẩy, tên cầm dao mặt dính máu tươi bắn lên, là máu của Liêm Tiệp, hắn ta nhe răng cười với Liêm Kiến Quốc, ông già này rốt cuộc không chống nổi nửa lảo đảo lùi ra sau, nào ngờ tay vừa buông khỏi tay vịn ghế liền ngã uỵch xuống đất, vươn tay ra cầu cứu. Ở bên cạnh ông ta là Phương Vạn Long, Phương Vạn Long né tránh không đỡ, phía khác là Đào Thiên Hạc, cô không sợ nhìn ông ta đầy căm ghét, lại còn sướng khoái.
Người vặn vẹo, rên rỉ ... Âm thanh nhỏ dần.
Mọi người nhìn hai cha con nằm trên mặt đất, kết quả này không ai ngờ tới được, đáng sợ nhất là tên cầm dao kia, tóc lưa thưa, mặt mọc mấy cục thịt, còn bị rỗ, nhìn tới ai là tìm người đó vọt lên tới tận cổ họng. Kẻ này trông giống bệnh nhân nan y giai đoạn cuối, cái loại không sợ chết nữa.
Đơn Dũng đi tới trước mặt Lương Côn Kiêu dùng lại, đưa tay cầm lấy hợp đồng trước mặt ông ta, lật xem một hồi, đập chát khinh bỉ:" Hôm nay không còn bên A nữa, bên B cũng không cần ở lại, chẳng lẽ chủ tịch Lương ở lại đây muốn làm nhân chứng vụ án à?"
Một lời đánh thức người trong mộng, Lương Côn Kiêu xua tay một cái, mấy vị bên B vội vàng rời khỏi vị trí, cẩn thận nghiêng người tránh đụng chạm vào Liêm Tiệp nằm dưới đất, im như thóc rời đi. Đứng dậy muộn nhất là Tần Quân Hổ lại là người thong thả rời hiện trường, khi đi còn khinh bỉ nhìn cha con Liêm gia, khẽ gật đầu với Đơn Dũng, trong sự tán thưởng có chút nuối tiếc.
Ông ta không nhìn nhầm người, chỉ có điều vẫn xem thường y, Đơn Dũng tàn nhẫn vượt xa sự tưởng tượng của ông ta, sự khát máu của y càng làm ông ta tiếc nuối, y báo thù thành công rồi, nhưng cái giá sẽ vô cùng đắt, dù không phải chính tay y hạ sát thủ.
Cửa đóng lại, mặt trời đã lên càng cao, phòng sáng choang không nhuốm chút bụi, hai người nằm đó, mặt mày vặn vẹo đáng sợ vô cùng, còn sắc mặt Đơn Dũng lúc này dù bình tĩnh, chất phác thế nào cũng chỉ đem lại một cảm giác, đó là kinh sợ.
Đơn Dũng ngồi xuống nhưng không ai dám ngồi, y giơ tay lên, Tên cầm dao chém phập con dam xuống bàn, chuôi dao rung bần bật không thôi. Ánh mắt Đơn Dũng nhìn qua Đào Thành Chương, Đào Thiên Hạc, Tôn Tồn Trí cùng với Cát Thu Sơn không quen thuộc lắm, nhìn Phương Vạn Long mặt tái mét không nói gì cả, cuối cùng đôi mắt ấy dừng trên người Tiền Trung Bình hai chân run rẩy.
"Đừng giết tôi, đừng giết tôi ... Đều do ông ta, ông ta làm, còn cả ông ta và ông ta nữa ... Ông ta nói, cha cậu sắp chết rồi, trả tiền làm gì? Không phải tôi, tôi không làm gì cả ... Ặc ..."
Mặt đầy kinh hoàng Tiền Trung Bình nói năng lẫn lộn không ra đầu đuôi gì cả, lúc thì chỉ Liêm Kiếm Quốc nằm cách đó không xa, lúc lại chỉ vào Phương Vạn Long trán đầy gân xanh giữ lấy bàn. Giờ thì ông ta hiểu rồi, cắt nguồn hàng, đóng cửa, phá cửa hiệu đều là từng bước báo thù của con trai Lão Đơn, đang lặp lại những gì mà bọn họ làm năm xưa thôi. Còn y bị bắn một phát súng, thế thì y sẽ báo thù thế nào, Tiền Trung Bình không dám nghĩ tiếp.
Không thèm để ý tới tên hèn nhát vô dụng này, Đơn Dũng mắt đầy tơ máu nhìn Phương Vạn Long, vị tổng giám đốc Phương ít xuất hiện này đã tới tình trạng giãy dụa trước tử thần, sắc mặt thống khổ, trán lám tấm mồ hôi. Y như tự lẩm bẩm:" Giám đốc Phương, đừng khẩn trương, tôi sẽ không nhắm vào ông đâu, ông bây giờ đã khó giữ mình, giết ông chỉ mang tiếng. Ông xem, ông đứng đó không nổi, nói một câu cũng chẳng dám, đúng là sống tới mức nhiều tiền tới mấy cũng vô ích rồi."
Một câu ngạo nghễ đầy miệt thị, sắc mặt Phương Vạn Long mỗi lúc một khó coi, Đào Thành Chương biết Phương Vạn Long từ khi phẫu thuật tim, sức khỏe mỗi lúc một đi xuống, gặp phải kích thích lớn thế này sợ là không chịu nổi. Ông ta hiểu, Đơn Dũng đang dùng con dao khác giết người.
Đúng, con dào đó chính là lời nói, chỉ nghe Đơn Dũng hời hợt nói như chuyện chẳng liên quan:" Có người hại nhà tôi khuynh gia bại sản, hại cha tôi bệnh liệt giường suýt không qua được, hại mẹ tôi ngày đêm sợ người ta tới nhà mà thần kinh thác loạn mãi mãi không phục hồi được bình thường, hại tôi phải bỏ học, lăn lộn đầu đường cướp miếng ăn của người khác ... Thực ra tôi phải cám ơn ông, ông biến tôi thành ngày hôm nay, nếu không tôi làm gì có dũng khí vỗ bàn quát tháo hào phú một phương như ông. Nếu như tôi không báo đáp gì đó thì áy náy quá, tin tức Cty Thế Long quanh năm bán thịt lừa bệnh thịt lừa chết chưa đủ lớn, tôi sẽ nghĩ cách làm cho nó lớn ông nữa, sẽ nghĩ cách khoét góc tường của ông, khiến cho ông kinh doanh xảy ra vấn đề, tới khi các vấn đề này chồng chất làm ông khuynh gia bại sản ... Với tôi bây giờ mà nói không khó lắm."
Phương Vạn Long miệng há ra ngậm vào như con cá kẹt trên bờ, mắt có vài cần khẩn cầu, ông ta muốn nói gì đó, gương mặt trắng trẻo do chăm sóc tốt giờ bị máu dồn lên, tím tới phát sợ.
" Tôi nghĩ ông nhất định quên rồi, năm xưa khi cha tôi vẫn nằm trên giường chưa biết sống chết, mẹ con tôi bị đuổi khỏi nhà không chốn dung thân. Mẹ tôi tới nhà ông xin ông trả số tiền chuyển nhượng còn thiếu, ông sai người đuổi mẹ tôi ra ngoài, đẩy mẹ tôi ngã xuống đương, mặc bà ấy khóc lóc van xin ở vỉa hè... Ông căn bản muốn dồn cả tôi vào đường cùng, muốn chúng tôi chết hết để khỏi trả tiền. Tôi lấy làm lạ, làm nhiều việc xấu thế hình như không bị lương tâm khiển trách nhỉ, ông sống rất tốt." Giọng nói bình thản, nhưng đôi mắt Đơn Dũng đỏ ngầu ngập ngụa thù hận:
...