Tích tắc cánh cửa cao lớn kia đóng vào ngăn mình ở bên ngoài đó, Đơn Dũng như sống lại, cảm xúc trào dâng, hai tay giơ lên cao, chạy như thằng điên, hét như thằng điên, toàn thân xoay tròn để ánh nắng tận tình chiếu lên người. Chưa bao giờ thấy, ngay cả tắm nắng thôi mà cũng khiến người ta sung sướng như thế, chưa bao giờ cảm thấy không khí lại tươi mát như thế. Đơn Dũng không kìm được hét lên, chạy tiếp, rồi lăn tròn trên mặt đất, ngửi mùi đất bên cạnh, ngắt một cây cỏ, nhìn cái gì cũng thấy vừa mắt thế.
"Hả? Sao không có ai đón mình?"
Cảm giác tự do mãnh liệt vừa lùi đi một chút, cảm giác đầu tiên kéo tới, làm Đơn Dũng hơi thất vọng, nhưng chẳng sao cả, đã ra rồi còn sợ không về được sao?
Y bò dậy phủi bụi đất trên người, men theo đường mà đi, từng tới đây rồi, bên xe gần nhất cũng cách 5 km, từ nơi đó bắt xe về thành phố hơn một tiếng. Vừa đi được vài bước thì có tiếng còi sau lưng, Đơn Dũng quay đầu lại thấy một cái xe cảnh sát, không thèm để ý. Hiện giờ anh là người tự do, chính phủ thả anh rồi, không giống trước kia thấy xe cảnh sát là run.
Không ngờ cái xe cảnh sát kia cứ như cố ý vậy, lại đuổi theo vài mét nữa rồi bóp còi, Đơn Dũng dừng lại. Chiếc xe kia cũng dừng theo, Triệu Gia Thành từ trên xe nhảy xuống:" Ông chủ Đơn, sao thế, không nhận ra bạn cũ à?"
"A đội trưởng Triệu, trùng hợp thế, có điều tôi không rảnh, đang vội về nhà." Đơn Dũng xoay người đi, lúc này y ít muốn dính dáng nhất là cảnh sát. Không ngờ Triệu Gia Thành lững thững bước đi sau lưng, như áp giải, làm Đơn Dũng đi được một đoạn không nhịn được:" Đội trưởng Triệu, anh có ý gì, muốn bắt tôi vào thì mau ra tay đi."
"Ha ha, có thể dưa cậu vào chỉ có bản thân cậu thôi, không phải là công lao của tôi. Có điều đến đón cậu thì tôi có công." Triệu Gia Thành đưa tới một tờ giấy:
Đơn Dũng hồ nghi cầm lấy xem, thì ra là một tờ hóa đơn, trong thời gian giam giữ, tiền ăn là 5 đồng một ngày, tiền ở là 2 đồng, y ở trong hơn 40 ngày, tính ra lấy trăm. Đơn Dũng gật gù:" Chính phủ thu phí cũng cói như hợp lý, không đắt."
Nói rồi mở ví ra định trả tiền, không ngờ trong ví chỉ còn hai tờ tiền, con mẹ nó rõ ràng có kẻ lấy bớt mất rồi, ví y lúc nào chẳng dày cộm, một hai nghìn chắc chắn là có, thế mà giờ chỉ còn 2 tờ 100 nhàu nhĩ.
Triệu Gia Thành xua tay:" Cậu giữ lại đi, không cần đâu, coi như tôi trả nợ cậu, hai chúng ta hòa nhé."
"Anh nợ tôi cái gì?"
"Hả, cậu muốn làm rõ thật hả?"
Đơn Dũng cất tiền đi, còn chưa hiểu lý do, có điều vẫn bước đi, người ta đã không tính nữa thì thôi đi, truy cứu sâu không có lợi.
Triệu Gia Thành ngửa mặt lên đón ánh nắng:" Con người ta lúc chức cao quyền trọng thì tiền bạc mỹ nữ đều không thỏa mãn được. Lúc sa cơ thất thế, mặt trời gió mát, thậm chí không khí tươi mới cũng là thứ xa xỉ, giờ chắc là cậu có cảm thụ sâu sắc rồi nhỉ?"
"Ừ, có rồi ... Ồ, đội trưởng Triệu cũng có cảm thụ đó à?" Đơn Dũng mỉa mai:
"Cái thành phố tù ngục này, tôi có cảm thụ sâu hơn cậu đấy, có điều cảm thụ tội phạm, e là làm cảnh sát, tôi không thể cảm thụ rồi. " Triệu Gia Thành quay đầu nhìn trại giam canh phòng nghiêm ngặt:" Hẳn là người nhốt trong đó có cảm thụ sâu nhất nhỉ?"
Đơn Dũng cười, nhớ tới Vương lão đại, tên đó vào trại tới thành kinh nghiệm sống rồi, phạm tội tới mức đó không gọi là phạm tội nữa, mà gọi là cuộc sống, một cách sống độc đáo của hắn.
Triệu Gia Thành đột nhiên nói:" Cậu rất hiểu luật pháp."
"Đương nhiên!" Đơn Dũng buột miệng, nhận ra ngay mình lỡ lời, bổ xung:" Tôi từng thi luật sư."
"Mục đích của cậu không phải làm luật sư, mà tìm cách lách luật." Triệu Gia Thành dừng bước:
Đơn Dũng dừng lại theo, y không hiểu sao tên cảnh sát này cứ bám mình như âm hồn, bực mình nói:" Thế thì sao nào, giống nhau cả, làm luật sư còn không phải là giúp thân chủ lách luật thoát tội à? Đội trưởng Triệu, sao anh cứ bám lấy tôi thế, tôi trêu chọc gì anh?"
"Nếu cậu chạm vào giới hạn của tôi sẽ không đơn giản thế này đâu." Triệu Gia Thành bình thản nói:" Giống như có người chạm vào giới hạn của cậu, người đó sẽ rất thảm, đúng không?"
Đơn Dũng không đáp, y biết nhiều chuyện mình qua được là nhờ trốn vào góc chết, tránh xa tầm mắt người ta, nếu bị người ta nhắm vào thì không chịu nổi tra xét. Có điều y không nghe ra sự thù địch trong lời Triệu Gia Thành, đây là điều khiến y không hiểu, không thù oán thì bám theo mình làm gì.
"Thực ra thù hận không chỉ hủy diệt đối thủ, mà còn hủy bản thân, nó hủy đi lương tri, tình thân thậm chí tự do của cậu, biết một người lương thiện thành dã thú, thành súc sinh ... Bất kể cậu tìm ra được cách né tránh trách nhiệm tốt thế nào, cách tốt nhất vẫn là đừng đụng vào nó, đừng quay về nơi này nữa ... Cách hóa giải thù hận tốt nhất là tha thứ, tha thứ cần lòng dạ lớn hơn thù hận." Triệu Gia Thành chắp tay sau lưng thong thả nói:
Đơn Dũng cau mày, mấy lời này nói thì dễ lắm, đến khi chuyện xảy ra với bản thân mà làm được mới tính, khuyên nhủ người khác không tính. Có điều lúc này Đơn Dũng đã không còn thù hận gì nữa, giang tay nói:" Vậy hiện giờ tôi là người khoan dung rồi . Nếu phải cúi đầu nhẫn nhục mà sống, tôi thà không sống. Nếu đưa anh vào vị trí của tôi, anh cũng sẽ làm như tôi, trừ khi anh không có gan, đó không phải tha thứ, đó là vô dụng."
Triệu Gia Thành cũng cau mày, phải thôi, một kẻ bày ra được kế hoạch tỉ mỉ như vậy, trí tuệ ắt không tầm thường, muốn khuyên y phải trên y một bậc, hắn không có khả năng ấy, chỉ có thể đợi y tự ngộ ra.
Không ai nói tiếp nữa, đi được rất xa Đơn Dũng mới nhắc:" Đội trưởng Triệu, sắp tới bến xe rồi, anh không cần áp giải tôi nữa đâu."
"Được rồi, cậu tự tiện đi, đừng hiểu lầm, tôi không nhắm vào cậu, cũng không phải muốn thuyết phục cậu, đường do cậu đi, có điều đừng đi vào ngã rẽ." Triệu Gia Thành hiển nhiên không phải giỏi thuyết phục người khác, quanh đi quẩn lại chỉ biết mấy câu giáo điều cũ rích được tổ chức dạy thôi, song hắn có vẻ rất chân thành:" Biết vì sao tôi khuynh hướng thả cậu ra không? Thực ra tôi có thể tìm rất nhiều lý do để giam cậu, ngày ba kẻ kia bắn cậu bỏ trốn, cậu vừa báo án, vừa tổ chức người chặn đường, cố ý để họ chạy qua Sử Gia Thôn, cho người nơi đó bắt, thậm chí chính cậu bán hai tên kia vào mỏ đá chứ gì??"
"Anh không chứng minh được đâu." Đơn Dũng không phủ nhận, giống nghệ thuật gia đắc ý trước tác phẩm của mình:
Triệu Gia Thành đã tìm được đáp án hoài nghi đã lâu:" Xem ra tôi không hề sai, nếu là cậu thì tất cả mời hợp lý được. Một mình cậu thì không thể báo thù, tôi đoán cậu đã bỏ rất nhiều năm để hòa nhập vào Sử Gia Thôn, để một ngày vung tay, người theo lớp lớp, cùng cậu lật đổ những nhân vật trên cao vời kia, đúng không?"
"Anh vẫn không thể chứng minh được, trong luật pháp không có từ suy đoán, nó coi trọng chứng cứ. Dù anh có tìm được nhân chứng vật chứng thì cũng không thể tạo ra chuỗi chứng cứ hoàn thiện chỉ vào tôi. Cho dù anh bắt tôi, cũng không thể dịnh tội tôi." Đơn Dũng nghiêm túc nói, học luật nhiều năm, rốt cuộc cũng có cơ hội nói ra một cách hùng hồn rồi."
"Người chỉ biết tuân thủ luật pháp là kẻ ngốc, cảnh sát chỉ biết dựa vào luật phá án cũng là cảnh sát ngốc." Triệu Gia Thành đáp lại:" Tôi có rất nhiều cách chứng minh suy đoán của mình, ví dụ tôi có thể bám chặt lấy Trương Vệ Hoa hôm đó đột nhiên xuất hiện trên đường cao tốc, tịch thu điện thoại của họ, theo liên lạc hôm đó tìm ra người liên quan .. Mặc dù qua giám sát chỉ tìm được một người liên quan tới cậu, với tôi mà nói, vậy là đủ rồi."
Đơn Dũng không nói nữa, mặt trở nên âm trầm nguy hiểm, y không quan tâm tới chuyện xảy ra với mình, nhưng y không thể trơ mắt nhìn anh em vì mình bị liên lụy được.