Trong văn phòng có mấy tấm bản đồ lớn, mọi người quen thuộc cả rồi, trước kia đi tìm nước, bọn họ đánh dấu chi chít mà.
Đơn Dũng chỉ bản đồ:" Khi đó chúng ta có tới ba lựa chọn, sở dĩ chọn cái nơi xa xôi nghèo khó ma chẳng thèm ngó tới này là vì đầu tư ít, lại còn là giao giới ba tỉnh, điểm xuất tỉnh gần nhất chưa tới 100 km. Mặc dù nơi này hiện chỉ có một cái đường cấp huyện, nhưng anh tin trấn gần đây sớm muộn cũng làm đường mới. Toàn quốc đang mở rộng kiến thiết cơ sở, không lý do gì một nơi liên kết ba tỉnh lại cứ bỏ qua mãi như vậy được ... Nếu có một con đường nữa đi qua đây, dù là quốc lộ, giá trị của nó đã tăng vọt rồi. Chúng ta chẳng cần làm gì, chỉ cần đóng nước vào chai, với thanh danh ngày một lên của thương hiệu Hưởng Mã Trại, anh tin mang đi đâu thì thứ vài đồng này dễ bán lắm. Các cậu nghĩ xem, nếu rời tỉnh, bán tới thành phố khác sẽ thế nào. Đúng rồi riêng Lộ Châu đã có 13 huyện, vị trí này của chúng ta bao phủ được nửa số huyện đấy."
Oa, lần này tới Tiểu Cái kinh ngạc, thường ngày hắn chỉ tính bán thêm từng bình nước, không tính xa như vậy, giờ xem ra, tiền đồ của thị trường này cực lớn.
"Đừng chấn kinh, còn có thứ dữ hơn ... Lần này anh bỏ ra một tháng, đi khắp mấy tỉnh, các cậu nghĩ anh đi chơi à? Anh tham quan mấy nơi kinh doanh của các xí nghiệp đồ uống có tiến, đương nhiên là lẻn vào." Đơn Dũng chỉ bản đồ giải thích xong liền ngồi xuống:" Các công ty đồ uống lớn bọn họ đều xây dựng nhà máy nhỏ, hoặc thu mua, hoặc thuê người làm hộ, chứ không thể nào mang nước phương nam bán lên phương bắc. Các cậu nghĩ mà xem, giả sử có công ty đồ uống lớn nào đó nhìn trúng chỗ này, biến nó thành điểm sản xuất nước tinh khiết hoặc là đồ uống khác, vậy thì đây là khái niệm gì? E là nước trên núi không đủ cho chúng ta bán ấy."
Đương nhiên là cả đám mừng rỡ, bị Đơn Dũng nói cho tim sắp vọt ra khỏi lồng ngực.
"Đừng nghĩ không có khả năng này, đầu tiên là chất nước, chỗ chúng ta không thể bới móc, tiêu chuẩn loại 1 quốc gia. Thứ hai là sức lao động, không đâu nhiều lao động hơn chỗ chúng ta. Thứ tới là chi phí vận chuyển, chỉ cần có một con đường là hàng thông khắp thiên hạ ... Dù không có đường, bằng vào thị trường xung quanh cũng đủ rồi. Dù không ai mua, hai ba năm tới chúng ta cũng có thế phát triển theo hướng này, đó là bước thứ ba, kế hoạch làm giàu."
Đơn Dũng dừng lại một chút, người hơi ngả về phía trước:" Vấn đề là, giờ có người nhìn thấy ưu thế nơi này mò tới, các cậu bảo có nên bán không?"
Chát, Trương Vệ Hoa vỗ bàn:" Không bán, dứt khoát không bán."
"Đúng, nếu mà bán sau này sẽ hối hận chết thôi." Đổng Vĩ phụ họa:
Người kiên trì đem bán nhất lại là người đổi ý kiên quyết nhất, Tống Tư Oánh bĩu môi, cái mồm ma quỷ lừa người của Đơn Dũng lại phát huy tác dụng rồi. Trương Vệ Hoa tưởng cô đang chế nhạo mình, vội giải thích:" Tại chúng tôi không biết mà."
"Đúng thế, khi đó chúng tôi chỉ biết đi theo anh Đơn thôi, đâu có hiểu gì về ngành này." Đổng Vĩ tự biện hộ:
"Tiểu Cái, cậu thì sao? Hay bán cổ phần và điểm phân phối nước của cậu cho anh đi." Đơn Dũng cố ý hỏi:
Tống Tư Oánh giơ tay trước:" Điểm phân phối nước thuộc về tôi."
"Xì, cứ mơ đi." Tiểu Cái không thèm để ý:
Phong ba bán nhà máy chớp mắt một cái là tan thành mấy khói, mấy anh em không vì chuyện này mà có khúc mắc hay tranh chấp gì. Đơn Dũng phất tay bảo đi xem dấm cái mới, Tống Tư Oánh chuẩn bị đi tìm Đằng Hồng Ngọc tán gẫu, bọn họ ra nước ngoài một tháng, tình cảm rất tốt, chợt nhớ ra một chuyện, nói:" Đơn Dũng, anh chưa báo cáo hiệu quả chuyến đi này với cổ đông, thế nào? Đại tiểu thư của Tả thị có nhìn trúng anh không?"
Câu này làm Sài Chiêm Sơn giật mình, mấy tên kia cũng quay lại ngay, vây quanh Đơn Dũng tra khảo, Tiểu Cái nổ súng:" Anh kể đi, em nghe Lôi Đại Bằng miêu tả mà chảy nước dãi, rất muốn gặp chị ấy."
"Đúng rồi anh Đơn, nói đi!" Đổng Vĩ vào hùa:
Trương Vệ Hoa lưu manh hỏi:" Anh Đơn, nhìn vóc dáng của anh thì ở phương diện kia ắt là sở trường, đừng nói chưa mua vé đã lên thuyền nhé."
Ai ngờ nói tới chuyện này Đơn Dũng mặt mày ủ rũ:" Anh đây hiện giờ thương trường thành công, con người chẳng thể vẹn toàn, cho nên tình trường thất bại một chút rồi."
"Một chút là thế nào?" Đám người kia đang hừng hực ngọt lửa hóng hớt, làm sao chấp nhận một câu trả lời qua quít như vậy được:
Đơn Dũng trừng mắt lên:" Có thế mà không hiểu, chẳng lẽ nhất định muốn anh nói người ta không thèm để ý tới anh à?"
"À, kết quả chẳng có gì bất ngờ." Tiểu Cái gật gù đi ngay, Trương Vệ Hoa và Đổng Vĩ cũng rất hả hê vì Đơn Dũng thất tình, cười ha hả rồi đi:
Tống Tư Oánh không bỏ qua cơ hội đả kích Đơn Dũng:" Xì ai bảo lăng nhăng thích đóng giả chung tình, mẹ anh nói rồi, chẳng qua mà mơ thành chim sẻ."
Sài Chiêm Sơn không hiểu hỏi:" Thế là sao?"
"Hừm, muốn bay chứ sao?" Tống Tư Oanh đắc ý nói một câu đầy hàm ý rồi đi không quay đầu:
Lão Sài dựa vào lưng ghế nhìn Đơn Dũng bị mọi người chế nhạo cười ha hả từng hồi.
Ai bảo Đơn Dũng làm chuyện gì cũng khiến người ta có cảm giác hơn đứt người cùng tuổi, rốt cuộc cũng kiếm được điểm yếu của y, làm sao mọi người chẳng cười nhạo kiếm về chút tự tin. Chuyện giữa y và Tả Hi Dĩnh giờ đám anh em biết cả, có điều trong mắt mọi người, đây chính là phiên bản đời thực của cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga, nói ra vốn coi là trò cười rồi.
Thấy Lão Sài cười to nhất, Đơn Dũng giận cá chém thớt:" Lão Sài, anh tới lấy dấm chứ gì, đi, tôi lấy cho anh thùng lớn nhất, từ mai loạt sản phẩm Hưởng Mã Trại tăng thêm một cái rồi."
"Thôi, thôi, vừa rồi tôi bị Tiểu Tống làm chua lắm rồi." Sài Chiêm Sơn có chút tò mò:" Đơn Dũng, họ nói Đại tiểu thư Tả thị, lẽ nào là ... Tả thị kia."
"Ừ, là Tả Nam Hạ, cha vợ Lương Côn Kiêu."
"Đúng rồi, chính là ông ấy, vậy ông ấy có mấy con gái?"
"Hai, tôi theo đuổi người còn lại."
Sài Chiêm Sơn không nói thêm nữa, mím môi cười, Đơn Dũng bực lắm:" Lão Sài, anh cũng thấy tôi là cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga chứ gì?"
"Không, không tuyệt đối không phải cóc ghẻ." Sài Chiêm Sơn trịnh trọng nói:" Chính xác mà nói, cậu là con cóc có tiền án, còn thua cả cóc ghẻ."
Nói xong lại ngửa mặt cười dài xuống lầu, làm Đơn Dũng tức chỉ muốn đuổi theo đạp vài phát.
..... ..........
"Không bán, cái gì? Này này, Vệ Hoa, cậu có ý gì vậy? Đã giao hẹn rồi mà ... Ông chủ không bán .... Ba cậu bán thì hắn phải nghe thôi ... Sao ... Đừng lý do nhiều vậy, chẳng phải là vấn đề tiền à, không được thì tăng thêm ... Được, được, liên hệ sau."
Thôi xong rồi, vịt sắp chín lại bay mất, Yến Quảng Lượng đi qua đi lại không phòng, ông ta kinh doanh mấy chục năm, biết nếu còn tăng giá, người ta càng không bán, hết cách báo tin lên tỉnh thành: Người ta không bán.
Tin tức chuyển đi một vòng tròn lớn, tới di động của Trương Thanh Vượng thì trời đã tối, hắn và một giám đốc khác của công ty vừa vào ở khách sạn Lộ Châu. Không biết là thực sự không bán hay là ông chủ Thái giở trò làm giá. Có điều vẫn gọi điện báo tin cho bà chủ, bà chủ lại chẳng bất ngờ vì tin này, song lại giao cho họ nhiệm vụ bất ngờ, bảo hai giám đốc tới cá siêu thị, chụp trộm ảnh giá gia vị.
"Xong rồi, nhà phân phối ở Lộ Châu sắp đổi tướng rồi." Giám đốc Trương nhận điện thoại xong đưa ra dự báo, hiện cạnh tranh khốc liệt, lượng tiêu thụ không đạt là cút để người khác làm:
Giám đốc Trần dự phòng:" Lát gặp nói chuyện cẩn thận, đừng để bà chủ chửi giữa phố, mất mặt lắm."
Hai người vừa thương lượng vừa đi dọc đường Anh Hùng, tìm siêu thị lớn bên đường, thực hiện nhiệm vụ bất ngờ này.