Là Tả Hi Dĩnh, sư tỷ mặc một chiếc váy liền thân đơn giản màu ngà, li ti những hoa nhỏ, mái tóc dài đen tuyền óng mượt buông xõa trên vai, vẫn xuất chúng như từng gặp ở trường học, gương mặt điềm tĩnh ẩn chứa chút lo âu. Trang phục đạm nhã nổi bật dưới kiến trúc cổ kính của viện bảo tàng văn hóa, tựa hoa lan u cốc, không ít đồng nghiệp của hắn thò đầu ra cửa sổ nhìn, trái tim rung rinh theo mép váy chập chờn.
Tả Hi Dĩnh mỉm cười vẫy tay gọi Tư Mộ Hiền đang khựng người ở cầu thang:" Sao thế , không nhận ra tôi nữa à?"
"Sư ... Sư tỷ, sao lại tới đây?" Tư Mộ Hiền buột miệng hỏi, hỏi một cái liền nhận ra mình thật ngu, khánh thành viện bảo tàng, Tả lão tới, sư tỷ theo cũng là bình thường:
"Không nên tới, hay là không hoan nghênh tôi tới?" Tả Hi Dĩnh cười nhẹ hỏi, Tư Mộ Hiền ngượng ngập đi tới, vừa đi vừa vắt óc không biết nói gì, ngược lại Tả Hi Dĩnh rất thoải mái:" Đi dạo cùng tôi, ở Lộ Châu tôi không có mấy người quen."
"Vâng." Tư Mộ Hiền gọi điện thoại xin nghỉ, hai người đi ra ngoài viện bảo tàng, hồi lâu không nói. Nhìn ánh mắt buồn bã của Tả Hi Dĩnh, ma xui quỷ khiến thế nào Tư Mộ Hiền nói:" Anh, anh ấy vẫn ở trong đó."
"Tôi biết." Tả Hi Dĩnh khẽ đáp:
"Chuyện này rất phiền toái, trong thời gian ngắn khó mà ra được." Tư Mộ Hiền vốn nghĩ, nếu có cách cắt đứt qua lại giữa sư tỷ và Đơn Dũng, hắn nhất định sẽ làm, như vậy với cả hai đều không phải chuyện xấu."
"Tôi biết." Tả Hi Dĩnh thở dài, ngẩng đầu lên đối diện với ánh mặt trời chói chang cũng chẳng hề chớp mắt, cô khó tìm được một người nói tâm sự trong lòng, chỉ đành tìm Tư Mộ Hiền:" Cho tôi biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì rồi, cả cha tôi cũng giấu tôi ... Tôi còn tưởng cậu ấy gặp được cô gái tốt, vui quên đường về rồi."
Tư Mộ Hiền không ngờ sư tỷ cũng nhìn ra bản tính của Đơn Dũng, vì thế hắn đem điều mình biết kể ra thật tỉ mỉ, có rất nhiều điều mà hắn không rõ, nhưng dẫn người đi gây sự là thật, đâm người ở Lư Nhục Hương là thật. Câu chuyện dọa chết phú ông đã truyền khắp thành phố, còn một người xuất huyết não không chết, nhưng giờ mồm méo đi không vững nữa. Tiếp đó là bị bắt giam, Tư Mộ Hiền cảm khái:" Thế đó, từ khi em quen anh ấy thì anh ấy đã bày mưu tính kế lấy lại thứ đã mất, em cứ nghĩ anh ấy sẽ đánh bại đối thủ trên thương trường, không ngờ về sau anh ấy càng ngày càng chệch hướng nên phát triển tới mức này."
"Cậu đánh giá cậu ấy thế nào?"
"Em đánh giá thế nào thì quan trọng gì ạ."
"Quan trọng chứ, từ bạn bè xung quanh có thể nhìn ra một người mà." Tả Hi Dĩnh chăm chú nhìn Tư Mộ Hiền chờ đợi câu trả lời, cho thấy cô hoàn toàn nghiêm túc:
"Em cho rằng dù phương thức anh ấy làm là sai, nhưng chuyện anh ấy làm cũng chẳng có gì sai, những kẻ hại gia đình anh ấy, cướp gia sản của anh ấy, cho dù không bị xét xử cũng phải chịu báo ứng nên có. Chỉ có điều cái giá quá lớn, chỉ có anh ấy mới dám hi sinh cả bản thân để kéo đổ kẻ địch, ở phương diện này bọn em đều không bằng anh ấy." Tư Mộ Hiền tuy không tán đồng cách hành xử của Đơn Dũng, nhưng hắn đồng tình và lý giải, nói xong tối thấy sư tỷ vẫn im lặng, hiếm một lần cầu khẩn:" Sư tỷ, chị giúp anh ấy được không?"
"Có lẽ giúp được, có lẽ không, dù sao cha tôi chẳng có chức quyền gì, hơn nữa chuyện này vi phạm nguyên tắc làm người của ông ấy." Sắc mặt Tả Hi Dĩnh càng thêm sầu não, nói thêm:" Đơn Dũng cũng rất nguyên tắc, cậu ấy không muốn tôi giúp đâu."
"Vậy chị có muốn anh ấy ngồi tù không?"
"Không, có điều nếu cậu ấy ngay cả dũng khí chịu trách nhiệm cho những gì mình làm cũng không có thì thực sự chẳng ra gì." Tả Hi Dĩnh trong mềm mỏng mang vài phần cứng rắn:
Câu nói này làm Tư Mộ Hiền phải nhìn sư tỷ với con mắt khác, bảo sao Đản ca lại theo đuổi được sư tỷ đẹp tựa thiên tiên, vì sư tỷ có thể nhìn nhận người khác với cặp mắt công bằng, không hề có thái độ từ trên cao nhìn xuống.
"Lão đại đáng rồi!" Tư Mộ Hiền cảm thán, chẳng còn đồng tình với Đơn Dũng nữa, mà là hâm mộ, không khỏi nghĩ tới chuyện của mình:
Tả Hi Dĩnh không nhìn thấy nét mặt này của hắn, cô nói ra mục đích của mình:" Tôi tìm cậu là muốn nhờ cậu giúp một việc."
"Chị nói đi."
"Nói với Đơn Dũng, tôi tới rồi."
Tư Mộ Hiền đợi cô nói tiếp, không ngờ Tả Hi Dĩnh chỉ nói thế thôi, kinh ngạc:" Thế thôi ạ?"
"Ừ, chỉ cần cho cậu ấy biết tôi tới rồi thôi, dù cậu ấy làm đúng thì cũng không ai hi vọng nhìn thấy cậu ấy như thế. Cha tôi từng dạy tôi, sống cũng là một trách nhiệm, không chỉ là trách nhiệm với bản thân, còn là với người thân, với người mình yêu, đều là trách nhiệm. Tôi mong cậu ấy có trách nhiệm trong lòng, chứ không phải chỉ có thù hận." Tả Hi Dĩnh nói tới đó hơi nghiêng đầu đi lau khóe mắt che giấu mình thất thô rồi tạm biệt:
Tư Mộ Hiền cứ đứng ngây ra đó nhìn Tả Hi Dĩnh đi xa dần.
Hắn cũng không muốn thế này, hắn hi vọng biết bao quay về thời sinh viên vô ưu vô lo, nhìn lão đại nghênh ngang đạp xe nát chở sư tỷ đi ngang qua trường, vẻ vênh váo đó còn quá Lôi Đại Bằng. Nếu như vậy có phải tốt biết báo, có lẽ hắn cũng đang nghĩ tới cô gái trong lòng, đã hơn nửa tháng rồi không liên lạc, cuộc đời này sao nhiều chuyện không như ý như thế?
............ .............
Tả Hi Dĩnh không cùng cha mình đi tham gia đủ loại nghi thức, một mình đi dạo quanh thành phố xa lạ suốt buổi sáng, trừ gặp Tư Mộ Hiền, co ngồi xe taxi đi men theo đường Anh Hùng, miếu Thành Hoàng xem một lượt. Tới chỗ quen thuộc cô bảo taxi dừng lại, tựa hồ tìm kiếm cảm xúc đã từng có, nhưng đường phố huyên náo chẳng phải nơi dung nạp ký ức, nhìn chỉ thêm phiền loạn, thêm thương cảm rất lâu.
Cô đã mất đi liên lạc rất Đơn Dũng từ rất lâu rồi, tình cờ phát hiện cha lén lút treo đổi qua điện thoại với người khác mới phát hiện manh mối. Sau đó cô hỏi chị mình, chị cô không được rõ cho lắm, nhưng một câu chuyện về hiện trường đẫm máu vượt quá năng lực chịu đựng của cô. Tựa hồ còn có con gái một thương nhân tự đâm mình, cô do dự, phải chăng tất cả thứ mình thấy đều là giả dối. Cha cô lần này tới Lộ Châu cũng không định đưa cô đi theo.
Buổi chiều cô về khách sạn Khải Lai Duyệt, lên thẳng phòng, vừa về tới phòng thì có tiếng gõ cửa, khi cô ra mở cửa không ngờ là cha đã về. Cô không nói gì cả, nghiêng người sang để cho cha vào, Tả Nam Hạ nhìn con gái với vẻ không yên tâm:" Cả sáng con đi đâu thế?"
"Không đi đâu ạ, con gặp Tư Mộ Hiền." Tả Hi Dĩnh đi nhanh tới giường, thả mình nằm uỵch xuống:
"Hi Dĩnh, chuyện này cha hói mấy vị lãnh đạo rồi, sau bữa cơm bí thư Trương của bên chính pháp ủy còn chuyên môn gọi điện cho cha. Chuyện vẫn đang trong quá trình thẩm tra, dù sao cũng chết một phú thương, một vừa thoát khỏi vòng nguy hiểm, chuyện không thể giải quyết nhanh chóng được đâu." Tả Nam Hạ thong thả nói:
"Kệ cậu ấy, ở trước mặt con đừng nhắc tới cậu ấy." Tả Hi Dĩnh vùi đầu vào gối giận dỗi hét lên:
"Được, được, không nói nữa, so với con, cậu ta sống ở một thế giới khác, e rằng cha cũng không tiếp nhận được phong cách hành sự của cậu ta." Tả Nam Hạ xoa dịu:
"Con đã bảo không nhắc tới nữa cơ mà." Tả Hi Dĩnh cáu kỉnh:
Tả Nam Hạ thở dài đứng dậy, biết chuyện này có muốn khuyên cũng khó, dặn con nghỉ ngơi cho tốt, lặng lẽ rời đi, ông khép cửa lại hơi chậm một chút, quả nhiên nghe thấy con gái bật khóc.
Ai bảo Tả lão sống tiêu sái, chuyện này cũng làm khó ông lắm.