Một Kiếp Đau Thương

Lượt đọc: 6373 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148. Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157 Chương 158. Chương 159 Chương 160. Chương 161
Tiến »
Chương 10
Mẹ Chồng Quốc Dân.

❊ ❊ ❊

10 giờ sáng Yến Chi đi thay nước hồ bơi và sau đó thì đi cho cá ăn thức ăn.Cô không biết được đây là con cá gì,nhưng cô nghe ông quản gia nói đây là cá kiểng quý hiếm nên rất đắc tiền.

Yến Chi vừa cho cá ăn vừa hát ríu rít không ngừng để giải toả nỗi buồn của bản thân.

"Cháu hát hay lắm.."

" Bác là mẹ của Khải Phong..." cô có chút nghi ngờ mà nhìn bà ấy...

" Đúng vậy,cháu mau lại đây ngồi với ta đi "

" Không có nó ở nhà thì ta là chủ ở đây "

" Dạ vâng "

Ở hoa viên có bàn trà và xích đu cho nên hai người họ đi lại đó ngồi,hồ cá cách hoa viên chỉ có vài bước chân mà thôi.

" Cháu tên gì "

" Dạ cháu tên là Lạc Yến Chi"

" Ừm,tên hay lắm,cháu cứ gọi ta là Châu Ngọc đi "

" Dạ được ạ "

Cô gái này khá là hiền còn con trai mình thì vô cùng lạnh lùng và tàn bạo.Đây đúng là hai thái cực khác nhau mà.

" Bác nghe nói cháu là bạn gái của Khải Phong "

" Dạ không phải đâu bác,bạn gái của anh ấy là Huyền Nhi "

" Vậy cháu là gì trong căn nhà này ".

" Dạ..cháu..cháu...là người giúp việc ở đây..."

Châu Ngọc khá là thất vọng vì câu trả lời này,con trai bà đã ăn nằm với con gái nhà người ta rồi vậy mà vẫn đối xử tàn bạo, lạnh lùng như vậy. Chẳng lẻ 3 năm qua nó xem Yến Chi là người giúp việc kiêm luôn bạn giường hay sao.Dù có như thế nào thì cũng phải cho con gái người ta một danh phận chứ..

" Yến Chi bác biết hết mọi chuyện rồi,cháu đừng giấu bác nữa '"

" Bác biết cháu và con trai bác đã quan hệ với nhau rồi.Khải Phong nó đang trả thù cho Huyền Nhi mới làm nên những chuyện như thế này...'"

" Yến Chi cháu có yêu con trai bác không "

" Dạ..dạ có.."

" Cháu có đẩy Huyền Nhi té lầu không..."

" Dạ không có.." Yến Chi mím môi rồi nói tiếp...

" Bác gái bác tin cháu không "

" Yến Chi,bác tin cháu.Cháu là một cô gái lương thiện.."

Cuối cùng thì cũng có người tin cô rồi,cô hạnh phúc lắm..

'' Bác gái,cháu cảm ơn bác...'"

'" Về chuyện của Huyền Nhi bác sẽ tìm cách nói cho Khải Phong nó hiểu và bác cũng sẽ bảo nó cưới cháu về làm vợ "

Lúc này thì Yến Chi liền lắc đầu,nước mắt cũng vì đó mà rơi xuống không ngừng.

" Yến Chi ngoan nào,đừng khóc nữa.."

Đây là người thứ hai sưởi ấm trái tim cô,nói chuyện nhẹ nhàng với cô còn người đầu tiên chính là mẹ nuôi ở trong cô nhi viện.

" Cháu xin bác đừng nói gì với anh ấy,bởi vì anh ấy sẽ không tin đâu. Đã 3 năm trôi qua rồi, lòng tin của Khải Phong vẫn không dành cho cháu "

" Còn về chuyện cưới hỏi là chuyện rất xa vời,trong tim của anh ấy chỉ có một mình Huyền Nhi mà thôi.Còn về chuyện quan hệ nam nữ cháu sẽ không bắt anh ấy phải chịu trách nhiệm,bởi vì cháu yêu anh ấy là thật cho nên cháu tự nguyện..."

" Yến Chi đừng nói nữa,cháu càng nói thì càng khiến cho bác thổ thẹn trong lòng "

" Được,vậy cháu không nói nữa "

Yến Chi đưa tay lao nước mắt của mình đi,sau đó thì gắng gượng nở một nụ cười để cho bà ấy được an tâm.

" Bác gái,bác có đói bụng không hay là cháu vào nhà nấu cơm cho bác ăn nha.."

" Yến Chi,nếu cháu và Khải Phong không có hy vọng vậy thì cháu làm con nuôi của bác đi.."

" Thật hả bác,vậy là cháu sẽ gọi bác là mẹ sao..."

" Ừm,con gái.."

Lạc Yến Chi bây giờ cứ như một đứa ngốc mà ngẩng người ra,từ trước đến giờ cô không có mẹ cho nên cô rất hạnh phúc khi có mẹ ở bên cạnh. Hiện tại cô mừng đến bật khóc luôn rồi..

"Mẹ,con có mẹ rồi con vui lắm "

" Từ trước đến giờ con không có mẹ, nhưng hôm nay con đã có mẹ rồi"

" Con gái ngoan nào,đừng khóc nữa.Sau này ta sẽ là mẹ của con "

" Dạ mẹ.."

Châu Ngọc ôm cô vào lòng rồi vuốt ve tấm lưng mảnh khảnh của con gái mình,cơ thể của Yến Chi chỉ toàn là xương và da thôi.Suốt 3 năm qua cái thằng quỹ kia không biết đã hành hạ,bỏ đói Yến Chi ra sao nữa,đúng là không biết thương hoa tiếc ngọc mà..

Đã như vậy thì người mẹ này đành phải ra tay chắm sóc cho đứa con gái này để bù đắp lại lỗi lầm.Nếu sau này mà Khải Phong không chịu thương yêu Yến Chi thì bà đành phải tìm mối tốt hơn cho con bé,dù gì thì phụ nữ cần phải được chiều chuộng và yêu thương chứ không thể chết mòn trong đống đổ nát của tình yêu được..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148. Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157 Chương 158. Chương 159 Chương 160. Chương 161
Tiến »