Một Kiếp Đau Thương

Lượt đọc: 6373 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148. Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157 Chương 158. Chương 159 Chương 160. Chương 161
Tiến »
Chương 54
Anh hối hận rồi.

❊ ❊ ❊

Một lát sau khi đến công ty thì anh đã tức tốc chạy lên văn phòng của mình để sạc điện thoại.Nhân viên thấy sếp của mình có chút gấp gáp giống như là đang chạy điền kinh vậy. …

Điện thoại sạc được nửa tiếng thì cũng mở lên hoạt động được,đúng lúc này có người gõ cửa mà người đó không ai khác đó chính là trợ lý thân cận của anh là Du Trực …

" Sếp,đây là tài liệu mà em đã điều tra được,mọi thứ chính xác đến 100 phần trăm "

Du Trực đặt xuống bàn rồi e dè nhìn sếp của mình …

" Sếp! Có cái này em phải nói trước,khi mà sếp xem xong thì nhớ bình tĩnh nha.Mọi thứ từ trước giờ sếp suy đoán đã sai lầm "

" Ừm,cậu cầm hồ sơ này đem qua phòng kế hoạch đi.Từ đây tới chiều ngoài cậu ra thì không cho người nào lui đến đây hết "

" Vâng,vậy em đi trước đây "

Khi trợ lý đi ra khỏi văn phòng thì anh mới dám mở hồ sơ ra xem, Khải Phong xem của Yến Chi trước.Tên tuổi và nơi ở giống như những gì mà trước đây cô đã nói với anh, tiếp đến anh nhìn xuống thì há hốc mồm,nước mắt từ nhiên chảy xuống gò má của chính mình …

Lạc Yến Chi! Cô ấy chính là người đã cứu mình năm xưa,là đứa trê năm ấy đã không màng đến tính mạng mà hút nọc rắn.Tại sao khi cô ấy nói anh lại không tin chứ.Đã vậy còn vụ tai nạn 3 năm trước là một tay Huyền Nhi bày lên,cô ta không những làm ra mọi chuyện đã vậy còn đánh cho Yến Chi bị sảy thai nữa chứ …

Rốt cuộc thì mình đã bị cái gì thế,tại sao lại không tin cô ấy chứ.Ba năm qua mình đã dày vò cô ấy,cho dù Yến Chi có nói gì thì mình cũng không tin …

Còn về vụ việc liên quan đến Bỉnh Giang cũng là một tay cô ta sắp đặt, người mà bỏ thuốc Yến Chi cũng chính là cô ta mà ra.Ấy vậy mà Đàm Khải Phong anh lúc nào cũng dung túng và bảo vệ người phụ nữ độc ác kia …

" Bụp. …rầm …"

Khải Phong đập tay vào tường,sau đó thì quăng tất cả mọi thứ xuống sàn nhà, đến bây giờ cô ấy đã rời đi rồi thì anh mới biết được sự thật,liệu như vậy thì có quá muộn hay không đây.

" Vũ Huyền Nhi! Cô được lắm,dám lừa gạt tôi vậy thì hôm nay tôi sẽ cho cô chết …"

Khải Phong lấy điện thoại ra rồi gọi cho vệ sĩ của mình căn dặn vài việc, giọng nói hôm nay vô cùng lạnh lẽo khiến cho đám vệ sĩ ai nấy cũng sợ sệt và đổ mồ hôi …

Sự thật đã phơi bày rồi nhưng cô ấy cũng đã rời khỏi cuộc sống anh rồi,chắc có lẽ Yến Chi đang rất hận anh.Mà hận cũng đúng thôi,suốt 3 năm qua anh đã hành hạ xỉ nhục và xem cô như là dụng cụ tình nhục để thoả mãn chính mình.Lúc trước anh còn nói lớn với Yến Chi rằng " là anh chỉ xem cô là một công cụ thoả mãn bản thân mình mà thôi" …

Đúng là quả báo mà,ông trời đang muốn trừng phạt anh … Khải Phong anh bây giờ mới thấm câu nói:" những gì mình đã thấy chưa chắc đã là sự thật" …

Cô ấy đã từng hỏi anh là có yêu cô ấy không và anh đã tuyệt nhiên từ chối và làm tổn thương Yến Chi …Một lát sau trợ lý đi vào thì thấy văn phòng như một bãi chiến trường, Khải Phong thì ngồi ở ghế sofa đang xem camera …

" Sếp,anh không sao chứ "

" Du Trực, tôi thật sự đã sai rồi"

" Sếp,anh đừng quá lo lắng nữa,vệ sĩ đang đi tìm cô chủ.Sớm muộn gì cũng tìm được mà "

" Tìm được thì sao chứ,chắc có lẽ cô ấy hận tôi lắm.Tại tôi mà Yến Chi mới ra nông nổi như thế này "

Lần đầu tiên mà Du Trực thấy sếp mình bất lực đến như vậy,và anh ấy cũng đã khóc, những giọt nước mắt hối hận Nhưng liệu lần này có kịp quay đầu hay không..

" Cậu lo công việc ở đây đi, tôi về trước"

" Vâng "

Khải Phong mặc áo vest vào rồi lên xe về nhà chính,anh bước vào nhà thì thấy mẹ mình đang ăn trưa …

" Mẹ,con mới tới"

" Con đến đây để làm gì,mau đi về nhà của mình đi "

" Mẹ,mẹ có biết Yến Chi ở đâu không,con hối hận rồi "

" Hối hận thì được gì chứ,con bé nó đã đi rồi.Mẹ không biết Yến Chi ở đâu cả,nếu hối hận thì tự mình đi tìm đi "

" Mẹ …mẹ không biết thật sao "

" Ừm,con mau về nhà tự mình mà xám hối lỗi lầm của bản thân đi.Yến Chi không có ở đây cho dù con có lật tung lên thì cũng vô ích mà thôi "

" Nếu mẹ có gặp cô ấy thì nói giúp con vài tiếng được không, thật sự con có lỗi với Yến Chi "

" Ừm "

Đúng thật là,bây giờ mới biết hối hận sao.Châu Ngọc thở dài một cái,bữa cơm cũng không còn tâm trạng để ăn nữa rồi. Nhưng cuối cùng thì nó cũng hối hận và nhận ra lỗi lầm của mình, thôi thì duyên số cứ mặc cho ông trời quyết định đi …

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148. Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157 Chương 158. Chương 159 Chương 160. Chương 161
Tiến »