Một Kiếp Đau Thương

Lượt đọc: 6373 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148. Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157 Chương 158. Chương 159 Chương 160. Chương 161
Tiến »
Chương 3
Đến Công Ty.

❊ ❊ ❊

Yến Chi đặt vali quần áo của mình vào một góc phòng bởi vì cô không biết được là anh ấy có cho mình động vào nơi này hay không.Vậy cho nên cô cũng không dám để đồ lung tung.Căn phòng này khá là rộng,nó chỉ là một phòng ngủ thôi mà cứ như một căn nhà vậy.

Cô nhìn căn phòng một hồi lâu rồi đI lại mở rèm,mở cửa sổ ra cho thoáng mát.Lát sau thì Yến Chi thấy trên bàn có một cái đồng hồ,cô đoán cái này là của anh cho nên liền đem lại tủ phụ kiện và đặt lại ở chỗ cũ.Lúc này cô mới thấy được là nơi đây khá là sang trọng,nào là đồng hồ,cà vạt,quần áo,giày và có những phụ kiện trang sức sang trọng nữa.

Yến Chi đưa mắt nhìn sang tủ phụ kiện của nữ,mấy cái này chắc là anh ấy chuẩn bị cho Huyền Nhi rồi.Sự tinh tế đó sẽ không bao giờ dành cho cô cả và ngay cả tình yêu cũng vậy, bởi vì trong mắt Khải Phong cô chính là kẻ giết người.

Cô đứng ở đây khoảng tầm 5 phút rồi đi vào trong nhà tắm lấy quần áo đem đi giặc,đồ của anh chỉ toàn là áo sơ mi và quần tây mà thôi.Lúc này cô đưa mắt lên nhìn thì thấy trên áo sơ mi trắng có một vết son đỏ,nhưng nó không phải là của cô.Đàm Khải Phong ngoài cô ra thì vẫn còn người phụ nữ khác,bỗng dưng lúc này cô lại nở một nụ cười chua chát rồi bóp chặt chiếc áo lại..

Hoá ra trong cuộc tình này chỉ có mình cô là vọng tưởng đến anh mà thôi,bởi vì trong tim anh chẳng bao giờ có cô cả.

11 giờ trưa cô bỏ quần áo vào máy giặt rồi đi xuống nhà làm bữa trưa,khi cô bước xuống thì thấy A Linh đang liếc xéo mình.Bởi vì thường ngày đồ ăn của Khải Phong là do cô ta và đầu bếp làm.Vậy mà ngày hôm nay bị đuổi ra khỏi vị trí đó khi cho cô ta không ngừng căm ghét Yến Chi.Nhưng cô cũng không để ý đến cô ta nữa mà chú tâm vào công việc của mình,bởi vì cô biết được một điều dù cô có làm gì đi nữa thì cũng bị ghét như thường.

Sau khi mọi thứ đã xong xuôi thì cô nhờ tài xế đưa mình đến tập đoàn Đàm thị,nơi này cô chưa đặt chân đến cho nên cô không biết được là nó lớn như vậy.Suốt ba năm qua cô chỉ ở trong biệt thự Đàm gia làm công việc nhà,làm vườn còn buổi tối thì phải giúp anh giải toả.Có những lúc anh không vui,anh tức giận thì cô chính là thú vui để cho anh trút giận lên người mình, vào những ngày cuối thu thời tiết se lạnh anh sẽ đem cô ra vườn và bắt cô quỳ là nhận lỗi của mình.Còn không thì sẽ nhốt cô vào tầng hầm và bỏ đói suốt 3 ngày liền...

.........

Lúc này cô bước vào trong sảnh công ty rồi đi lại quầy lễ tân định hỏi xem văn phòng của anh ở đâu.Nhưng cô chưa kịp hỏi nữa thì đã được mấy người vệ sĩ đứng gần đó đưa vào trong thang máy.

" Ting...ting..tầng 58..."

" Cao thật "

Hai tên vệ sĩ đưa cô đến trước văn phòng của anh rồi cũng nhanh chóng rời đi,lúc này Yến Chi nhìn thấy vẻ mặt của hai người họ có chút kỳ lạ giống như là có chuyện gì vậy.Bỗng dưng lúc này cô lại nghe được vài âm thanh kì lạ,Yến Chi sợ là anh đang gặp chuyện gì cho nên liền xông cửa vào luôn mà không cần gõ cửa

" Rầm.."

Đập vào mắt cô chính là có hai thân thể đang quấn lây nhau,bàn tay của cô gái kia không ngừng ma sát vào vòm ngực của Khải Phong,và chiếc áo sơ mi của anh đã cởi ra từ lúc nào rồi...

" A..anh Khải Phong sao lại có người vào văn phòng của anh vậy " Lý Tiêu nhõng nhẽo rồi hôn lên má của anh một cái..

" Lạc Yến Chi cô không biết gõ cửa à "

" Xin lỗi, tôi quên mất " cô cúi mặt của mình xuống,bàn tay thì xiết chặt túi giữ nhiệt.

" Lý Tiêu em vào trong thay quần áo đi "

" Nhưng mà "

" Tôi thích người nghe lời "

Lý Tiêu nghe Khải Phong nói vậy liền cúi người xuống nhặt quần áo lên rồi đi vào trong phòng nghỉ.Lúc này đây thì anh mới đứng dậy rồi đi về phía của Yến Chi.

" Thế nào, cô đang ghen à "

" Không có, tôi làm gì có tư cách mà ghen chứ "

" Cô biết thân biết phận như vậy là tốt "

" Tôi có đem bữa trưa đến cho anh,anh mau ăn đi cho nóng "

Yến Chi bày đồ ăn ra bàn nhưng chưa gì đã bị anh hất đổ tất cả. Lý Tiêu lúc này đi ra thấy được hình ảnh này khiến cho cô ta vô cùng thích thú rồi ngồi xuống ghế mà đâm chọt.

" Yến Chi cô lại làm phật lòng anh ấy nữa rồi"

" Tôi không muốn ăn, nhưng sau này ngày nào cô cũng đem đến cho tôi "

" Lý Tiêu anh đưa em đến nhà hàng ăn trưa "

" Dạ "

Sau đó thì hai người họ liền rời đi,bây giờ ở trong văn phòng chỉ còn một mình cô mà thôi.Yến Chi dùng tay và muỗng thu gọn đồ ăn lại bỏ vào cà mên,cơm trắng thì vươn vãi khắp nơi khiến cho sàn nhà không thể nào sạch được.Cho nên cô liền đi ra ngoài tìm khăn lao và cây lao sàn đem vào trong dọn cho sạch.

" Yến Chi cô đứng lên đi,tay cô đã đỏ hết rồi"

" Trợ lý Du tôi không sao đâu,anh đừng quá lo lắng " Yến Chi cười cười rồi xua tay với Du Trực..

" Hay là tôi gọi nhân viên lao công vào đây dọn "

" Thật sự không cần mà, tôi làm sắp xong rồi "

" Ừm "

Du Trực đi lại bàn làm việc Khải Phong lấy hai tập hồ sơ rồi cũng đi ra khỏi văn phòng,một lát sau thì Yến Chi cũng đã dọn xong xuôi mọi thứ,cô đem cây lao đặt về vị trí cũ rồi lên xe trở về nhà.

1 giờ chiều cô về đến nhà ăn một ít cơm rồi đi ra vườn nhổ cỏ,dưới cái nắng 38 độ như thế này khiến cho cả người cô phải đổ mồ hôi nhễ nhại,nóng khắp cả người.Đây là công việc hằng ngày mà cô phải làm nhưng không hiểu sao hôm nay cô lại thấy khó chịu trong người,đầu thì đau như búa bổ chắc có lẽ là cô đang bị say nắng rồi.Yến Chi càng lúc càng thấy khó chịu hơn nên cô định đi lại gốc cây ngồi nghĩ mệt một chút nhưng chưa gì thì đã té ngã xuống đất rồi..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148. Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157 Chương 158. Chương 159 Chương 160. Chương 161
Tiến »