Một Kiếp Đau Thương

Lượt đọc: 6595 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148. Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157 Chương 158. Chương 159 Chương 160. Chương 161
Tiến »
Chương 75
Ân cần quan tâm em.

❊ ❊ ❊

Đúng một tiếng sau thì anh đã quay lại trên tay thì cầm khá là nhiều đồ đạc, nào là quần áo,giày sandal, thuốc giảm đau và có cả đồ ăn sáng nữa nữa.Cô thì khá bất ngờ, bởi vì cô không nghĩ anh sẽ quay lại đây.

Khải Phong bày biện bữa sáng ra ở đây có bánh mì sandwich và sữa đậu nành mà cô yêu thích …Hai người cứ thế mắt chạm mắt với nhau …

" Anh có mua quần áo cho em,em vào trong thay đi rồi ra ăn sáng "

" Ừm "

Dù gì bây giờ cũng không có quần áo để mặc cho nên cô đành gật đầu đồng ý,Yến Chi bước vào nhà tắm rồi khoá cửa lại.Cô mở ra thì thấy đây là 1 chiếc váy màu xanh nhạt cổ cao và dài qua đầu gối. Chiếc váy này khá kín đáo cho nên dấu hôn sẽ không bị người khác nhìn thấy.

Ở bên ngoài phòng, Khải Phong mở cửa sổ ra cho thoáng mát.Anh nhớ lại lúc trước thích ánh sáng, thích ánh nắng mặt trời và cũng thích căn phòng tràn đầy ánh nắng của buổi sớm mai …

" Em lại đây ăn sáng đi "

" Ừm "

Dù gì thì đêm qua là cô trúng thuốc và anh là người giải thuốc cho cô chứ nếu không đã bị người khác cưỡng bức rồi,dù có hận anh như thế nào đi chăng nữa thì cô cũng không muốn bản thân của mình bị vấy bẩn.

Yến Chi ngồi xuống ghế ăn sáng,bánh mì sandwich nóng hổi rất là ngon. Khải Phong từ phía cửa sổ đi lại,anh cầm đôi giày sandal rồi quỳ một chân xuống sàn nhà mang giày cho cô.Ngay lập tức cô bị đứng hình tại chỗ khi thấy được hình ảnh này của anh …

" Em còn đau cho nên phải mang giày sandal,khi nào hết đau hả mang giày cao gót "

’ " Ừm "

Sau khi mang xong thì anh không làm phiền cô nữa mà đi lại giường ngồi xuống …Yến Chi lúc này cảm thấy ngượng ngùng, cho nên cô cố gắng ăn thật nhanh và kết quả là đã bị mắc nghẹn …

’ " Khụ …ưm…khụ …a…"

" Yến Chi …em sao thế…"

Khải Phong chạy lại lấy nước cho cô uống,sau đó thì dùng bàn tay vuốt nhẹ sống lưng của cô…Hơn 1 phút trôi qua thì cũng đã bình ổn trở lại, chỉ có điều mặt mày của cô đã ửng hồng luôn rồi.

" Em không sao chứ,em làm anh lo quá đi …"

" Không! Tôi không sao,cảm ơn anh "

’ " Sao giờ này anh không đến công ty làm việc"

" Anh ở đây chăm sóc em …"

" Không cần đâu, buổi trưa tôi sẽ đến công ty làm việc "

'" Hôm nay anh cho em nghỉ phép,em ở nhà nghỉ ngơi cho khoẻ đi "

" Không cần đâu, tôi là sinh viên thực tập cho nên không thể lười biếng được "

" Yến Chi,đây là thuốc bôi giảm đau, khi về nhà em nhớ bôi vào "

" Cảm ơn '"

Yến Chi cầm lấy tuýt thuốc rồi ra khỏi phòng, Khải Phong nhìn thấy cô rời đi mà thở dài và xen lẫn cả sự tiếc nuối.

Có phải chăng đêm qua anh đã sai rồi không,nếu anh và cô không quan hệ thì Yến Chi sẽ nhìn anh bằng một ánh mắt khác,chứ không có chán ghét như bây giờ.Anh ngồi đó suy nghĩ mãi,vò tóc bức tai nhưng chẳng biết nên làm gì tiếp theo nữa.

Buổi trưa Yến Chi đến văn phòng nhưng chẳng thấy anh đâu,chắc hôm nay sẽ không đi làm rồi. Yến Chi đứng ngơ người một hồi lâu rồi lại chỗ làm việc của mình mà ngồi xuống …

" Cốc …cốc …cốc …"

Ở bên ngoài có người gõ cửa nhưng mà sếp không có ở đây.Lúc này Yến Chi đứng dậy định đi ra xem là ai nhưng chưa gì thì người ta đã xông cửa vào rồi …

" Sếp,…"

“Cô có thấy sếp ở đâu không”

" Tôi không thấy, chắc là hôm nay anh ấy không đi làm "

" Ờ, tôi đến đưa hồ sơ cho anh ấy.Vậy giờ tôi để tạm ở đây '"

Lai Minh đặt hồ sơ trên bàn,dụng ý của cô ta đi vào đây là chỉ muốn thăm dò chuyện hôm qua mà thôi. Không biết là sếp có biết chuyện hôm qua hay không nữa …

Hình như là sếp và cô thư ký này có sự quen biết từ trước thì phải,hôm qua Vũ Huyền Nhi không nói nhưng cô cũng có thể đoán ra một vài chi tiết.Lúc trước tuy Khải Phong là sếp ở đây nhưng không có đến công ty mà giao quyền cho người khác,bởi vì công ty chính của anh là bên Đoàn thị chứ không phải là tập đoàn AM này.

Mà còn 1 điều trùng hợp nữa là từ khi Yến Chi vào đây thực tập thì sếp lại đến đây làm việc.Yến Chi lúc đầu ứng tuyển bên mảng phiên dịch ngôn ngữ mà nhưng tại sao được chọn làm thư ký chứ …Ngay cả Mạc Hội cũng ân cần giúp đỡ cô gái này nữa chứ,Lạc Yến Chi này đúng là không bình thường như vẻ ngoài của cô ta 1 chút nào cả.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148. Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157 Chương 158. Chương 159 Chương 160. Chương 161
Tiến »