Một Kiếp Đau Thương

Lượt đọc: 6531 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148. Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157 Chương 158. Chương 159 Chương 160. Chương 161
Tiến »
Chương 92
Thượng Hải khi về đêm.

❊ ❊ ❊

Không biết là anh ấy định đưa cô đi đâu,nhưng cô thấy anh lái xe rất là chậm không có nhanh.Chắc có lẽ là đi chơi ở gần đây mà thôi.

Phải nói là thành phố Thượng Hải khi về đêm đẹp thật,từ trước giờ cô ít ra ngoài chơi cho nên cũng không biết được độ sầm uất ở nơi đây. Những chiếc xe hơi đắt tiền cùng với cậu ấm cô chiêu cứ vun vút ở trên đường, khiến cho cô phải ngắm nhìn mãi.

Lúc trước cô không có thời gian và cũng không có điều kiện ra ngoài chơi …Còn hơn 1 năm qua cũng vậy,cô phải vừa học vừa làm cho nên cũng ít đi,trừ những lúc có Uyên Linh và Trình Qui thì cô mới đi cùng.

" Em đang nghĩ gì mà đâm chiêu vậy "

" Hôm nay em được đi ra ngoài chơi nên cảm thấy vui trong lòng…Có thể nói đây là lần thứ 3 thì phải "

" Hai lần trước là em đi cùng với bạn à "

"Ừm,em đi cùng với bạn học "

Khải Phong nghe cô nói vậy thì cũng biết người bạn đó là ai nhưng anh cũng không nói gì mà tập trung lái xe …

" À mà anh định đưa em đi đâu vậy "

" Chuyện này bí mật "

Yến Chi xụ mặt xuống nhìn anh rồi sau đó đưa mắt ra bên ngoài,cô thầm cảm thán không biết ai là người đã xây dựng nơi này, đúng là 1 tác phẩm nghệ thuật mà. Chiếc xe BMW cứ bon bon trên đường phố,còn cô thì thả hồn vào cảnh đẹp ở bên ngoài.

Hơn 30 phút thì cũng đến nơi, Khải Phong dừng lại ở công viên Phục Hưng. Khải Phong mở cửa cho Yến Chi bước xuống xe rồi cùng nhau đi dạo.

" Nơi này thật là nhộn nhịp " _ Yến Chi nắm lấy vạt bàn tay của anh rồi cùng nhau tiến về phía trước.

" Em thích nơi này sao "

" Ừm, rất thích"

" Vậy cuối tuần anh sẽ đưa em đi chơi "

Yến Chi gật đầu rồi cùng anh tay trong tay với nhau, buổi tối con người ta thường hay ra ngoài chơi cho nên giờ này khá là đông, người thì đi bộ, người thì hát khắp nơi.Công viên không những có quy mô lớn mà ánh đèn còn lấp lánh khắp nơi nữa …

" Anh đi mua nước cho em …"

" Ừm …"

Yến Chi đi lại ghế đá ngồi đợi,lúc này điện thoại của cô lại vang lên là số của Trình Qui.

[ Alo mình nghe đây,anh gọi cho em có việc gì không.] _ giọng nói của Yến Chi vô cùng nhẹ nhàng khiến cho đối phương vô cùng dễ chịu.

[ Ừm thì…] _ Trình Qui có chút ngập ngừng nhưng sau đó cũng nói ra sự lo lắng ở trong lòng mình.

[ Hôm nay anh nghe nói em không đi làm,em có bị bệnh hay không khoẻ ở đâu không]

Chẳng phải là tối qua vẫn còn đi ăn tối bình thường sao,vậy mà hôm nay không thấy Yến Chi đâu.Cho nên Trình Qui cảm thấy lo lắng ở trong lòng,anh có đi đến nhà trọ nhưng vẫn không thấy cô đâu.

[ Em không sao, chỉ là muốn bản thân mình thư giãn một chút.Em cũng đã xin phép sếp tổng rồi cho nên anh cũng đừng lo lắng quá …]

[ Ừm, được vậy thì anh cũng yên tâm rồi]

Trình Qui nghe được tiếng gió thổi và cả âm thanh xào xạc của lá cây,và tiếng nói của con người nữa.Chắc có lẽ Yến Chi đang rà ngoài chơi …

[ Vậy em cúp máy trước,tạm biệt …]

[ Ừm,tạm biệt em …]

Cúp máy xong,cô khẽ thở dài …Cô biết người đàn ông đó thích mình nhưng cô lại không thích người ta.Vậy cho nên qua ngày nữa thì cô sẽ tìm cơ hội nói rõ với anh ấy mới được,có như vậy thì Trình Qui sẽ không mong chờ nữa.

Qua mấy phút sau thì Khải Phong cũng về tới, không những mua nước,đồ ăn vặt mà anh còn mua cả hoa hồng nữa cho nên thời gian đi hơi lâu.

" Anh về rồi đây …"

Khải Phong ngồi xuống ghế rồi đưa nước và thức ăn cho cô.Anh mua trà dâu,bánh dâu tây và có cả khoai tây chiên nữa,đồ ăn khá là nhiều … Nhưng thứ cô chú ý nhất là bó hoa anh đang cầm trên tay.

" Hoa hồng này anh tặng em,nhân ngày chúng ta tái hợp lại anh muốn tỉnh yêu của chúng ta sẽ đẹp như thế…"

“”" Anh làm em bất ngờ quá,cảm ơn anh …"

Sau đó cả hai người ôm lấy nhau, Khải Phong hôn lên đỉnh đầu của cô 1 cái rồi ngửi lấy hương thơm trên tóc.

" Nào, nào em mau uống trà dâu tây đi.Em thích nhất là loại thức uống này mà "

" Ừm "

Yến Chi gật đầu rồi cầm lý nước lên hút từng ngụm một, Khải Phong cũng uống trà dâu tây như Yến Chi.Anh không ngờ thức uống này cũng ngon lắm,vừa ngọt lại vừa thanh mát nữa.Hoá ra ngoài cà phê còn có loại thức uống ngon đến như vậy,sau này chắc anh phải nên thay đổi khẩu vị của mình rồi để cho nó ngọt ngào hơn,đúng như những gì mà Hoàng Tôn đã từng nói,con gái thích diệu dàng thích được cưng chiều và đặc biệt là phải ngọt ngào với người ta …

Con gái không bao giờ khó hiểu mà điều quan trọng là đàn ông chúng ta có muốn hiểu hay không mà thôi, người lạnh lùng cộc tính như Đàm Khải Phong mà còn làm được thì chứng tỏ anh đã có bản lĩnh của 1 người đàn ông, người đàn ông thật sự của gia đình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148. Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157 Chương 158. Chương 159 Chương 160. Chương 161
Tiến »