Một Kiếp Đau Thương

Lượt đọc: 6373 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148. Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157 Chương 158. Chương 159 Chương 160. Chương 161
Tiến »
Chương 32
Không có câu trả lời.

❊ ❊ ❊

Hơn 8 giờ thì Khải Phong về đến nhà,anh vừa bước vào phòng khách thì Huyền Nhi đã nhào lại rồi ôm anh vào lòng …

" Anh về rồi,em nhớ anh quá "

" Huyền Nhi em buông anh ra đi,cả người anh dơ lắm "

" Nhưng mà "

" Anh lên phòng trước đây "

Người đàn ông buông ả ta ra rồi sảy bước lên lầu.Vệ sĩ thấy anh về thì liền cúi đầu chào.

" Cô ấy sao rồi"

" Dạo gần đây cô chủ không la hét gì cả, đến giờ thì sẽ ăn cơm "

" Ừm "

Khải Phong mở cửa bước vào phòng thì thấy Yến Chi đang xem tivi và ngồi ăn sữa chua.Lúc này thấy anh về thì cô cũng chỉ quay sang nhìn một cái rồi sau đó lại không chú tâm nữa …

" Tôi về rồi,em không thích sao "

Anh tiến lại chỗ cô đang ngồi rồi đặt Yến Chi lên đùi của mình.

" Tôi, tôi không biết "

" Em ngoan ngoãn thì tôi sẽ cho em ra ngoài chơi ".

========== Truyện vừa hoàn thành ==========

1. Độc Sủng Kiều Thê: Vì Em Là Vợ Anh

2. Sau Khi Lưu Lạc Trên Đảo Hoang Và Được Nàng Tiên Cá Nhặt Về (Mỹ Nhân Ngư)

3. Đại Boss Phản Diện, Đừng Tới Đây

4. Hệ Thống Xuyên Không: Vương Phi Muốn Lật Trời!

=====================================

" Thật sao "

" Ừm, tôi không có gạt em. Chỉ cần em nghe lời thì cái gì cũng có,cô nhi viện kia anh đã tài trợ tiền rồi cho nên em không cần phải lo "

" Anh nói tôi nghe lời thì cái gì cũng cho vậy còn tình yêu thì sao,anh có cho được không "

" Yến Chi …cái này tôi không biết "

Đến cuối cùng thì vẫn không có được câu trả lời,Yến Chi cô đã thất bại một cách thảm hại …Trong lúc mà cô đang suy nghĩ thì anh đã nhân cơ hội mà cúi đầu xuống hôn lên môi của cô,bàn tay thì xoa bóp mông của người con gái …

" Ưm …a …a…ưm…anh …giờ này là ban ngày…đừng như thế"

" Chụt …chụt …ưm…ưm …"

Anh hôn hơn 4 phút thì cũng buông cô ra rồi bế Yến Chi vào trong nhà tắm.Hai người họ ở trong đó hơn 1 tiếng đồng hồ thì mới chịu ra,lúc này thì cô cũng không còn sức lực gì cả và đã được anh bế ra ngoài đặt lên giường nằm xuống …

" Em nghĩ ngơi đi,lát nữa có người đem bữa tối lên "

" Khi nào thì tôi được ra ngoài "

" Nếu em ngoan ngoãn thì rất sớm "

" Vâng "

Yến Chi nghe anh nói vậy thì cũng cười cười,đã lâu lắm rồi cô chưa cười thì phải. Người đàn ông thấy cô cười thì bất giác cũng cười theo rồi sau đó thì đi ra ngoài …

10 phút sau anh có mặt ở dưới nhà bếp,bữa tối cũng đã được dọn xong xuôi.Anh nhờ ông quản gia đem lên cho cô còn mình thì ngồi lại bàn ăn,khi anh ăn được một chén cơm thì Huyền Nhi cũng đi xuống …

" Anh Phong,đã lâu lắm rồi em mới thấy anh ăn tối ở đây "

" Ừm " anh nhàn nhạt trả lời rồi tiếp tục gấp thức ăn bỏ vào miệng của mình.

" Anh đã yêu bạn thân của em rồi đúng không,dạo gần đây em thấy anh lạnh nhạt với em lắm "

" Anh …"

" Không có đâu,em đừng nghĩ lung tung nữa "

" Vậy tại sao anh không cưới em,đã vậy anh còn ở chung với Yến Chi nữa.Anh có biết là cô ấy đã từng hại em không,anh không sợ cô ấy sẽ hại anh luôn sao "

" Yến Chi sẽ không như vậy "

" Khải Phong anh có yêu không hay anh chỉ xem em là ân nhân cứu mạng của anh mà thôi,em vì Yến Chi mà nằm viện 3 năm trời chẳng lẻ trong thời gian qua anh thương Yến Chi mất rồi "

" Anh có biết 3 năm qua em khổ sở như thế nào không? đã vậy bây giờ còn phải nhìn anh ân ái bên người khác nữa mà người đó lại là bạn thân của em …"

" Huyền Nhi …anh xin lỗi …"

" Em ăn cơm đi,anh lên phòng trước "

Khải Phong nói xong liền đi lên lầu rồi bỏ mặc cô ta ở lại. Đến chính bản thân anh còn không biết có yêu Yến Chi hay không nữa, nhưng còn với Huyền Nhi ỏ thời điểm hiện tại này thì anh chỉ xem cô là ân nhân mà thôi …

Vũ Huyền Nhi cô ta cũng không còn tâm trạng ăn uống gì cả,cô ta lên lầu lấy túi xách rồi đi ra khỏi nhà. Ông quản gia đã nhìn thấu được bản tính của cô ta nhưng chỉ có cậu chủ là không nhìn ra mà thôi …

Người đàn ông ngồi ở ghế sofa xem tài liệu nhưng tâm trí vẫn cứ ám ảnh câu nói của Huyền Nhi.Liệu có phải là anh đang yêu Yến Chi và chỉ xem Huyền Nhi là ân nhân mà thôi.

" Haizzz, thật là đau đầu mà, thôi trở về đi ngủ"

Anh tự lầm bầm với chính mình rồi trở về phòng,khi anh bước vào thì thấy cô đã ngủ rồi.Khải Phong đi lại chỉnh nhiệt độ phòng rồi lên giường nằm xuống …

" Yến Chi,có phải là tôi đang yêu em không"

Anh đặt môi của cô một nụ hôn rồi ôm vào lòng,bàn tay chạm nhẹ vào mái tóc rồi vuốt ve.Dạo gần đây được ngủ cùng cô khiến cho giấc ngủ của anh cũng được ngon giấc hơn, ngủ không bị giật mình như trước nữa.Mỗi buổi sáng thức dậy khi thấy cô nằm trong vòng tay của mình cũng khiến cho anh vui vẻ hơn,vậy liệu đây có phải là tình yêu hay không…

Đàm Khải Phong luôn tự hỏi chính mình và cũng đã có câu trả lời rồi nhưng anh lại không tin chính bản thân mình.Lúc nào cũng hoài nghi và lo sợ,sợ bản thân mình lại chọn sai. Nhưng lúc đầu anh đã sai khi đã tin tưởng Vũ Huyền Nhi mà làm tổn thương người con gái mà mình yêu nhất, khiến cho cô ấy không còn tin tưởng vào mình nữa …

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148. Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156. Chương 157 Chương 158. Chương 159 Chương 160. Chương 161
Tiến »