Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Lượt đọc: 4762 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »
Chương 204
hạnh phúc nhỏ nhoi 2.

❊ ❊ ❊

Lời của anh khiến Lâm Tử Hàn sởn tóc gáy, vô ý thức hít một hơi lạnh, run giọng nói: "Nhưng tôi cũng biết, vì sao…"

"Bởi vì tôi không nỡ giết em" Tiêu Ký Phàm nghe được cô ấp a ấp úng nói, anh tin tưởng cô, chính là nguyện ý tin tưởng cô, đây là một loại hành vi rất đặc biệt, giao vào trong tay cô, dù sao cũng là tính mạng của anh.

Lâm Tử Hàn cảm động quay mặt sang chỗ khác, ngửa mặt tựa lưng vào ghế ngồi, cố gắng không cho nước mắt cảm động rơi xuống. Cô phản bội anh mà! Anh sao có thể tùy ý tin tưởng cô như vậy chứ?

Vậy có đúng là anh cũng tin tưởng thanh mai trúc mã Duẫn Ngọc Hân như thế hay không? Có đúng là như Duẫn Ngọc Hân nói, dù cho phát hiện cô ta biết tình hình thực tế, cũng không nỡ giết cô ta hay không?

Không giết cô ta, mọi thời khắc Tiêu Ký Phàm đều sẽ đối mặt với nguy hiểm. Giết cô ta, anh rất có thể phải đối mặt với chế tài pháp luật. Ai cũng biết, Lãnh Phong là một tội phạm nghiệp chướng nặng nề, cô không thể để cho anh tùy tiện giết người nữa ——!

Xe dừng lại tại một bãi biển, Tiểu Thư Tuyết xuống xe liền sôi nổi mà phóng tới chỗ có nước. Lâm Tử Hàn vội đuổi theo, lấy mũ trên đầu con bé xuống: "Cẩn thận một chút"

"Biết rồi" Giọng Tiểu Thư Tuyết lan vào giữa những làn gió biển vi vu.

"Tôi sao lại cảm giác nó rất giống một tội phạm mới từ trong ngục giam thả ra" Lâm Tử Hàn cười một tiếng nói. Khóe mắt Tiêu Ký Phàm hàm chứa ý cười, ôm lấy cô đi đến phòng thay quần áo.

Trên bờ cát rộng, ngoại trừ mấy nhân viên công tác ra, không có một người nào. Nhất định trong lòng có chuyện, Lâm Tử Hàn căn bản không thể vui vẻ được.

Chỉ là si ngốc nhìn chằm chằm nụ cười sáng lạn của Tiểu Thư Tuyết, trong lòng cảm thán, nếu như ai cũng có thể sống tự nhiên thoải mái như con bé thì thật tốt, đáng tiếc bản thân vĩnh viễn đều không chiếm được cuộc sống như thế.

Tiêu Ký Phàm đang kiên nhẫn dạy Tiểu Thư Tuyết các loại tư thế bơi, nụ cười trên mặt cũng không như ánh dương quang sáng rực như trước đây. Thậm chí mang theo một chút cay đắng nhàn nhạt, Lâm Tử Hàn biết, đây tất cả đều là mình gây cho anh.

"A —— oa ——!" Tiểu Thư Tuyết hét lên một tiếng, cơ thể nhỏ nhắn mập mạp chìm trong nước. May là Tiêu Ký Phàm đủ nhanh tay lẹ mắt, một tay vớt được con bé từ dưới đáy nước.

Lặn xuống như thế, xác thực khiến Tiểu Thư Tuyết bị nghẹn đủ thảm, thân thể nho nhỏ rúc trên người Tiêu Ký Phàm ho lên, bọt nước được ánh mặt trời chiếu vào thành những hạt đậu vàng lấp lánh rơi xuống, nhỏ xuống biển rộng.

Nhìn dáng điệu nhỏ bé khôi hài kia của con bé, Lâm Tử Hàn cuối cùng nhịn không được cười ra tiếng, tâm tình bị vẻ lo lắng bao phủ nhiều ngày trong nháy mắt trong sáng hơn.

"Mẹ chế nhạo người ta!" Tiểu Thư Tuyết mất hứng huy động hai chân, ngẩng đầu nhìn chằm chằm khuôn mặt mang nụ cười của Tiêu Ký Phàm không vui nói.

Lâm Tử Hàn ha ha cười nói: "Ai bảo bảo bối nhà chúng ta là con vịt lên cạn chứ"

"Người ta mới không phải vịt lên cạn! Mới không phải á! Mẹ bại hoại!" Tiểu Thư Tuyết vừa hét, vừa trượt xuống từ trong lòng Tiêu Ký Phàm, vốc nước té lên người Lâm Tử Hàn.

Sau khi phát giác nước té lên người Lâm Tử Hàn không có ý nghĩa thực tế gì, sửa dùng cát.

"Bí đao lùn, bắt lấy nè!" Lâm Tử Hàn cười hì hì một bên đùa giỡn nàng một bên đã chạy ra xa xa tránh né.

"Con không phải bí đao lùn nha!" Tiểu Thư Tuyết đuổi không kịp, bắt đầu chơi xấu ngồi xuống bãi cát, đạp đạp hai chân không nghe theo nói, hu… Lùn cũng không phải lỗi của nó, không biết chữ cũng không phải lỗi của nó mà…

Lâm Tử Hàn mới không chịu lép vế bộ dạng này của con bé, tiếp tục cười trêu nói: "Ai nói con không phải, con hỏi ba ba đi"

"Ba ba nói mẹ là thiên hạ nhất quả trứng hồ đồ rất hồ đồ!" Tiểu Thư Tuyết không chút nào tỏ ra yếu kém phản bác. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Tử Hàn xụ xuống, giả vờ giận nói: "Con nói cái gì?"

Mặt Tiểu Thư Tuyết mang ý cười, nhắc lại rõ ràng: "Mẹ là quả trứng hồ đồ!"

"Tiểu nha đầu! Mẹ còn trị không được con sao?" Lâm Tử Hàn căm giận vọt lại đó, khi Tiểu Thư Tuyết còn chưa kịp đứng lên chạy trốn thì một tay lấy ôm lấy con bé, đi đến mép bờ nước, một bên đe dọa nói: "Mẹ trực tiếp ấn con xuống nước uống no rồi trở lên nha!"

"Đừng! Mẹ đừng mà!" Tiểu Thư Tuyết giãy dụa múa may chân tay, lớn tiếng hét lên: "Ba ba cứu con nè! Ba ba à ——!"

"Không ai cứu được con đâu!"

"Không mà! Người ta không dám nữa! Đó là ba ba nói á!"

"…"

Tiêu Ký Phàm nhìn chăm chú vào hai mẹ con vui vẻ, tâm tình không tự giác cũng tốt theo, biểu tình lúc này của Lâm Tử Hàn vẫn còn ngây thơ thuần khiết như vậy. Vẫn giống như lúc trước, chỉ là, từ lúc nào cô bắt đầu thay đổi? Vì sao một chút anh cũng không tự cảm thấy được.

Nếu như không phải anh nhiều lần bắt được cô và Đỗ Vân Phi ở cùng một chỗ, cô còn giấu diếm bao lâu? Có thể ở lại bên cạnh anh bao lâu?

Giọt nước trong suốt lăn trên gương mặt thanh tú của cô, môi đỏ mọng phấn hồng mê người cong lên, cũng đã ở chung lâu như vậy, anh phát hiện mình lại vĩnh viễn đều nhìn thiếu, vẫn còn bị tất cả mọi điều thuộc về cô hấp dẫn.

Sóng biển vỗ lên khuôn ngực trần rắn chắc của anh, mỗi một lần chạm vào, lại mang không đi được sự đau lòng thấu xương của anh.

Anh bơi đến chỗ hai mẹ con, bế Tiểu Thư Tuyết từ trong tay cô xuống, giao cho nhân viên công tác bên cạnh, hai tay ôm qua vòng eo mảnh khảnh trong nước của Lâm Tử Hàn.

Lâm Tử Hàn kinh sợ, nụ cười thoải mái cứng ngắt trên mặt, cảm thụ được thân thể tinh tráng rắn chắc cũng mang đến nhiệt độ từ phía sau.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »