Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Lượt đọc: 4985 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »
Chương 266
sống hay chết? 2.

❊ ❊ ❊

Đỗ Vân Phi dẫn dắt đoàn người lớn, trừng mắt với Lãnh Phong xa xa, khóe miệng lộ ra một chút cười đắc ý. Lãnh Phong! Cuối cùng cũng để hắn chờ đến giờ phút này!

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Tử Hàn trắng xanh, quay đầu lại nhìn phía Lãnh Phong vẻ mặt hoảng loạn, giương miệng, một lúc lâu mới nói ra hai chữ: "Lãnh Phong…"

"Là em dẫn bọn họ đến?" Sự hoảng loạn chỉ ở dừng lại trên mặt Lãnh Phong nửa phút đồng hồ, ngược lại được một trận lạnh lùng bao phủ, đôi mắt sắc bén trừng mắt nhìn Lâm Tử Hàn, nếu như không phải cô, Đỗ Vân Phi làm sao lại xuất hiện ngay sau đó?

"Em không có…" Lâm Tử Hàn luống cuống, liều mạng lắc đầu, cô làm sao có thể dẫn bọn họ tới đây chứ? Cô cũng không phải điên rồi!

"Lãnh Phong… Tự thú thôi, van xin anh mau tự thú thôi…" Lâm Tử Hàn lảo đảo tiến lên, kéo cánh tay anh cầu xin, nước mắt chảy từng giọt xuống boong tàu. Đỗ Vân Phi nói, tự thú có thể giảm bớt tội của anh, tuy rằng bây giờ đã muộn, nhưng mà cuối cùng so với giằng co tiếp nữa với bọn họ vẫn tốt hơn!

"Lâm Tử Hàn, em điên rồi!" Lãnh Phong không để ý tới cảnh sát đang kêu gọi đầu hàng, ra sức hất tay, Lâm Tử Hàn ngã xoài xuống boong tàu. Muốn anh tự thú? Muốn anh cúi đầu trước Đỗ Vân Phi? Đó là chuyện tuyệt đối không có khả năng!

Tiếng sóng cuồn cuộn, tiếng gió, thêm tiếng còi cảnh sát đòi mạng, vang lên truyền vào tai mọi người. Lâm Tử Hàn hầu như khóc ngất tại boong thuyền, gấp đến độ không biết nên làm thế nào cho phải.

Cô là biết cá tính của Lãnh Phong, kiêu ngạo như anh, làm sao có thể cúi đầu trước người mình thống hận? Nhưng mà, nếu như không chủ động đầu hàng anh chỉ có một đường chết!

Lãnh Phong lạnh lùng liếc cô, hoảng hốt sớm bị đau lòng thay thế, thậm chí cảm thấy hàng trăm cảnh sát cũng không có đáng sợ như người phụ nữ trước mắt này!

Lâm Tử Hàn biết anh hiểu lầm cô, chỉ là ra sức lắc đầu, khóc hô: "Lãnh Phong, không phải em dẫn đến, thật sự không phải là em mà…"

Lãnh Phong nhìn ánh mắt của cô quyết liệt như vậy, anh không tin cô, không có biện pháp lại tin tưởng cô nữa. Vẫn không để ý tới một tiếng kêu gọi đầu hàng, khuyên răn, uy hiếp của cảnh sát…

Lui về phía sau một bước, tại một khắc chuẩn bị lắc mình đi vào trong, tiếng súng liên hoàn đè xuống tất cả ầm ĩ, bắn vào người Lãnh Phong, thân thể Lãnh Phong cứng đờ, máu loãng mãnh liệt phun ra từ trong thân thể anh, rơi tại boong tàu xám trắng, nhìn thấy mà giật mình.

"Đừng…" Đó là thét chói tai tuyệt vọng của Lâm Tử Hàn phá tan khoảng không.

"Không cho phép nổ súng!" Một bên kia, thủ trưởng hổn hển rống giận.

Có vài giây đồng hồ dừng lại, Lãnh Phong lui về phía sau một bước vịn lấy vòng bảo hộ boong tàu, hai tròng mắt phức tạp vẫn dừng lại trên người Lâm Tử Hàn. Trong nháy mắt này, anh muốn nhớ kỹ, chính là cô, còn có Thư Tuyết của anh…

Cả đời này, cuối cùng cũng chôn vùi ở trên tay cô, mà anh, lại vẫn đang không có cách nào hận cô, bởi vì anh yêu quá sâu đậm!

Ánh nắng mặt trời vẫn còn nhu hòa như vậy, thân thuyền bị sóng biển táp vào, Lãnh Phong hơi nhắm mắt lại, dường như thấy được điểm cuối cùng của sinh mệnh.

Cứ chết đi như thế, anh thật là rất không cam lòng, trên thế giới này còn có thứ đáng giá để anh lưu luyến. Gian nan ngẩng đầu, càng thấy đôi mắt ảm đạm chống lại họng súng tối om, còn có… vẻ mặt tàn nhẫn đắc ý của Đỗ Vân Phi.

"Pằng!" Dường như là hồi âm thâm thúy đến từ thế giới kia, tiếng sóng biển phát va vào bờ cát, kéo dài không dứt!

Đó lại là một vòng hành hạ đến chết của Đỗ Vân Phi, tàn khốc phá hủy tất cả trực tiếp đâm thủng trái tim Lãnh Phong, phát súng này, cuối cùng kích phát Lãnh Phong bạo phát tựa như hò hét. Thân thể như bị xé rách cũng không thể đứng thẳng nữa, thẳng tắp phá tan cơn sóng cuộn trào mãnh liệt trên biển rộng xanh thẳm!

"Ùm" một tiếng qua đi, nước biển xanh thẳm trong nháy mắt bị nhiễm đỏ, một mảnh đỏ chói kia trong nháy mắt bị sóng biển tách ra. Sóng biển vô tình, nuốt sống thân thể Lãnh Phong!

"Lãnh Phong —— Đừng mà ——" Mắt Lâm Tử Hàn mở trừng trừng nhìn anh bị nước biển bao phủ, vào giờ khắc này sợ hãi, giãy dụa phóng đi bên cạnh boong tàu, vào giờ khắc này, cô tình nguyện lựa chọn chết, tình nguyện vùi thân dưới đáy biển với Lãnh Phong, cũng không nguyện một mình cô độc sống trên cõi đời này.

Chỉ tiếc, cô không có thể như nguyện, vừa bò lên boong tàu thì trước mắt tối sầm, yếu ớt ngất đi. Một khắc ý thức rõ ràng và giãy dụa mơ hồ kia, cuối cùng hô lên, là hai chữ "Lãnh Phong" .

Đồng thời thống hận tại sao mình vô dụng như vậy, vì sao lại ngã xuống đất ngất đi vào giờ khắc, vì sao không thể ở cùng anh vào thời khắc thống khổ nhất, đi theo anh…

"Tử Hàn!" Đỗ Vân Phi không chút nào không để ý tới thủ trưởng có đúng bị mình chọc giận hay không, ném súng cầm trong tay xuống, cấp thiết chạy vội đi tới, lo lắng ôm lấy thân thể bay bổng của Lâm Tử Hàn, cúi đầu gọi tên của cô.

"Tử Hàn, em là của anh…" Hắn gắt gao ôm cô, hôn lên trán cô, ánh mắt lạnh lùng ác liệt nhìn biển rộng, ôm lấy thân thể cô, đi về.

Lãnh Phong! Đây là kết quả của người cướp đoạt người phụ nữ của hắn! Một tia cười lạnh hiện lên của khóe miệng Đỗ Vân Phi, hắn, thắng!

Chỗ cao nhất thân tàu, thân ảnh cao ngất của A Nghị lẳng lặng đứng tại chỗ, lẳng lặng bao quát trận hành hạ đến chết vốn có thể tránh này. Đôi mắt xanh nhạt ngưng tụ sự bất đắc dĩ thản nhiên, thở dài một tiếng, dừng chân xoay người chậm rãi đi xuống dưới.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »