Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Lượt đọc: 4897 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »
Chương 265
sống hay chết?.

❊ ❊ ❊

Từ trong bệnh viện phụ sản đi ra, Lâm Tử Hàn đi không mục đích trên đường cái phồn hoa, sắp đến lễ Giáng Sinh, trên đường đều tùy ý bày đặt cây thông Noel to to nhỏ nhỏ, máy truyền thanh phát ra ca khúc về Noel.

Lâm Tử Hàn luôn luôn không thích qua loại ngày lễ của người nước ngoài này, cho nên, không có một chút hứng thú với bầu không khí ngày lễ đầy đường.

Nhưng thật ra trên đường cái thỉnh thoảng lại có một đôi tình nhân ngọt ngào đi qua bên người, người một nhà hạnh phúc vui sướng, kích thích thị giác cô.

Cô nhớ Tiêu Ký Phàm, nhớ Thư Tuyết…

Hết lần này tới lần khác tiểu tử trong bụng một điểm cũng không ngoan, những vị chua xót trong bụng thỉnh thoảng lại bốc lên, khó chịu khiến cô chạy đến bên thùng rác nôn khan.

Ngay tại thời gian cô khó chịu nhất, điện thoại trong túi đột nhiên vang lên, Lâm Tử Hàn sửng sốt, lấy tốc độ nhanh nhất kéo túi tìm kiếm điện thoại di động.

Mười ngày gần đây, điều duy nhất cô cảm thấy hứng thú đó là nhìn chăm chú vào điện thoại di động, khát vọng có thể nghe được giọng của Tiêu Ký Phàm bên trong điện thoại. Tuy rằng mỗi lần đều thất vọng, nhưngcô vẫn không thể không chờ đợi.

Lần này, sự chờ đợi của cô vẫn là thất vọng sao? Không dám ôm bất cứ hy vọng nào, cô ấn nút nghe điện thoại, đặt điện thoại ở bên tai.

"Tử Hàn…" Tiếng gọi trầm thấp, cư nhiên chính là Tiêu Ký Phàm đã biến mất chừng mười ngày!? Cư nhiên sẽ là anh?

Không kịp vui mừng, nước mắt của cô liền chảy xuống, thất thanh khóc rống gọi: "Ký Phàm, Ký Phàm, thật là anh sao…" Cô thật là không thể tin được!

Tiêu Ký Phàm! Anh cuối cùng cũng xuất hiện! Cuối cùng cũng xuất hiện!

"Là anh" Tiêu Ký Phàm nghe tiếng khóc của cô, trong giọng nói lộ vẻ đau lòng, nhưng mà hiện tại không có thời gian để anh sầu não, nghiêm mặt nói: "Tử Hàn, em đừng khóc, hãy nghe anh nói"

"Em… Em không khóc" Lâm Tử Hàn vội lau đi nước mắt trên mặt, lấy tay che kín miệng, cố nén không để cho mình khóc thành tiếng. Trong đầu mơ hồ có chút bất an, Tiêu Ký Phàm khẩn cấp như thế, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

Chỉ tới khi cô ngừng khóc, Tiêu Ký Phàm mới hổ thẹn nói: "Tử Hàn, xin lỗi, gần đây bận quá. Trở về từ nước ngoài, lập tức lại phải đi Nhật bản, anh muốn gặp em, nhìn xem em có khỏe hay không"

"Ký Phàm, em khỏe, anh không cần nói xin lỗi với em, anh chỉ cần nói cho em anh có khỏe hay không, có gặp chuyện không may hay không là tốt rồi" Lâm Tử Hàn nức nở, cấp thiết mở miệng nói: "Ký Phàm, đi tự thú thôi, bọn họ sẽ không bỏ qua cho anh"

"Yên tâm, anh sẽ không xảy ra chuyện" Tiêu Ký Phàm tự tin nói ra, lập tức nói: "Anh bây giờ ở bến tàu Tân Loan, nói cho anh biết em bây giờ ở nơi nào, anh lập tức bảo người tới đón em"

"Ký Phàm, không cần, em tự mình đi, em lập tức đi tới…" Lâm Tử Hàn buồn vui đan xen nói, bắt đầu nhìn xung quanh. Tìm được một xe taxi đang đỗ bên cạnh, chạy tới, bước vào trong xe.

"Phiền anh đi đến bến tàu Tân Loan" Lâm Tử Hàn vừa thắt dây an toàn vừa lo lắng nói.

Tài xế liếc mắt quan sát cô, ha ha cười nói: "Cô à, nhìn bộ dạng cô hình như rất vội, nhưng đoạn đường đi đến bến tàu Tân Loan đang kẹt xe"

"Vậy đi đường vòng đi" Lâm Tử Hàn thất thanh cầu xin nói: "Van xin anh nhanh lên một chút, tôi trả gấp đôi cho anh"

"Thực sự?" Tài xế vui mừng, sau khi nhìn thấy Lâm Tử Hàn gật đầu, nhấn ga đi tốc độ nhanh hơn. Xe dưới sự mê hoặc của giá gấp đôi, nhanh chóng lách vào giữa đường phố.

~~~~~~~~~~~

Tiện tay ném điện thoại từ bên tai vào trong nước biển cuộn sóng, hai mắt Lãnh Phong híp lại, ngắm nhìn biển rộng xa xa. Vốn dĩ thuyền đã xuất phát, nhưng anh chính là không bỏ được cô, tâm tư muốn gặp cô cường liệt như vậy, khiến anh căn bản không có biện pháp tiếp tục đi trước.

Lãnh Phong hẹn người phụ trách bến tàu mười một giờ xuất phát, tàu anh đi chín giờ hơn đã xuất bến, vừa đi không được bao xa lại ra lệnh trở lại bến tàu một lần nữa.

Mạo hiểm lớn như vậy, lại chỉ vì có thể thấy cô, loại hành vi điên cuồng này có chút quá mức, nhưng anh lại cam nguyện điên cuồng như thế. Sau khi gặp gỡ cô, chuyện điên cuồng anh làm còn thiếu sao?

Cay đắng hít vào một hơi, ánh nắng ấm áp dào dạt nhu hòa chiếu vào boong tàu, chiếu vào thân thể anh, như những ánh sáng lấp lánh chiếu vào người.

Hơi xoay người, nhìn chăm chú vào hình bóng ngày nhớ đêm mong chậm rãi tới gần mình kia, khóe môi khêu gợi khẽ nhếch, lộ ra một độ cong hoàn mỹ.

~~~~~~~~~

Xuống xe, xa xa liền thấy thân ảnh đẹp trai của Lãnh Phong đứng ở boong tàu, Lâm Tử Hàn hưng phấn mà cười tươi. Chân như có gió thổi, bước nhanh đi đến chỗ anh đứng.

Thật là Ký Phàm, cuối cùng lại gặp được anh! Lâm Tử Hàn kích động đến trái tim cũng đã sắp nhảy ra ngoài, cho tới bây giờ sẽ không có kích động như vậy.

Cô thậm chí nghĩ đến thời gian nhìn thấy anh là nên giả vờ giận không để ý tới anh, hay là hài lòng ôm anh, hôn anh, bởi vì cô hoài niệm vòng ôm ấp của anh như vậy.

Cô nhìn thấy miệng Lãnh Phong hé ra hợp lại, nhưng, lời trong miệng anh lại bị một trận tiếng còi cảnh sát cấp thiết bao phủ, thế cho nên một chữ cô đều không có nghe được.

Lãnh Phong kinh hãi, không chỉ có Lãnh Phong kinh hãi, Lâm Tử Hàn cũng đồng dạng cả kinh, đầu óc trống rỗng, vội quay người lại, trừng mắt nhìn những xe cảnh sát lóe sáng đèn lần lượt dừng lại. Trừng mắt nhìn chế phục cảnh sát phong dũng bước ra, còn có đám họng súng nhắm ngay vào Lãnh Phong!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »