Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Lượt đọc: 4798 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »
Chương 262
về tiêu thị.

❊ ❊ ❊

"Anh muốn đi công tác vài ngày, chỉ có để em ở bên cạnh Tạ Vân Triết, anh mới yên tâm" Bàn tay Tiêu Ký Phàm chạy trên thân thể cô, thở dốc nói nhỏ. Tiêu phu nhân không thích Lâm Tử Hàn, cho nên anh không thể để cô ở Tiêu gia. Biệt thự cạnh biển hiện tại cũng không an toàn, nơi an toàn nhất, chính là Tạ gia.

"Sao lại đi?" Lâm Tử Hàn đột nhiên thanh tỉnh, mở hai mắt theo dõi anh hỏi.

"Chi nhánh công ty ở nước ngoài có chút việc phiền toái, cần anh đi xử lý một chút" Tiêu Ký Phàm nói dối.

"Thật là chuyện của công ty?" Lâm Tử Hàn không quá tin tưởng nói, Tiêu Ký Phàm gật đầu, dùng nụ hôn sâu hóa giải sự đa nghi của cô. Cử động thân mình một chút, nhẹ nhàng chen vào trong cơ thể cô, Lâm Tử Hàn khẽ kêu một tiếng, không còn có tâm tư đi ngờ vực vô căn cứ lời nói của anh là thật hay giả.

Toàn bộ tâm tư đều bị tình dục tăng vọt nhét đầy, ôm anh, cùng anh diễn trận hoan ái trên giường. Giữa sương mù, giọng nói đứt quãng của Tiêu Ký Phàm bay ra truyền vào tai cô: "Tử Hàn, chỉ cần vài ngày, nhẫn nại vài ngày là tốt rồi, chờ anh một hồi, lập tức sẽ đến Tạ gia đón em, được không?"

"Ưm... Vâng..." Lâu như vậy đều sống được, còn có thể để ý chờ thêm vài ngày sao?

Một trận mây mưa thất thường qua đi, hai người đều có chút hư thoát, lại vẫn gắt gao ôm đối phương như cũ, tựa hồ muốn đối phương gắt gao tiến vào trong huyết nhục.

Bàn tay của Tiêu Ký Phàm phủ lên bụng bằng phẳng của cô, bên trong, đang có một sinh mệnh nhỏ của bọn họ đang phát triển! Tuy rằng thời điểm đến có chút không tốt, nhưng là, anh vẫn rất vui mừng, rất chờ mong. Cúi người xuống, hôn xuống môi cô, ôn nhu nói: "Tử Hàn, anh biết em gần đây chịu rất nhiều tủi hổ, chờ anh trở lại, anh sẽ nỗ lực bồi thường em"

Lâm Tử Hàn lắc đầu, nâng tay nhỏ bé chạm vào mồ hôi trên trán anh, trên mặt toát ra hạnh phúc vô tận: "Chỉ còn có thể sống cùng anh và Tiểu Thư Tuyết, đã là bồi thường lớn nhất"

Di động trên mặt bàn đột nhiên vang lên, Lâm Tử Hàn nhìn liếc mắt một cái, xin lỗi nói: "Em không phải là quấy rầy đến công việc của anh?"

Tiêu Ký Phàm ấn tắt cuộc gọi, đứng dậy nhặt từng kiện từng kiện quần áo mặc lên người, tùy ý nói: "Không có việc gì, vừa rồi đang chuẩn bị đi sân bay, bây giờ đuổi tới còn kịp"

"Bây giờ lập tức phải đi sao" Lâm Tử Hàn ngồi dậy từ trên giường, lấy chăn phủ trên người.

"Đúng vậy" Tiêu Ký Phàm mặc xong quần áo, đi tới ôm cô vào trong lòng, lại là một nụ hôn nồng nhiệt rồi lại buông cô ra, hấp tấp nói: "Bảo bối, anh phải đi, lát nữa anh bảo trợ lý đưa em trở về, được không?"

Lâm Tử Hàn dựa vào trong lòng anh, chỉ có thể gật đầu, nhìn anh gấp thành như vậy, cô cũng không dám giữ lại nha!

"Ngoan, anh đi trước" Tiêu Ký Phàm buông cô ra, đẩy cửa phòng đi ra ngoài. Khi Lâm Tử Hàn khoác chăn ra phòng nghỉ, chỉ kịp nhìn đến bóng dáng biến mất ở ngoài văn phòng.

Thân mình nhẹ nhàng dựa cạnh cửa, cảm thấy một trận mất mát, ngây ngẩn trừng mắt với cánh cửa kính đã đóng chặt kia. Sau khi ngây ngốc một trận, mới tịch mịch đi vào phòng nghỉ, nhặt quần áo lên bắt đầu mặc lên người.

Đi ra khỏi văn phòng của Tiêu Ký Phàm, cô thư ký rõ ràng khách khí hơn so với thời điểm cô vừa mới vào, lễ phép mở miệng nói: "Tiểu thư, trợ lý Lưu đã chờ cô dưới lầu"

Lâm Tử Hàn mỉm cười với cô ta, nói: "Cám ơn, nhưng không phiền đến anh ta, tôi có thể tự đi về"

"Nhưng..." Cô thư ký khó xử nhìn cô, vừa nãy tổng tài ngàn căn vạn dặn, cố mà hầu hạ vị tiểu thư trong phòng kia.

Cô thư ký đánh giá cô, nghĩ rằng bình thường tổng tài chưa từng tận tình, bình thường tổng tài cũng không mang phụ nữ đến văn phòng, mà hôm nay chẳng những mang đến, còn trực tiếp ôm vào phòng nghỉ.

Xem ra người phụ nữ này lai lịch không nhỏ, tuy rằng hâm mộ lại thêm ghen tị, chẳng qua cô ta vẫn không dám đắc tội với Lâm Tử Hàn.

"Không có việc gì, hai người cứ làm việc của mình đi" Lâm Tử Hàn nói, nhấc chân đi đến thang máy, đi ra cổng công ty, trong lúc nhất thời không biết nên đi bên nào.

Tạ gia cô bất kể như thế nào cũng sẽ không trở về, sau này, cô căn bản không có biện pháp đối mặt với Tạ Vân Triết và Tạ phu nhân. Lâm gia và Tiêu gia lại không có khả năng trở về, sau khi do dự một chút, chuyển bước, đi đến văn phòng Vương Văn Khiết.

Vốn dĩ Vương Văn Khiết còn đang nghiêm túc làm việc khi nhìn là cô đến, cô nghiêng người dựa vào ghế, bút bi quay quay trên tay, thật lâu sau mới cười một tiếng trêu chọc nói: "Bảo bối, em đây là đặc biệt đến thăm chị sao?"

"Văn Khiết, em vừa lúc muốn xin chị thu lưu em" Lâm Tử Hàn lắc lắc khuôn mặt nhỏ nhắn, tủi thân mở miệng nói.

"Cũng không phải không cầu xin qua, đừng giả bộ ngây thơ" Bút trong tay Vương Văn Khiết vẫn xoay đều, vẫn đang dùng giọng điệu chế nhạo, một bên đánh giá cô nói: "Như thế nào? Không thể ở lại Tiêu gia nữa?"

Lâm Tử Hàn cúi đầu, sau đó lắc đầu, Vương Văn Khiết căn bản không biết, cô đã lâu không đứng ở Tiêu gia, mà là vẫn đứng ở Tạ gia.

Vương Văn Khiết nhìn vẻ mặt bất đắc dĩ của cô, than nhẹ một tiếng nói: "Em là muốn tìm việc sao?"

"Không phải" Lâm Tử Hàn nhìn chị lắc đầu: "Em tạm thời không muốn tìm việc, em chỉ muốn ở nhà chị vài ngày"

"Ở sao, phòng ở lớn như vậy, còn cần hỏi chị sao?" Vương Văn Khiết tức giận nói, trong mắt chị, Lâm Tử Hàn đã sớm không phải người ngoài, chị thích giày vò như nào thì giày vò như thế. Nghĩ nghĩ rồi nhìn chằm chằm cô: "Nhà Vân Phi lớn như vậy, vì sao không tiếp tục ở?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »