Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Lượt đọc: 4906 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »
Chương 223
cường hôn.

❊ ❊ ❊

"Tử Hàn, đừng không nói lời nào" Anh với lên vai cô, nhẹ nhàng ôm cô vào trong lòng. Anh tình nguyện để cô hung hăng khóc rống một hồi, mắng chửi mình, trút hết đau nhức cùng sự kìm nén trong lòng ra. Như vậy, cô mới không đến mức đau khổ như vậy.

"Anh muốn em nói cái gì?" Lâm Tử Hàn tránh khỏi ngực anh, lạnh lùng quan sát anh: "Em nói cái gì anh cũng nghe sao? Em bây giờ muốn nói nhất chính là ly hôn! Em muốn ly hôn!"

"Không…" Tạ Vân Triết lắc đầu: "Ngoại trừ ly hôn, em muốn cái gì anh cũng có thể đồng ý với em, cũng có thể cho em, anh không muốn ly hôn!"

"Em không yêu anh, hôn nhân không có tình yêu là không có khả năng lâu dài!" Lâm Tử Hàn quan sát anh, cô hiểu anh, biết anh yêu mình sâu đậm. Nhưng mà cô nếu không có biện pháp tiếp thu, cả đầu óc cô bây giờ chỉ nghĩ đến chính là Ký Phàm có thống khổ đứng ở trong phòng tối nào hay không, Tiểu Thư Tuyết có khóc hô muốn tìm mẹ hay không!

Toàn bộ lo lắng của cô đều ở Tiêu gia, cô làm sao có thể an tâm ở một tòa nhà lớn này chứ?

"Nhất định có thể lâu dài" Tạ Vân Triết tràn đầy tự tin mở miệng, anh thực sự tin tưởng là có thể lâu dài, bởi vì anh yêu cô như vậy.

Lâm Tử Hàn dùng hai mắt đẫm lệ liếc anh, chậm rãi mở miệng: "Tạ Vân Triết, anh rất ích kỷ!"

"Anh Tạ Vân Triết suốt đời chỉ ích kỷ một hồi như thế! Lẽ nào như vậy không đáng tha thứ sao?" Tạ Vân Triết ấn hai vai cô gầm nhẹ.

Lâm Tử Hàn sụp đồ đấm đánh ngực anh, thất thanh mắng chửi: "Vì sao lại là em!? Em thực sự là hận chết lúc trước vì sao muốn gả cho anh! Em không nên gả… A…!"

Cô chỉ cảm thấy một trận trời đất quay cuồng, thân thể thẳng tắp ngửa về sau, ngã vào giường lớn mềm mại. Cái miệng nhỏ nhắn khóc mắng không ngớt bị hai cánh môi đè lên, ngăn chặn lời cô muốn nói ra khỏi miệng tiếp theo.

"Uhm…" Đầu cô trống rỗng vài giây, đột nhiên ý thức được Tạ Vân Triết đang làm cái gì, vừa vội vừa tức mà lắc lắc khuôn mặt nhỏ nhắn cùng giãy dụa thân thể.

Tạ Vân Triết! Anh lại có thể hôn cô? ! Không cần!

Thân thể cường kiện của Tạ Vân Triết đè trên người cô, hai tay cố định trên khuôn mặt cô, điên cuồng hôn đôi môi vốn dĩ thuộc về anh, lại chưa từng thưởng thức qua!

Đôi môi này, thân thể này, trước đó anh đều chưa kịp yêu thương, lại bị bạn tốt của mình chiếm giữ. Chỉ cần nghĩ vậy, trong cơn giận dữ, anh hôn cũng càng ngày càng cuồng dã!

"Tạ Vân Triết…! " Lâm Tử Hàn giãy dụa, mơ hồ không rõ mà rống giận, lòng cô nóng như lửa đốt bị buộc thành cấp thiết. Chưa từng có nhiều tự hỏi, hàm răng hung hăng cắn đôi môi đang hôn sâu mình.

Tạ Vân Triết đau nhức, kinh sợ rời đôi môi cô, nổi giận đùng đùng nhìn chằm chằm cô. Tơ máu chảy ra từ trên môi anh, Lâm Tử Hàn có phút chốc hoảng loạn, nhưng nghĩ đến anh bất kính với mình trước, tất nhiên không thể sợ, quật cường nghênh đón ánh mắt chứa lửa giận của anh.

Tạ Vân Triết tránh khỏi trên người, qua loa lau đi tơ máu bên môi, lạnh lùng nói: "Em yên tâm, anh vẫn nói câu nói ba năm trước đây, đợi em tự nguyện giao bản thân ra thì anh mới có thể chạm vào em"

Nói xong, anh xoay người đi đến cửa phòng ngủ. Lâm Tử Hàn quan sát thân ảnh biến mất tại cửa của anh, buông lỏng thở phào mộthơi, trong lòng có chút cảm kích.

Cũng tự trách hành vi vừa rồi của mình, vươn đầu lưỡi liếm một chút đôi môi vừa bị anh hôn qua, mặt trên có mùi máu tươi nhàn nhạt, cô lại có thể cắn anh bị thương!

~~~~~~~~~~~

Một tiếng đập cửa nhẹ nhàng đột nhiên vang lên, Lâm Tử Hàn đột nhiên bật dậy trên giường, run giọng đáp: "Mời vào"

Cửa phòng được đẩy ra, đi tới là một người phụ nữ vẻ ngoài hòa ái, nhìn Lâm Tử Hàn một thân chật vật cười tủm tỉm mở miệng nói: "Thiếu phu nhân, đồ mới cho cô, bây giờ mời Thiếu phu nhân tự chọn một chút"

Nói xong vẫy vẫy tay phía ngoài cửa, hai vị nữ hầu mang những bộ quần áo đủ mọi màu sắc đi đến, đứng trước mặt Lâm Tử Hàn.

"Thiếu phu nhân, đây là áo ngủ, mời cô chọn một bộ đêm nay mặc" Quản gia Vương cung kính làm một thủ thế mời, nhìn chằm chằm Lâm Tử Hàn nói.

Lâm Tử Hàn cũng không phải chưa từng thấy qua tình cảnh cô bé lọ lem, đối với loại cuộc sống xa hoa này một chút cũng không ngạc nhiên, thản nhiên nhìn lướt qua các loại vải vóc, áo ngủ cùng các loại nhan sắc kiểu dáng, kiểu dáng dài ngắn không đồng nhất. Tiện tay lấy một bộ đặt trên giường, lãnh đạm nói: "Được rồi"

Chị Vương vung tay, nữ hầu đem áo ngủ lui ra ngoài, ngay sau đó là một loại quần áo kiểu dáng khác được đẩy tiến đến. Chị Vương vẫn dùng giọng nói cẩn thận tỉ mỉ như trước nói: "Thiếu phu nhân, đây là quần áo ở nhà, mời cô chọn một bộ"

Lâm Tử Hàn cũng như lúc nãy, tiện tay lấy một bộ, dù sao đều là làm theo yêu cầu số đo của mình, đều có thể mặc, căn bản không có cái gì phải chọn.

"Thiếu phu nhân, đây là các loại kem dưỡng da, chăm sóc da…"

"Đây là các loại nữ trang…"

"Đây là các loại sữa tắm, tinh dầu còn có…."

Cho đến khi Lâm Tử Hàn hoàn toàn chịu hết nổi rồi, trình tự còn không có ý muốn hết, cô đột nhiên đứng lên từ trên giường, lớn tiếng nói: "Cám ơn, sau này không cần hỏi lại tôi, chị giúp tôi tùy tiện chọn là được rồi"

"Nhưng mà…" Chị Vương khó xử mà nhìn cô, những điều này là do thiếu gia nghìn căn vạn dặn, tỉ mỉ chuẩn bị, chị ta tại sao có thể giúp Thiếu phu nhân chọn chứ?

"Không được nhưng mà, cứ làm như thế thôi" Lâm Tử Hàn lạnh lùng kiên định nói cự tuyệt, chỉ tới khi bọn họ đều lui ra ngoài, quay người khóa cửa lại, trừng mắt nhìn các thứ trong phòng.

Một mảnh tâm ý của Tạ Vân Triết, cô vốn không nên tùy ý chà đạp, nhưng mà ngẫm lại anh nỗ lực đưa mình trở lại Tạ gia, cô lại cảm kích không nổi, trong lòng có oán giận thật sâu!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »