Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Lượt đọc: 4900 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »
Chương 230
trở về nhà.

❊ ❊ ❊

Tiêu phu nhân tức giận liếc mắt nhìn lão ta, cười tủm tỉm đi qua phía Duẫn Ngọc Hân, nắm tay nhỏ bé cô nói: "Ba cháu đã điên rồi, đừng chấp nhặt với ông ấy" Khi nói chuyện lướt nhẹ tay qua trán cô, vui mừng nói: "Trở về là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi…"

"Không phải nói Ngọc Hân mất trí nhớ sao?" Lão già kia không cam lòng tỏ ra yếu kém mà cãi lại.

Duẫn Ngọc Hân có chút không được tự nhiên nhìn Tiêu phu nhân, người cứu cô đã nói rất rõ ràng, cô không có mẹ, vị phu nhân hiền lành trước mặt này là ai?

Nhìn thấu nghi hoặc của cô, Tiêu phu nhân vội nói: "Ngọc Hân, cháu không nhớ rõ bác sao? Bác là mẹ Ký Phàm, bác Tiêu vẫn rất thương cháu mà"

"Xin lỗi, cháu đều không nhớ rõ…" Duẫn Ngọc Hân xấu hổ cười cười, bọn họ chỉ cho cô xem qua ảnh chụp ba mình, những người khác đều không nhận ra.

Lão già họ Duẫn cảm kích xoay người nhìn Tiêu Ký Phàm từ đầu đến cuối cũng chưa mở miệng nói, chần chờ nói: "Ký Phàm, cám ơn cháu giúp bác tìm Ngọc Hân về, bác…"

"Không cần cám ơn tôi" Tiêu Ký Phàm liếc liếc mắt nhìn lão ta, lạnh lùng nói. Sự lạnh lùng của anh khiến lão già Duẫn vô ý thức rụt cổ lại, tránh khỏi ánh mắt sắc bén của anh cũng không dám mở miệng nữa.

Tiêu phu nhân nắm tay nhỏ bé của Duẫn Ngọc Hân đi vào trong nhà, lão già họ Duẫn quýnh lên, gọi: "Ngọc Hân, đây không phải là nhà con, chúng ta cần phải sang bên kia" Ngón tay chỉ về biệt thự Duẫn gia.

"Tự ông về trước đi, tôi còn chưa nói chuyện với Ngọc Hân" Tiêu phu nhân cũng không quay đầu lại mà nói ra, lão già họ Duẫn không có cách nào, chỉ có thể tự đi về nhà.

"Ba ba!" Tiểu Thư Tuyết mới vừa tỉnh ngủ, được nữ hầu xuống dưới lầu, vừa thấy được Tiêu Ký Phàm liền thoải mái gọi một tiếng, chạy đến phía hai tay giang rộng của anh.

Tiêu Ký Phàm mới vừa nhận lấy con bé trong tay nữ hầu, Tiểu Thư Tuyết liền hi hi cười hôn chào buổi sáng lên má anh: "Chào buổi sáng ba ba"

"Chào buổi sáng bà nội, chào buổi sáng dì Duẫn" Tiểu Thư Tuyết ngọt ngào chào, Tiêu phu nhân cười đến vô cùng thoải mái, xoa sợi tóc con bé: "Bảo bối ngày hôm nay tâm tình không tồi nha"

"Ba ba nói muốn mang cháu đi gặp mẹ…" Tiểu Thư Tuyết lớn tiếng nói, sắc mặt Tiêu Ký Phàm trong nháy mắt bị một cỗ ưu thương thay thế, ôm con bé cất bước đi lên lầu.

Hôm qua mới gặp mặt, anh đã đồng ý với con bé muốn dẫn nó đi gặp mẹ lúc nào? Tối hôm qua mơ giấc mơ đẹp sao? Gặp người phụ nữ kia, anh cười khổ một tiếng, ôm sát thân thể con bé.

Duẫn Ngọc Hân nhìn bóng dáng hai cha con rời đi, trong lòng lại có chút ước ao, người đàn ông yêu thương con mê người như thế, đáng tiếc, người đàn ông ưu tú như thế đã là ba của người ta.

Tiêu phu nhân không biết trong lòng của cô đang suy nghĩ gì, ho khan một tiếng kéo thần trí Duẫn Ngọc Hân quay về, nói: "Ngọc Hân, cháu thích Ký Phàm có đúng không?"

"Cháu…" Khuôn mặt nhỏ nhắn của Duẫn Ngọc Hân nóng lên, chưa kịp mở miệng, trên cầu thang truyền đến giọng nói không hài lòng của Tiêu Ký Phàm: "Mẹ, không nên nói những lời vui đùa này với Ngọc Hân, cô ấy không có khả năng thích con!"

Tiêu phu nhân và Duẫn Ngọc Hân đồng thời sửng sốt, nhìn chằm chằm bóng dáng của anh biến mất lần thứ hai trên tầng hai. Duẫn Ngọc Hân không rõ anh vì sao đột nhiên lớn tiếng nói ra những lời này như vậy, lẽ nào anh không thích những câu nói đùa như này sao?

Cô nghe không hiểu, Tiêu phu nhân cũng u mê. Ý của Tiêu Ký Phàm rất rõ ràng, muốn bà không nên nhiều việc. Tuy rằng bà thực sự rất thích Duẫn Ngọc Hân, cũng hy vọng cô có thể gả cho con trai mình. Nhưng mà vẻ mặt xụ xuống kia của Tiêu Ký Phàm, bà không xét hỏi cũng không dám làm loạn, không thể làm gì khác hơn là ngoan ngoãn im lặng.

~~~~~~~~~~

Lâm Tử Hàn là bị một hồi chuông điện thoại di động đánh thức, không phiền hà trở mình, đưa tay sờ hướng phát ra tiếng kêu. Sau khi mò lấy điện thoại di động ngay cả nhìn cũng không nhìn một cái, liền nghe máy.

"Tử Hàn, em còn đang ngủ à?" Tạ Vân Triết sửng sốt một chút, nghi hoặc hỏi thăm.

Lâm Tử Hàn xoa xoa đôi mắt buồn ngủ, lẩm bẩm nói: "Vâng, anh có chuyện gì không?"

"Đã sắp mười giờ rồi" Tạ Vân Triết cười một tiếng, lập tức nói: "Anh không có gì, chỉ muốn hỏi em có ăn điểm tâm hay không"

"Em… lát nữa đi ăn" Lâm Tử Hàn đánh giá gian phòng xa lạ siêu xa hoa này, con mắt càng trừng càng lớn, đây không phải là phòng bình thường cô hay ở nha. Được rồi, tối hôm qua… Gã đàn ông dùng súng… Cô chậm rãi bật dậy từ trên giường.

"Vậy không có việc gì, em tiếp tục ngủ đi" Tạ Vân Triết nói xong, Lâm Tử Hàn đã quên nói tạm biệt với anh, liền vội vã tắt điện thoại.

Cúi đầu nhìn thoáng qua trên người, vừa nhìn càng khiến cô sợ hãi, ai giúp cô thay quần áo? Gã đàn ông kia sao? Nghĩ đến rất có thể là hắn, Lâm Tử Hàn liền hét lên một tiếng, xấu hổ đến thiếu chút nữa đụng đầu vào tường.

Tiếng thét chói tai vừa vang lên, cửa phòng liền đột nhiên bị người khác đẩy ra, hai nữ hầu đi đến, đứng ở trước mặt cô cung kính nói: "Lâm tiểu thư, cô tỉnh rồi? Xin hỏi có cái gì cần không?"

"Quần áo của tôi đâu? Ai thay quần áo cho tôi? Tôi lột da hắn!" Lâm Tử Hàn hổn hển điên cuồng gào thét. Nữ hầu sợ hãi, "Huỵch" một tiếng quỳ xuống vội vàng nói: "Xin lỗi, là lão gia bảo chúng tôi giúp cô thay áo ngủ, xin lỗi…"

"Thì ra là các cô, sao không nói sớm" Lâm Tử Hàn vung tay, ý bảo bọn họ đứng lên, thực sự là những đứa trẻ không có gan, mới hù dọa như thế thì đã nhào quỳ xuống đất, đây rốt cuộc là chỗ nào, sao lại đè ép người ta như thế!

"Nơi này là chỗ nào? Chủ nhà của các cô là ai?" Lâm Tử Hàn đánh giá gian phòng xa hoa này hỏi, khi ánh mắt bay ra song cửa nhất thời đã hiểu rõ, trong miệng lại gầm lên một tiếng điên cuồng: "Lão già đáng chết dưới nghìn thiên đao đâu, lại dám làm trò bắt tôi tới đây!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »