Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Lượt đọc: 4970 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »
Chương 215
cảm xúc mất kiểm soát.

❊ ❊ ❊

Cô ta không có khả năng đối xử vớiTiểu Thư Tuyết tốt như vậy, làm sao có thể có lòng tốt tìm thảo dược trị bệnh cho con bé? Lâm Tử Hàn nóng nảy, hung hăng ném bình nước trong tay xuống đất. Bình nhỏ lên tiếng trả lời mà nứt ra, nước màu trà chảy ra. Lâm Tử Hàn quỳ trên mặt đất, nhặt lên vài chiếc lá rơi xuống đất.

Trúc đào? Cô ta lại có thể cho Tiểu Thư Tuyết uống trúc đào? Cả người Lâm Tử Hàn run rẩy đến lợi hại, nước mắt đảo quanh tại viền mắt, phẫn nộ nhìn chằm chằm vẻ mặt cười đến yêu mị của Duẫn Ngọc Hân.

"Mẹ, mẹ làm sao vậy?" Tiểu Thư Tuyết thấy viền mắt Lâm Tử Hàn rưng rưng, giãy dụa từ trong lòng Duẫn Ngọc Hân trượt xuống, tay nhỏ bé quơ cánh tay của cô.

"Mẹ phải về nhà, không nỡ xa cháu đó" Duẫn Ngọc Hân cười tủm tỉm mở miệng nói.

"Mẹ phải về nhà người nào nha?"

"Quay về nhà mình"

Bởi lửa giận hừng hực thiêu đốt, trong đầu Lâm Tử Hàn ong ong rung động, lời nói của Duẫn Ngọc Hân và Tiểu Thư Tuyết như âm thanh phiêu lãng lơ lửng, kích thích màng tai cô.

"Duẫn Ngọc Hân! Tôi liều mạng với cô!" Một tiếng gào lớn tràn ra từ trong miệng Lâm Tử Hàn, cô khóc rống lấy bình nước trên mặt bàn, khi Duẫn Ngọc Hân còn không kịp phản ứng thì chuẩn xác không lầm lẫn nện ở trên người cô ta.

Duẫn Ngọc Hân né tránh không kịp, kinh hô ngã cuống đất, sợ đến hoa dung thất sắc mắng: "Cô là người điên! Điên rồi!"

"Tôi là điên rồi! Bị cô bức điên rồi!!" Lâm Tử Hàn không khống chế được Hai vệ sĩ canh giữ ở cửa vội vọt tiến đến, kéo Lâm Tử Hàn gần như điên, lấy những đồ vật từ trong tay cô xuống.

"Các người buông ra! Buông ra!" Lâm Tử Hàn giãy dụa, khóc hô. Cô đã nhẫn nhịn đủ lâu, thật sự là nhịn không nổi nữa!

"Mẹ…" Tiểu Thư Tuyết lui ở trong góc nhìn Lâm Tử Hàn nổi điên, bị dọa đến oa oa khóc lớn lên.

"Mau bắt người điên này cho tôi! Nhanh lên một chút!" Duẫn Ngọc Hân hổn hển sau khiến hai người kia, cô ta ngã xuống đất nhất thời hồi lâu đứng dậy không nổi.

"Duẫn tiểu thư, cô không sao chứ?"

"Không có việc gì!"

Thừa dịp một người trong bọn họ nâng Duẫn Ngọc Hân dậy, Lâm Tử Hàn phút chốc tránh khỏi kiềm chế trên cánh tay, một tay ôm Tiểu Thư Tuyết vào trong lòng, tông cửa xông ra, chạy đi đến phương hướng cổng chính!

Cô cũng chịu hết nổi rồi, không bao giờ có thể ở lại Tiêu gia nữa! Nếu còn ở lại, Tiểu Thư Tuyết sớm muộn có một ngày cũng bị Duẫn Ngọc Hân chỉnh đến chết, cô muốn dẫn con bé rời xa nơi hiểm ác đáng sợ này!

Nước mắt thuận gò má chảy xuống, tiếng gió vù vù pha lẫn tiếng của gã đàn ông kia, nhưng cô lại không dừng bước lại, chỉ có một ý niệm trong đầu, đó chính là chạy thoát khỏi Tiêu gia!

Trúc đào, lá và vỏ cây có kịch độc, nó đích xác có thể trị rất nhiều loại bệnh. Nhưng mà nếu như một người không biết dùng, thì rất có thể sẽ đoản mệnh. Những điều này Lâm Tử Hàn vẫn biết, Duẫn Ngọc Hân cho con cô uống loại trà này, rõ ràng là muốn dưới tình huống có thể che giấu tai mắt mọi người hại chết con bé!

Trước nhà chính, một vị người hầu nam đang phân phó chuẩn bị xe cho đại thiếu gia xuất hành, mới vừa dừng xe đẩy cửa ra, liền cảm giác thân thể bị vật gì chèn qua, sau đó ngã xuống đất. Còn chưa kịp nhìn lại, "Rầm" một tiếng, là tiếng cửa xe bị đóng sầm lại, xe giống như tên lửa phóng về phía trước.

"Chuyện gì xảy ra?" Vị nam người hầu hoang mang rối loạn bò lên, la hoảng lên: "Xe chạy, làm sao có thể tự chạy chứ?"

"Là Lâm tiểu thư ôm tiểu tỷ tỷ chạy!" Một vị nữ hầu cũng hoảng lên, không có sự phê chuẩn của đại thiếu gia, Lâm Tử Hàn và Tiểu Thư Tuyết đều không thể ra ngoài, ngày hôm nay cô không chỉ ôm Tiểu Thư Tuyết chạy, còn lấy xe của đại thiếu gia. Trời ạ! Phải xảy ra chuyện lớn!

Tiêu Ký Phàm đang từ trên lầu đi xuống nghe được Lâm tiểu thư chạy, trong lòng hoảng sợ, bàn tay lớn giữ chặt cánh tay nữ hầu, cấp thiết mà hỏi thăm: "Cô nói ai chạy? Lâm Tử Hàn?"

Nữ hầu bị dáng vẻ của anh dọa sợ hãi, hoảng loạn mà gật đầu, lắp bắp mở miệng: "Đúng vậy… Cô ấy ôm tiểu tỷ tỷ chạy…"

"Chết tiệt! Chuẩn bị xe!" Tiêu Ký Phàm nổi giận gầm lên một tiếng, người giúp việc kia liền chạy nhanh đến ga ra.

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?!" Tiêu Ký Phàm sốt ruột bất an chất vấn, tất cả mọi người lắc đầu biểu thị không biết, mắt Tiêu Ký Phàm nghiêm lại, trừng mắt một vị người hầu trong đó lạnh lùng nói: "Tôi cho cậu bảo vệ tiểu tỷ tỷ, cậu lại còn chơi đùa thất trách?"

Người hầu kia "Huỵch" một tiếng quỳ xuống, khẩn trương nói: "Đại thiếu gia, tôi cũng không biết chuyện gì xảy ra, Duẫn tiểu thư mới vừa nói mấy câu với Lâm tiểu thư nói, Lâm tiểu thư đã điên rồi, chạy đi mất!"

"Mẹ, thật nhanh! Thật nhanh!" Tiểu Thư Tuyết không rõ vì sao, trên mặt còn chảy đầy nước mắt, người này đột nhiên cười đến vô cùng lớn tiếng, hoàn toàn nhận không rõ bản thân đang gặp tình thái nguy hiểm nào.

Lâm Tử Hàn lau nước mắt trên mặt, nhấn ga thật sâu chạy trên làn đường nhỏ. Thiếu chút nữa đụng phải xe ở phía trước.

May là xe đối diện né tránh đúng lúc, cô mới tránh khỏi nguy hiểm mất mạng nhỏ.

Tạ Vân Triết vội giẫm phanh, trái tim bị dọa đến thình thịch đập loạn lên, giữa kính chiếu hậu, chỉ có thể nhìn thấy phần đuôi xe. Anh thậm chí không có thấy rõ là xe của Tiêu Ký Phàm, đây là đường tới Tiêu gia, xe kia nhất định là đi từ Tiêu gia ra.

Anh mặc dù tâm sinh hiếu kỳ, lại cũng không suy nghĩ nhiều, một lần nữa khởi động xe đi lên trên núi, ngày hôm nay anh tới đón Lâm Tử Hàn về nhà, nhưng mà anh không chút nào nắm chắc có thể làm cho cô ngoan ngoãn về nhà với mình!

__________

Chú thích:

Nước chiết từ lá trúc đào được sử dụng để điều trị sung huyết, cũng như được sử dụng cục bộ để điều trị các rối loạn da. Lưu ý là toàn bộ các bộ phận của cây trúc đào đều chứa nhiều chất độc nên việc điều trị phải theo đơn và sự chỉ định của bác sĩ chuyên khoa.

Trúc đào là một trong những loài thực vật có độc tính cao nhất và chứa nhiều hợp chất có độc, nhiều hợp chất trong số này có thể gây tử vong ở người, đặc biệt là trẻ em. Độc tính của trúc đào được coi là cực kỳ cao và đã có nhiều thông báo cho thấy trong một số trường hợp chỉ cần một lượng nhỏ cũng đã đủ gây hậu quả tử vong hay cận kề tử vong (Goetz 1998). Đáng kể nhất trong số các chất độc này là oleandrin và neriin , đều là các gilcozit tim mạch (Goetz 1998). Chúng có mặt trong toàn bộ các bộ phận của loài cây này, nhưng chủ yếu tập trung trong nhựa cây . Người ta cũng cho rằng trúc đào còn có thể chứa nhiều hợp chất chưa rõ hay chưa được nghiên cứu khác và chúng có các tác động còn nguy hiểm hơn (Inchem, 2005). Vỏ cây trúc đào chứa rosagenin, có các tác động tương tự như strychnin. Toàn bộ cây này, bao gồm cả nhựa cây màu trắng sữa là rất độc và bất kỳ bộ phận nào đều có thể gây ra các phản ứng có hại cho sức khỏe. Người ta cho rằng chỉ cần ăn phải từ 10-20 lá trúc đào thì một người lớn cũng có thể bị nguy hiểm đến tính mạng và chỉ cần 1 chiếc lá cũng có thể gây tử vong ở trẻ em. Theo Toxic Exposure Surveillance System (TESS) năm 2002 đã có 847 trường hợp ngộ độc tại Hoa Kỳ có liên quan tới trúc đào (Watson 2003).

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »