Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Lượt đọc: 4847 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »
Chương 243
đối đầu 2.

❊ ❊ ❊

Mấy cô gái bên cạnh thỉnh thoảng lại có ánh mắt quái dị với Lâm Tử Hàn, Lâm Tử Hàn cũng không để ý gì tới, qua loa hất nước lên mặt rửa sạch lớp trang điểm.

Lấy tốc độ nhanh nhất cuộc đời chạy ra toilet, đến quầy quần áo mua một bộ quần áo mới sau đó trở lại toilet thay, sau đó chuồn ra khu mua sắm.

Cảnh sát xuất động, Lãnh Phong và Lâm Trúc cũng có thể gặp nguy hiểm! Cô phải thông báo cho bọn họ giải tán nhanh một chút, nếu không ai cũng đừng nghĩ thoát được!

Tìm một buồng điện thoại công cộng, sau khi bấm mấy dãy số mới phát hiện mặc kệ là điện thoại của Tiêu Ký Phàm hay là Lâm Trúc đều ở trạng thái tắt máy, căn bản tìm không được người.

"Làm sao bây giờ! Làm sao bây giờ?" Lâm Tử Hàn gấp đến độ xoay quanh, dưới tình thế cấp bách tiện tay bắt một chiếc taxi ngồi lên.

"Đến kho phía tây thành" Cô nói với tài xế.

Tài xế nhìn cô một cái từ kính chiếu hậu, cười ha ha nói: "Cô à, chỗ đó rất nguy hiểm, năm ngoái còn xảy ra vụ án đấu súng đó, cô là một cô gái tốt nhất không nên đi đến đó"

"Cám ơn, tôi sẽ cẩn thận, phiền phức anh đi nhanh một chút" Lâm Tử Hàn mới mặc kệ anh ta nói cái gì mà vụ án đấu súng. Nếu như cô không nhanh đi vào ngăn cản, phỏng chừng vụ án đấu súng mỗi năm một lần lại muốn trình diễn.

XXXXXXXXXX

Trong cục cảnh sát, Đỗ Vân Phi cũng gấp đến độ xoay quanh, ánh mắt thỉnh thoảng lại xuyên qua cửa thủy tinh, trừng mắt mấy vị thủ trưởng đang thương nghị đối sách.

Cuối cùng không nhịn được đẩy cửa xông đi vào, vội vàng nói: "Các vị thủ trưởng, chúng ta cũng không thể ở chỗ này lãng phí thời gian được chứ?"

Một vị trong đó ngẩng đầu lên, không hài lòng trừng mắt liếc hắn một cái nói: "Lần này tội phạm không giống lần trước, chúng ta không thể qua loa hành động, cậu hiểu không?"

"Nhưng mà con tin trong tay bọn họ rất nguy hiểm, chúng ta không nên làm lỡ thời cơ tốt nhất bắt tội phạm!" Đỗ Vân Phi hầm hầm nói, quanh quẩn bên tai là tiếng thê thảm không ngớt của Lâm Tử Hàn. Anh cũng sắp vội muốn chết, đám người kia còn có tâm tình ở chỗ này thương thảo đối sách?

"Lời của nhà báo Cử tất có thể tin, chúng ta phải cẩn thận!" Cấp trên đi tới, nhìn chằm chằm Đỗ Vân Phi lạnh lùng nói: "Cảnh sát Đỗ, lần này xuất trận không có cậu trong danh sách, cậu có thể đi làm việc khác"

"Cái gì?" Đỗ Vân Phi trợn trừng hai mắt giận dữ hét to lên: "Vì sao không có tôi trong danh sách?"

"Bởi vì cậu quá nôn nóng, không thích hợp tham dự nhiệm vụ lần này" Cấp trên lấy tay vỗ vào lưng hắn một cái, tức giận nói.

"Xuất hiện vụ án lớn như vậy, tôi có thể không nôn nóng sao? Có thể thảnh thơi giống như các anh sao?" Đỗ Vân Phi hổn hển quát. Hắn thế nào có thể không đi? Hắn còn muốn tự tay bắt Lãnh Phong, tự tay cứu Lâm Tử Hàn ra!

Nghe hắn nói những lời này, cấp trên giận dữ vỗ bàn, cả giận nói: "Đỗ Vân Phi, cậu nghĩ rằng tôi không biết cậu có thù oán cá nhân với Lãnh Phong sao? Cậu đi có thể bảo chứng khống chế tâm tình của mình không nổ súng bậy sao?"

"Tôi có thể!"

"Tôi không thể!" Tiếng nói làm điếc màng tai vang vọng toàn bộ phòng làm việc: "Cậu đi rồi làm bậy tôi không có cách nào đảm nhiệm thay cậu, cho nên, biện pháp tốt nhất chính là để cậu ngoan ngoãn đứng ở cục!"

"Tôi cam đoan không phải vạn bất đắc dĩ, tuyệt không nổ súng đả thương người" Đỗ Vân Phi giơ tay phải lên, cam đoan với anh ta.

"Tôi không tin cậu!" Một chút ý thương lượng cũng không có, dùng cằm chỉ cửa, nói: "Cậu có thể đi làm việc khác, vụ án này không cần cậu quan tâm"

Đỗ Vân Phi tức giận gật đầu, trừng mắt nhìn anh ta nghiến răng nghiến lợi nói: "Được! Hy vọng các anh lần này có thể có chút thu hoạch, hừ!" Xoay người, cất bước đi ra ngoài.

Đi tới trước bàn làm việc, nắm tay hung hăng nện ở trên mặt bàn, một chút hắn cũng không cảm thấy đau nhức, cái này không trút ra, cũng không thể đánh tan tia lửa giận của hắn.

Không cho hắn đi? Tốt thôi! Lẽ nào chính hắn sẽ không đi sao? Cười lạnh một tiếng, lấy súng ống trong ngăn kéo chèn vào eo, nổi giận đùng đùng đi đến cổng chính.

Người ở bên trong tựa hồ đoán được ý nghĩ của hắn, đột nhiên đi ra ngoài phòng làm việc nói với hắn: "Đỗ Vân Phi! Cho cậu cơ hội lần này, nhớ kỹ đừng liên lụy đến cả cục!"

Đỗ Vân Phi vui vẻ, chào cấp trên đẹp trai theo nghi thức quân đội: "Rõ!"

Cấp trên chỉ không tình nguyện gật đầu một cái, vẫy tay với nhân viên sớm đã chuẩn bị tốt một cái, giương giọng nói: "Xuất phát!"

Mọi người trăm miệng một lời đáp lại, nghiêm chỉnh huấn luyện phóng đi tới cổng , chuẩn bị mở cửa xe cảnh sát.

XXXXXXXXXX

Nhà kho phế thải rất an tĩnh, căn bản đúng là nhìn không ra nơi này có người đang ở đây, Lâm Tử Hàn lần mò rồi nhanh chóng đi vào.

Cầu thang dưới chân không yên ổn làm cho cô vấp lên vấp xuống, vài lần thiếu chút nữa té ngã xuống đất. Cô thậm chí hoài nghi Đỗ Vân Phi có tính sai chỗ hay không, Lâm Trúc căn bản không tới nơi này?

Bò lên tầng ba, giữa lúc cô còn đang do dự phải đi lên trên hay không nữa thì bị một gã đàn ông dùng súng bỗng nhiên xuất hiện ở trước mắt cô dọa cho lại càng hoảng sợ.

Nhìn ra được, đó là một người canh gác, Lâm Tử Hàn lui ở trong góc, trong lúc nhất thời không biết nên làm thế nào cho phải. Bây giờ cô có thể khẳng định chính là mình không tìm sai chỗ, Lâm Trúc nhất định ở bên trong này.

Phía trước có một cánh cửa cũ nát, nghiêm túc nghe, còn có thể nghe được tiếng rất nhỏ bay ra từ bên trong, đáng tiếc mặc cho cô nghe thế nào, cũng nghe không rõ ràng lắm bên trong là ai đang nói chuyện, đang nói cái gì.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »