Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Lượt đọc: 4758 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »
Chương 221
buông tha.

❊ ❊ ❊

"Nhất định sẽ" Tạ Vân Triết gật đầu, nắm tay Lâm Tử Hàn đi đến cửa. Lâm Tử Hàn vừa vội lại bất đắc dĩ bị anh nửa đẩy nửa dắt đi ra khỏi nhà.

Cô thực sự không muốn trở về với anh ấy! Một chút cũng không muốn! Ký Phàm đâu? Vì sao anh vẫn chưa trở lại? Anh sao lại hết lần này tới lần khác biến mất vào lúc này mà không gặp chứ!

"Vân Triết…" Lâm Tử Hàn năn nỉ gọi một tiếng, dừng bước lại.

Tạ Vân Triết sững sờ, biểu tình trên mặt cứng đờ, xoay người lại nở nụ cười hiền hoà với cô, nói: "Có chuyện gì lên xe rồi hãy nói, được không?"

"Em không muốn đi theo anh" Lâm Tử Hàn ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, nói ra những lời này vô số lần, cô thật vất vả mới giải trừ hiểu lầm với Tiêu Ký Phàm, thật vất vả mới không phải chịu uy hiếp của Duẫn Ngọc Hân…!

"Tử Hàn, anh đã đồng ý với mẹ hôm nay đưa em về, cho nên anh nhất định phải đưa em đi" Vân Triết không có chút ý muốn thương lượng nào, anh hiện tại căn bản không muốn bất kể cô có yêu Tiêu Ký Phàm, Tiêu Ký Phàm là không phải là bạn tốt của anh hay không. Chỉ có một ý niệm trong đầu, đó chính là đưa cô về nhà, trông mong hơn ba năm thời khắc này, anh làm sao có thể tùy tiện buông tha?

"Vân Triết, anh ép em như vậy, lẽ nào anh sẽ không sợ em hận anh sao?" Con ngươi đen ngập nước dâng lên một tia lửa giận, Lâm Tử Hàn ngẩng mặt gắt gao trừng mắt nhìn anh.

Tạ Vân Triết chăm chú nhìn ta, sau một lúc lâu lắc đầu, "Không sợ, chỉ cần có thể mỗi ngày thấy em, anh đồng ý tiệp nhận hận của em"

"Tạ Vân Triết! Anh tên khốn này!" Lâm Tử Hàn rống giận một tiếng, vẫn gắt gao trừng mắt nhìn anh như cũ.

Tạ Vân Triết cay đắng cười tươi, hận anh cũng tốt, mắng anh tên khốn cũng được! Không sai! Anh chính là một tên khốn, rõ ràng chia rẽ một nhà ba người hoàn mỹ. Cho dù là trước đây Tiêu Ký Phàm chia rẽ anh và Lâm Tử Hàn, nhưng là bọn họ đã kết bạn từ khi còn nhỏ!

Một tiếng xe quen thuộc truyền đến, cửa sắt lớn chậm rãi mở ra, nụ cười trên mặt Lâm Tử Hàn cũng từ từ hiện ra! Tiêu Ký Phàm cuối cùng đã trở về, cuối cùng cũng xuất hiện!

Sắc mặt Tạ Vân Triết lại bởi vì xe xuất hiện mà lạnh băng, Tiêu Ký Phàm căn bản là không nên xuất hiện vào lúc này!

Cửa xe mở ra, thân thể thon dài của Tiêu Ký Phàm đi ra từ bên trong xe, mặt không chút thay đổi quan sát hai người trước mắt, cuối cùng ánh mắt dừng lại tại hai nắm tay nhau.

"Ký Phàm…" Lâm Tử Hàn mừng rỡ mà gọi, muốn tránh khỏi bàn tay to của Tạ Vân Triết, lại làm thế nào cũng tránh không thoát, chỉ có thể đứng tại chỗ bất động.

Tiêu Ký Phàm rũ mắt xuống, lập tức cất bước đi về phía hai người, bốn mắt nhìn nhau với Tạ Vân Triết, đã không có tình thâm bạn bè của dĩ vãng. Vốn tưởng rằng đàn ông chỉ có thời gian liên quan đến tiền tài mới có thể phản bội, hóa ra liên quan đến phụ nữ cũng như nhau.

"Tạ Vân Triết, anh nhất định phải đưa cô ấy đi sao?" Tiêu Ký Phàm liếc mắt nhìn Lâm Tử Hàn, cố ý không chú ý sự chờ đợi trong mắt cô.

"Đúng vậy" Tạ Vân Triết thật sự nghiêm túc mà mở miệng: "Thứ gì đó anh cũng có thể nhường, thế nhưng vợ thì không thể, bởi vì cô ấy là duy nhất"

"Được, em đồng ý trả lại cô ấy cho anh" Ngoài ý muốn, Tiêu Ký Phàm nói ra những lời này, không chỉ có Tạ Vân Triết kinh ngạc, ngay cả Lâm Tử Hàn đều sợ ngây người! Anh muốn tặng mình cho Tạ Vân Triết? Lúc trước cô không muốn ở cùng Đỗ Vân Phi, dùng tất cả biện pháp bắt cô tớiTiêu gia, ngày hôm nay lại tùy ý thì tặng mình cho người đàn ông khác như thế?

"Ký Phàm…" Lâm Tử Hàn lạnh lùng gọi, anh không cần cô sao? Hoàn toàn không cần cô? Là đáp lại sự lừa dối của cô sao?

Nói ra những lời này, trái tim Tiêu Ký Phàm làm sao lại không nếm trải sự đau đớn như dao đâm chứ! Quyết định thống khổ này, anh cũng suy nghĩ tròn hai ngày mới hạ được.

Trái tim lúc này, giống như trước đó thấy Lâm Tử Hàn trên giường với Đỗ Vân Phi, vậy đau đến hầu như hít thở không thông.

Tình cảm của Tạ Vân Triết với Lâm Tử Hàn, không có ai rõ ràng hơn anh, anh thậm chí đã sùng bái thâm tình ở trong lòng. Chỉ là thật không ngờ người anh ấy muốn tìm sẽ là người phụ nữ trước mắt này, ông trời muốn an bài như vậy, anh chỉ có thể nhịn đau bỏ những thứ yêu thích.

"Cám ơn" Tạ Vân Triết quan sát anh, trong lòng sớm đã bị cảm động cùng cảm kích lấp đầy.

"Ký Phàm, anh có muốn hỏi một chút em có đồng ý hay không?" Lâm Tử Hàn nghẹn ngào hỏi, nước mắt mơ hồ chảy ra, mặt Tiêu Ký Phàm lạnh lùng trở nên không rõ, hư vô!

Tiêu Ký Phàm nhìn cô, giấu diếm đau đớn dưới đáy lòng, vươn bàn tay ấm áp bắt lấy tay ngọc thon thon của cô. Lấy ra chiếc nhẫn kim cương 4 cara từ trong túi, nhẹ nhàng đeo lên ngón áp út của cô, ôn nhu nói: "Nhẫn trả lại cho em, từ nay về sau…"

"Từ nay về sau gặp như người lạ, không có quan hệ có đúng không?" Lâm Tử Hàn cắt ngang lời anh, nước mắt thuận gò má chảy xuống. Lòng bàn tay của anh, vẫn còn ấm áp như vậy, xuyên thấu qua đầu ngón tay cô chậm rãi lan ra toàn thân cô. Nhưng vì sao, trái tim của cô càng ngày càng lạnh chứ?

"Em vẫn là mẹ Tiểu Thư Tuyết, nếu như nhớ con bé, em tùy thời có thể trở về gặp nó" Tầm mắt anh tránh nhìn mặt cô, cự tuyệt phải nhìn tiếp sự tuyệt vọng của cô.

Anh sợ mình lại một lần nữa dùng sức mạnh thủ đoạn chiếm hữu cô, giữ lại cô! Nếu như là đổi thành một người đàn ông khác, anh sẽ không chút do dự làm như vậy!

"Tạm biệt!" Tạ Vân Triết quay sang Tiêu Ký Phàm nói ra hai chữ này, kéo tay Lâm Tử Hàn đi đến phía đỗ xe, anh cũng không phải là nhìn không ra Tiêu Ký Phàm yêu Lâm Tử Hàn nhiều bao nhiêu, nhưng mà, anh còn không có vĩ đại bởi vì đồng tình mà nhường vợ mình cho người khác!

Là bởi vì quá yêu Lâm Tử Hàn? Yêu đến ích kỷ!? Không biết, anh cũng không muốn đi suy nghĩ sâu xa vấn đề này!

Hai mắt Lâm Tử Hàn hy vọng anh có thể giống như trước không chút do dự giữ cô ở bên cạnh. Nhưng anh không có, vì giữ tình bạn mà tặng cô cho người đàn ông khác!

Tiêu Ký Phàm vẫn không dám tiếp xúc ánh mắt của cô, cho đến khi cô bị đẩy vào xe, đi khỏi Tiêu gia, anh mới đau lòng nhắm mắt, ngơ ngác đứng yên chỗ.

Đau đớn tê tâm liệt phế như cuồng phong bão táp chợt đột kích, vốn hạnh phúc nên tới tay thì vào giờ khắc này tan nát tiêu tán, Tiêu Ký Phàm cảm thấy trái tim trong nháy mắt lạnh giá ba thước.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »