Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác

Lượt đọc: 16439 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 75-2 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83-2 Chương 84 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91 Chương 92 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 95 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112 Chương 113 Chương 113-2 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118 Chương 118-2 Chương 119 Chương 119-2 Chương 120 Chương 121 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 142 Chương 143 Chương 143-2 Chương 144-1 Chương 144-2 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 147-2 Chương 148 Chương 149 Chương 149-2 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 151 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153-1 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 154 Chương 155 Chương 155-2 Chương 156 Chương 156-2 Chương 157 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 166 Chương 166-2 Chương 167-1 Chương 167-2 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 170-2 Chương 170-3 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 172-2 Chương 173 Chương 174 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176 Chương 176-2 Chương 177 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 179-2 Chương 180 Chương 180-2 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 186-2 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188 Chương 188-2 Chương 188-3 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193-2 Chương 194 Chương 194-2 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 197-2 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 200-2 Chương 201 Chương 202-1 Chương 202-2 Chương 203 Chương 204 Chương 204-2 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206-1 Chương 206-2 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 208-2 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 215-2 Chương 216 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 218-2 Chương 219 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223 Chương 224 Chương 224-2 Chương 225 Chương 225-2 Chương 226 Chương 226-2 Chương 227 Chương 228 Chương 228-2 Chương 228-3 Chương 229 Chương 229-2 Chương 230 Chương 230-2 Chương 231 Chương 232 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235 Chương 236 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246 Chương 247-1 Chương 247-2 Chương 248 Chương 249 Chương 249-2 Chương 250 Chương 250-2 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 255-2 Chương 255-3 Chương 256-1 Chương 256-2 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 260-2 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265-1 Chương 265-2 Chương 266 Chương 266-2 Chương 267 Chương 268 Chương 268-2 Chương 269 Chương 269-2 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277
Tiến »
Chương 175
Hệ thống vs hệ thống..

❊ ❊ ❊

Chờ đợi đến khô mòn trên Minh Nguyệt Lâu tận ba ngày ba đêm, nhưng Trì Tiểu Trì lại không quá tẻ nhạt.

Cậu vẫn nghiêm ngặt tĩnh tọa tu hành dựa theo tiếng chuông vang báo hiệu thời gian hằng ngày, hoặc là tụng kinh văn, hoặc là tiện tay ngưng tụ một tia ánh trăng, hóa thành kiếm ảnh, múa kiếm ngay trên Minh Nguyệt Lâu, có cảm giác tự tại như chưa từng bị tù giam.

Trong lúc rảnh rỗi, cậu cũng sẽ thử nghiệm ở nơi trống trải này, dồn khí đan điền, cao giọng hô to, thử nghiệm xem thanh âm của mình có thể truyền đi bao xa.

Có lần một con chim bay ngang qua bị cậu hù dọa, tức giận thả ra vài đống phân chim để xả hận.

Trì Tiểu Trì chống nạnh cười to.

Đợi cậu cười đủ, liền ngồi xuống bên lề Minh Nguyệt Lâu cao hơn ngàn trượng, đem hai chân thả xuống, cảm thụ gió mát trong lành thổi qua, nhắm mắt dưỡng thần.

Đoạn Thư Tuyệt nói: “Tiên sinh, có thể nói với tại hạ chút gì hay không?”

Trì Tiểu Trì nói: “Về kế hoạch thì cậu có thể an tâm. Tuy rằng hơi bó tay nhưng kéo họ Yến xuống nước thì không thành vấn đề.”

“Không phải.” Đoạn Thư Tuyệt nói, “Tại hạ hy vọng tiên sinh nói một chút gì đó. Cũng không phải vì tại hạ, mà là vì bản thân tiên sinh.”

Trì Tiểu Trì ngẩn ra, chợt bật cười.

Con người của Đoạn Thư Tuyệt quả thật như trong sách đã viết, làm người công chính liêm minh, trong sạch như ngọc, rõ ràng là một kiếm tu nhưng lại có vài phần nhân hậu và ngây thơ của thư sinh.

Trì Tiểu Trì hỏi Đoạn Thư Tuyệt một vấn đề: “Nếu như không cần phải trả giá, mang theo ký ức hồi sinh, cậu sẽ sớm ra tay với Yến Kim Hoa chứ?”

“Khi hồi sinh, sự lựa chọn của mỗi người không hẳn sẽ giống nhau. Nếu như hắn có thể hối cải thì ta đương nhiên không cần phải tăng thêm sát nghiệt.” Đoạn Thư Tuyệt trả lời rất nghiêm túc, “Nhưng nếu hắn có mưu đồ khác, ta tuyệt đối sẽ không khoan dung. Cho dù là vì Diệp huynh hay không thì ta cũng cần phải bảo vệ tốt chính mình.”

“…Nhưng mà.” Đoạn Thư Tuyệt lại nói, “Nếu lúc công khai xét xử, thật sự không thể cứu vãn thì ta sẽ chọn trốn xuống núi, đi tìm Diệp huynh.”

“Không cần thanh danh nữa à?”

Đoạn Thư Tuyệt nói: “Không có hắn thì ta cần thanh danh làm gì? Thiên địa là lò nung, vạn vật đều bằng đồng. Ta và hắn chung một lò đồng đúc, mãi không rời xa, cũng sẽ không hại hắn lên núi cướp ngục, giẫm vào bi kịch kiếp trước.”

Trì Tiểu Trì nói: “Được, tôi đã nhớ kỹ.”

Đoạn Thư Tuyệt bật cười, nói: “Tiên sinh, huynh vẫn đang nói đến chuyện của tại hạ.”

Trì Tiểu Trì nói: “Tôi không quan trọng.”

Đoạn Thư Tuyệt nói: “Nhưng huynh rất quan trọng đối với ‘hắn’.”

Trì Tiểu Trì nói: “Cậu cũng biết?”

Đoạn Thư Tuyệt viết từng chữ: “Khi sư phụ ở sau lưng nhìn huynh, trạng thái khi đó chẳng khác nào đang ngắm trăng.”

Trì Tiểu Trì cười: “Cậu thật đúng là thi nhân.”

Đoạn Thư Tuyệt nhẹ nhàng nói: “Tại hạ chỉ là ăn ngay nói thật.”

Trì Tiểu Trì nói: “Nói không chừng người mà anh ấy nhìn là cậu đấy.”

Đoạn Thư Tuyệt nói: “Tiên sinh, tội tình gì tự lừa gạt chính mình.”

Trì Tiểu Trì cũng không che giấu, nói thẳng: “Bởi vì tôi thích anh ấy.”

Chuyện yêu thích có rất nhiều chỗ tốt, cũng có rất nhiều chỗ xấu, di chứng rõ ràng nhất chính là thiểu năng trí tuệ.

Mà Trì Tiểu Trì cần thiết phải giữ tinh thần tỉnh táo để đối phó với tất cả những gì sắp xảy ra.

Sáng ngày thứ tư, ánh nắng vừa mới ló dạng trên nền trời ửng hồng thì đã có mấy luồng kiếm khí từ phía Tây bay tới.

Dẫn đầu chính là Tô Vân.

Quan hệ cá nhân của hắn và Đoạn Thư Tuyệt không tệ, cũng nguyện tin tưởng nhân phẩm của cậu, nhưng tất cả những gì xảy ra ở Mê Điệp Cốc quá mức khó phân rõ thực hư, hắn cũng không biết nên dùng thái độ nào để đối mặt với Đoạn Thư Tuyệt, không thể làm gì khác hơn là đi giải quyết việc công, thu lại mớ hỗn đỗn trong đầu, Tô Vân nói: “Sắp bắt đầu công khai xét xử, dẫn Đoạn Thư Tuyệt đi.”

Hắn ra lệnh cho Đoạn Thư Tuyệt nuốt xuống đan dược khống chế linh lực, sau đó mới cùng cậu cưỡi chung một kiếm, đưa cậu rời khỏi Minh Nguyệt Lâu.

Địa điểm xét xử công khai được thiết lập tại Phượng Hoàng Đài.

Đệ tử nội môn của phái Tĩnh Hư có tổng cộng hơn một ngàn ba trăm người, dồn dập đi tới xem thẩm tra.

Văn Ngọc Kinh mất tích đột ngột dẫn tới một trận sóng to gió lớn.

Mặc dù Văn Ngọc Kinh yêu thích vân du tứ hải, nhưng tuyệt đối không có đạo lý đang trên đường trừ yêu lại tùy tiện rời đi, hơn nữa ô và kiếm lại bị đánh rơi, bạch y dính máu, làm người không thể không hoảng sợ.

Mặc dù Nhậm Thính Phong đã hạ lệnh phong tỏa tin tức nhưng chẳng biết vì sao lại không có tác dụng.

Lời đồn lan truyền trong núi, lòng người bàng hoàng, đều bảo rằng Đoạn Thư Tuyệt lòng muông dạ thú, cấu kết với hắc xà, thí sư phản đạo, thậm chí có người còn đem chuyện Diệp Ký Minh là ác Giao, đồn đãi Đoạn Thư Tuyệt vốn định cùng ác Giao kia nội ứng ngoại hợp, bắt gọn một lưới các tu sĩ, không ngờ mưu đồ bị Văn tiểu sư thúc nhìn thấu, Đoạn Thư Tuyệt đành phải vi phạm luân thường đạo lý, lạnh lùng hạ sát thủ. Lời đồn rất chi tiết, giống như có máy camera theo dõi, xuyên thấu toàn bộ hành trình của hai người.

Trì Tiểu Trì dùng ruột thừa của mình để suy nghĩ cũng đủ biết là con gà nào làm.

Cho nên khi bị áp giải lên Phượng Hoàng Đài, tâm tình của cậu vẫn ổn định.

So với đó, tâm tình của Yến Kim Hoa tương đối kích động, thậm chí còn muốn hát một bài (Tháng Ngày Thật Tươi Đẹp).

Hắn là nhân chứng quan trọng, sau ba ngày làm nóng người, chỉ chờ lâm trận ra đòn, kéo Đoạn Thư Tuyệt từ đỉnh cao xuống dưới, rơi đến tan xương nát thịt.

Hắn không còn tiểu đệ, không còn Kiếm Trung Thạch, không còn đồ đệ, không còn đan dược luyện từ Sơn quỷ, kế hoạch từng bước bị phá hoại, tâm thái đã sớm nát tan.

Hiện tại nhìn thấy Đoạn Thư Tuyệt gặp xui xẻo cũng đủ vượt xa ý muốn hoàn thành nhiệm vụ ban đầu của hắn.

Năm người đứng đầu của phái Tĩnh Hư đều ngồi trên đài cao, các đệ tử thấy canh giờ sắp tới, cũng dừng lại tiếng ồn ào, chậm rãi đợi buổi xét xử bắt đầu.

Tiếng chuông vang lên ba lần, Trì Tiểu Trì quỳ một chân xuống, mặt mày rũ xuống, kính cẩn tuân phục.

Vì sư đệ mất tích mà mấy đêm nay Xích Vân Tử bị mất ngủ, bây giờ mặc dù đã cố gắng bảo trì ôn hòa nhưng cũng khó nén sự lạnh lẽo đối với Đoạn Thư Tuyệt: “Đoạn Thư Tuyệt, chuyện ở ba ngày trước tại Mê Điệp Cốc, ta muốn nghe xem ngươi giải thích thế nào.”

Trì Tiểu Trì liền đáp lại từng lời, trận bảo kiếm kỳ lạ, Văn Ngọc Kinh biến mất, cùng với Diệp Ký Minh cứu nguy, thật lòng mà đáp, không hề bóp méo.

Khi nói đến chuyện Diệp Ký Minh nửa đường lao ra giết chết ác Giao, Xích Vân Tử liền cau mày.

Ông hỏi: “Ngươi quen biết tên yêu vật kia à?”

Trì Tiểu Trì đáp: “Dạ.”

Trong đám đệ tử phát ra tiếng xì xầm.

“Là quen biết sau khi gia nhập môn phái hay là quen biết từ trước?”

Trì Tiểu Trì đáp: “Quen biết từ trước.”

“Quen biết ở đâu?”

Trì Tiểu Trì đáp rõ ràng từng chữ: “Ở Núi Tĩnh Hư, Ngư Quang Đàm.”

Yến Kim Hoa: “…”

Hắn đang chờ Đoạn Thư Tuyệt nói dối, thí dụ như công bố mình và hắc xà quen biết không lâu, hoặc là căn bản không quen biết, như vậy mình mới có thể cầm lấy chứng cứ ba mặt một lời, nhưng hiện tại Đoạn Thư Tuyệt lại nói thật, hắn muốn tiếp tục lắng nghe để tìm kiếm sai lầm nhưng giữa đường lại bị Đoạn Thư Tuyệt gián tiếp chỉ tên.

Rõ ràng là cơ hội chủ động lại trong nháy mắt chuyển thành bị động, Yến Kim Hoa uất nghẹn lồng ngực, không nuốt xuống được cũng không nhổ ra được, nghẹn đến mức muốn trợn trắng mắt.

Nên nhớ mặc dù hắn đã báo cáo với Xích Vân Tử, Diệp Ký Minh là thứ mà Đoạn Thư Tuyệt âm thầm nuôi dưỡng ở Ngư Quang Đàm, những thứ còn sót lại có thể chứng minh quan hệ của hai người, nói không chừng sớm có cấu kết với nhau, nhưng những đệ tử đứng bên dưới lại chưa từng biết chuyện này.

Mọi người bắt đầu xì xào nghị luận, ánh mắt hoài nghi dồn dập chuyển sang Yến Kim Hoa.

Ngư Quang Đàm? Lẽ nào chuyện này có quan hệ gì với Yến Kim Hoa?

Không ngờ trở thành tâm điểm để mọi người dồn dập nhìn vào, da mặt của Yến Kim Hoa phát sốt, sau lưng cũng ngứa ngáy.

Nhưng hắn rất nhanh liền bình tĩnh trở lại.

Dây chuyền nanh rắn trên cổ Đoạn Thư Tuyệt chính là bằng chứng quen nhau của hai người.

Văn Ngọc Kinh bị bắt, không thể quay về bao che cho Đoạn Thư Tuyệt.

Nếu Đoạn Thư Tuyệt muốn giội nước bẩn thì phải chứng minh mình là một đóa bạch liên thuần khiết như thế nào?

Nghĩ tới đây, Yến Kim Hoa cảm giác lúc này mình vững vàng như một lão cẩu, hoàn toàn có thể thắng ngược trận này.

Dù sao một người muốn chứng minh chính mình chưa từng làm chuyện gì đó thì quả thật là khó như lên trời.

Hắn ung dung bước ra khỏi hàng, quỳ mọp xuống đất, làm ra bộ dạng vô cùng đau lòng: “Sư phụ chứng giám, đệ tử xác thực vì một lúc thiện tâm, lén lút thu giữ Đoạn Thư Tuyệt bị thương, làm trái quy củ của phái Tĩnh Hư. Nhưng sư phụ thường dạy dỗ chúng ta phải biết lương thiện, tuân theo thiên đạo. Đoạn Thư Tuyệt là Giao nhân, sinh ra trong thiên địa, có tâm có tình, đệ tử thấy hắn đáng thương nên sinh lòng trắc ẩn, nhưng không ngờ dẫn sói vào nhà, càng, càng không biết hắn lại có gan to như vậy…”

Lời này rõ ràng là tự ca ngợi, không chỉ giúp Yến Kim Hoa tự đội lên vầng sáng thánh nhân cho mình mà còn trôi chảy vạch trần thân thế thật sự của Đoạn Thư Tuyệt.

Xích Vân Tử biến sắc, hơi quay đầu, nhắm mắt không nói gì.

Chúng đệ tử thì lập tức bùng nổ.

… Giao nhân?

Đoạn Thư Tuyệt là Giao nhân?

Vậy mục đích của hắn vào núi là làm gì? Quả thật là lòng muông dạ thú sao?

Lời nói xì xầm truyền vào trong tai Trì Tiểu Trì.

Đã từ lâu cậu nghe qua đủ loại lời đồn, có khó nghe hơn nữa cũng sẽ không để bụng, chỉ xem như bọn họ đang tự giới thiệu.

Nhưng cậu nhận ra tay phải của mình đang nắm chặt một cách không tự chủ, ngón tay cái nổi cả gân xanh.

…Những câu nói này, những lời nghị luận này, kiếp trước Đoạn Thư Tuyệt núp trong phòng luyện đan đã nghe rất nhiều.

Mà chuyện kế tiếp xảy ra đã trở thành một cơn ác mộng khắc sâu trong đầu của Đoạn Thư Tuyệt, làm cậu nửa đêm tỉnh mộng cũng phải loạn nhịp tim một hồi lâu.

Cậu sống lại một kiếp, chẳng lẽ phải đối mặt với cục diện y như trước? Còn phải hại Diệp huynh chết thêm một lần nữa sao?

Như vậy chi bằng…

Trì Tiểu Trì như núi bất động.

Cậu nói với Đoạn Thư Tuyệt: “Bình tĩnh.”

Đoạn Thư Tuyệt dùng ngón tay cái viết lên mặt ngón tay phải: “…Vâng.”

Trì Tiểu Trì nói: “Tin tôi.”

Trong chốc lát, cậu cảm thấy cường độ nắm tay trở nên nhẹ hơn chút.

“Nếu như tình thế không còn cách nào cứu vãn thì tôi sẽ cho bọn họ chứng kiến thế nào là bạo dân Đoạn Thư Tuyệt.” Trì Tiểu Trì vững vàng quỳ tại chỗ, “Hiện tại trước tiên cứ để tôi cho Yến Kim Hoa mở mang kiến thức về điêu dân Trì Tiểu Trì một chút.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 75-2 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83-2 Chương 84 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91 Chương 92 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 95 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112 Chương 113 Chương 113-2 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118 Chương 118-2 Chương 119 Chương 119-2 Chương 120 Chương 121 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 142 Chương 143 Chương 143-2 Chương 144-1 Chương 144-2 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 147-2 Chương 148 Chương 149 Chương 149-2 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 151 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153-1 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 154 Chương 155 Chương 155-2 Chương 156 Chương 156-2 Chương 157 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 166 Chương 166-2 Chương 167-1 Chương 167-2 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 170-2 Chương 170-3 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 172-2 Chương 173 Chương 174 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176 Chương 176-2 Chương 177 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 179-2 Chương 180 Chương 180-2 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 186-2 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188 Chương 188-2 Chương 188-3 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193-2 Chương 194 Chương 194-2 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 197-2 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 200-2 Chương 201 Chương 202-1 Chương 202-2 Chương 203 Chương 204 Chương 204-2 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206-1 Chương 206-2 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 208-2 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 215-2 Chương 216 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 218-2 Chương 219 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223 Chương 224 Chương 224-2 Chương 225 Chương 225-2 Chương 226 Chương 226-2 Chương 227 Chương 228 Chương 228-2 Chương 228-3 Chương 229 Chương 229-2 Chương 230 Chương 230-2 Chương 231 Chương 232 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235 Chương 236 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246 Chương 247-1 Chương 247-2 Chương 248 Chương 249 Chương 249-2 Chương 250 Chương 250-2 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 255-2 Chương 255-3 Chương 256-1 Chương 256-2 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 260-2 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265-1 Chương 265-2 Chương 266 Chương 266-2 Chương 267 Chương 268 Chương 268-2 Chương 269 Chương 269-2 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277
Tiến »