Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác

Lượt đọc: 16439 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 75-2 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83-2 Chương 84 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91 Chương 92 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 95 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112 Chương 113 Chương 113-2 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118 Chương 118-2 Chương 119 Chương 119-2 Chương 120 Chương 121 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 142 Chương 143 Chương 143-2 Chương 144-1 Chương 144-2 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 147-2 Chương 148 Chương 149 Chương 149-2 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 151 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153-1 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 154 Chương 155 Chương 155-2 Chương 156 Chương 156-2 Chương 157 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 166 Chương 166-2 Chương 167-1 Chương 167-2 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 170-2 Chương 170-3 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 172-2 Chương 173 Chương 174 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176 Chương 176-2 Chương 177 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 179-2 Chương 180 Chương 180-2 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 186-2 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188 Chương 188-2 Chương 188-3 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193-2 Chương 194 Chương 194-2 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 197-2 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 200-2 Chương 201 Chương 202-1 Chương 202-2 Chương 203 Chương 204 Chương 204-2 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206-1 Chương 206-2 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 208-2 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 215-2 Chương 216 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 218-2 Chương 219 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223 Chương 224 Chương 224-2 Chương 225 Chương 225-2 Chương 226 Chương 226-2 Chương 227 Chương 228 Chương 228-2 Chương 228-3 Chương 229 Chương 229-2 Chương 230 Chương 230-2 Chương 231 Chương 232 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235 Chương 236 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246 Chương 247-1 Chương 247-2 Chương 248 Chương 249 Chương 249-2 Chương 250 Chương 250-2 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 255-2 Chương 255-3 Chương 256-1 Chương 256-2 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 260-2 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265-1 Chương 265-2 Chương 266 Chương 266-2 Chương 267 Chương 268 Chương 268-2 Chương 269 Chương 269-2 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277
Tiến »
Chương 157
Hệ thống vs hệ thống..

❊ ❊ ❊

Sáng ngày hôm sau Diệp Ký Minh chậm rãi tỉnh lại, đầu đau sắp nứt, không chịu thừa nhận tối hôm qua mình say quắc cần câu, mà Đoạn Thư Tuyệt thì vẫn bình yên vô sự, vị vậy chửi ầm lên rượu này không ngon, là rượu giả.

Trì Tiểu Trì nói: “Ừm, là rượu giả, sau này nhớ thêm vào hùng hoàng để điều chỉnh giải độc.”

Diệp Kí Minh: “…”

Giai đoạn hiện tại Diệp Ký Minh có đánh cũng đánh không lại Đoạn Thư Tuyệt, vì vậy hắn tức giận mà tìm một đống đá, thừa dịp Trì Tiểu Trì luyện kiếm để ném cậu, tuy nhiên không có gì bất ngờ xảy ra khi vừa ném liền bị Trì Tiểu Trì chém đá thành làm đôi.

Diệp Ký Minh không chịu thua, liền đi mua rượu, vẫn muốn cùng Trì Tiểu Trì đánh nhau chết sống, kết quả lần nào cũng say ngất ngư, trong miệng cứ lầm bầm không chịu thua.

Sau mấy lần say sưa, Diệp Ký Minh và Trì Tiểu Trì phát hiện tính tình rất hợp nhau, đều là người thô tục thích chửi Yến Kim Hoa đạo đức giả, quan hệ trở nên tốt hơn, dần dần trở thành bạn xấu chơi chung.

Tính toán Yến Kim Hoa sắp quay lại, trước đó một đêm Diệp Ký Minh nói với Trì Tiểu Trì: “Tiểu ngư, còn họ Trì nữa, bản Quân phải đi đây.”

Khi hắn nói đến việc này thì Trì Tiểu Trì đang luyện kiếm dưới ánh trăng.

Nghe vậy, Đoạn Thư Tuyệt trong cơ thể Trì Tiểu Trì dừng lại động tác luyện kiếm.

Còn Trì Tiểu Trì thì đã sớm biết có ngày hôm nay: “Đi thong thả, không tiễn.”

Diệp Ký Minh ngạc nhiên nói: “Ngươi không hỏi tại sao bản Quân phải đi à?”

Trì Tiểu Trì nỗ lực thu kiếm vào vỏ, kết quả là mấy lần cũng không trúng đích, có thể nói là vô cùng mất phong độ.

Cậu vừa cúi đầu thu kiếm vào vỏ vừa nói: “Ngươi là Giao Long, ở trong núi tu luyện làm sao mà được? Đến nơi rộng rãi hơn đi, núi cũng được, biển cũng được, ta sẽ chăm sóc tốt cho Đoạn Thư Tuyệt, nếu ngươi muốn trở về thăm hắn thì nhớ mang rượu tới, ta sẽ cho ngươi thăm.”

Dứt lời, cuối cùng cậu cũng xem như thành công thu kiếm vào trong vỏ.

Diệp Ký Minh mắng gắt một câu: “Ngươi cút đi.”

Ngay đêm đó, Diệp Ký Minh rời núi, Yến Kim Hoa cũng trở về.

Trải qua mười lăm ngày giải sầu, Yến Kim Hoa đã giảm bớt cảm xúc phiền muộn vì mất tiểu hắc xà, vừa quay về núi, hắn liền bắt đầu hưng phấn chờ đợi Kiếm hội Tĩnh Hư.

… Mà Trì Tiểu Trì cũng đang chờ đợi.

Bi kịch của Đoạn Thư Tuyệt bắt nguồn từ sau khi gặp phải Yến Kim Hoa, mà số mệnh của cậu sụp đổ cũng bắt nguồn từ lần kiếm hội này.

…..

Kiếm hội Tĩnh Hư ba mươi năm mới tổ chức một lần.

Bình thường thanh mai chử tửu, luận kiếm thiên nhai, luận bàn kiếm hội như thế này cũng không ít, mà danh tiếng của Kiếm hội Tĩnh Hư truyền đi ngàn năm vẫn vang dội như cũ.

Trên đời rất nhiều người luyện kiếm và yêu kiếm, mà Kiếm hội Tĩnh Hư là thịnh hội thiên hạ, ai mà chẳng muốn lấy được vị trí dẫn đầu? Lại có ai không muốn chứng kiến phong thái của Kiếm Trung Thạch?

Ba mươi năm đủ một đời tu sĩ chăm chỉ khổ luyện, tu thành kiếm pháp tuyệt diệu của môn phái, cũng đủ để nhân tài mới xuất hiện, bởi vậy người người đều mong đợi cũng không có gì kỳ lạ.

Trì Tiểu Trì thay y phục mới tinh của đệ tử của phái Tĩnh Hư, theo Yến Kim Hoa cùng nhau xuất hiện trong kiếm hội.

Dung nhan của Giao nhân trưởng thành rất nổi bật, Đoạn Thư Tuyệt lại nhiều năm ở ẩn, hấp thu linh tuyền tẩm bộ khiến toàn thân vô cùng tinh khiết, chỉ cầm một thanh kiếm phổ thông đứng đó mà đã mơ hồ có phong thái tuyệt đại phong hoa.

Nếu là kiếp trước, Đoạn Thư Tuyệt sống ẩn dật trong thời gian dài dằng dặc, hầu như chưa từng thấy người nào khác ngoại trừ Yến Kim Hoa và Diệp Ký Minh, cho nên lúc tham dự kiếm hội tấp nập người thì khó tránh khỏi sợ hãi rụt rè, khiến người cười chê.

Trì Tiểu Trì sợ ma, sợ gián, sợ ngỗng, nhưng trong các loại sinh vật thì cậu không sợ nhất chính là người.

Cậu vừa không hiếu kỳ cũng không tránh né, chỉ quy củ đi theo sau lưng Yến Kim Hoa, ngược lại khiến Yến Kim Hoa cảm thấy có chút vô vị.

Yến Kim Hoa cố ý hỏi: “Có sợ hay không?”

Theo tính cách của Trì Tiểu Trì thì nhất định sẽ hào phóng đáp lại một câu, sợ cái đầu của ngươi.

Nhưng hiện tại cậu là Đoạn Thư Tuyệt, Đoạn Thư Tuyệt không được nói lời thô tục.

Vì thế cậu nhẹ giọng nói: “Không thể để cho Yến đại ca mất mặt.”

Yến Kim Hoa cười thầm, đúng là một tên ngốc vô vị.

Khi đang nói chuyện, một tên nhân vật phụ trong nội dung quyển sách từng trào phúng Yến Kim Hoa lên sân khấu: “Yến sư huynh, kiếm hội còn chưa bắt đầu mà đã tuyển chọn đồ đệ rồi ư?”

Yến Kim Hoa còn chưa mở miệng thì Trì Tiểu Trì liền chủ động hành lễ: “Bái kiến sư thúc.”

Người này là đệ tử thứ tư dưới trướng Xích Vân Tử, tên là Tô Vân, trẻ tuổi nóng tính, nhưng cần cù và chịu khắc khổ, sau khi bái sư Xích Vân Tử thì khá không ưa Yến Kim Hoa chiếm địa vị cao làm nhị sư huynh mà lại ăn không ngồi rồi, không chí tiến thủ, tính tình của hắn vốn cay nghiệt vì vậy thường xuyên nhân cơ hội mà chế giễu Yến Kim Hoa.

Trì Tiểu Trì vừa mở miệng thì Tô Vân liền liếc nhìn cậu một cái, khẽ cau mày nhưng lại không giống như kiếp trước mà nói ra lời chua chát gây tổn thương lòng người.

Toàn thân Đoạn Thư Tuyệt là quang minh, khí chất lỗi lạc vừa nhìn một cái liền thấy hoàn toàn khác một trời một vực với loại người như Yến Kim Hoa.

Người ta đã chào hỏi mình đường hoàng, hành động lời nói không có chỗ sai, Tô Vân cần gì phải đâm chọt cậu, “Ừ” một tiếng rồi nhìn nhiều một chút, càng mơ hồ sinh ra cảm giác đáng tiếc khi người tài không được trọng dụng.

Hỏi cậu: “Ngươi là?”

Trì Tiểu Trì đáp: “Vãn bối Đoạn Thư tuyệt.”

Mấy ngày trước cậu đặc biệt cầu xin Yến Kim Hoa ban tên cho mình.

Không có gì bất ngờ xảy ra khi Yến Kim Hoa vẫn đặt cho cậu cái tên Đoạn Thư Tuyệt.

Tô Vân liền ừ một tiếng, cũng không nói thêm gì khác, quay người mà đi.

Khi rời đi, hắn nghĩ, nếu người này chưa chân chính bái sư ai thì thật sự thích hợp để tiểu sư thúc bồi dưỡng.

Tướng mạo khí chất của hai người đều rất hợp nhau, mầm non tốt như vậy thế mà cố tình bị cái tên vô học Yến Kim Hoa nhặt đi, thật là lãng phí.

…Bởi vậy có thể chứng minh trên đời này nào có nhiều “nhân vật phản diện ngu ngốc” tự dưng tìm cớ chủ động tặng đầu người như vậy.

Người ta có lẽ chỉ là một người bình thường nào đó đơn giản là nhìn ngươi không vừa mắt mà thôi.

Nhưng Yến Kim Hoa không nghĩ như vậy.

Đối mặt với bóng lưng của Tô Vân, hắn không ngừng cười thầm, suy nghĩ, chờ kiếm hội lần này có kết quả, để xem ta có đánh sưng mặt ngươi hay không.

Mấy năm qua hắn không nghiêm túc tu luyện, bởi vì hắn biết nguyên chủ Yến Kim Hoa có tài năng hữu hạn, tu luyện nhiều cũng vô dụng, dù cho có hệ thống hoán đổi đạo cụ thì tu luyện cũng phải chịu khổ, vì vậy hắn chỉ đem thời gian tiêu hao cho những việc chơi đùa, miễn cưỡng dưỡng mình thành một tên phế vật tiếng xấu đồn xa.

Nhưng mà hắn có kiên trì, chỉ cần chờ tới Kiếm hội Tĩnh Hư thì hắn có thể trở mình, chiếm đoạt cơ duyên thiên đạo.

Lúc trước bị người xem thường thì sao, càng phế càng tốt, càng phế đến cuối mới có thể vả mặt những người này càng vang dội.

Mang theo mong đợi như vậy, Yến Kim Hoa tràn ngập hy vọng mà nghênh đón bước ngoặt Kiếm hội Tĩnh Hư.

Trong lòng ngực của hắn có một viên Định hải bảo châu, đó cũng là cơ duyên vốn thuộc về Đoạn Thư Tuyệt.

Trong nguyên tác, viên bảo châu này là sau khi Đoạn Thư Tuyệt mất gia đình, lưu lạc giữa đại dương, trong cơn đói lạnh, cậu tìm được nó trong một con trai bị vướng trên tấm lưới mục nát.

Viên bảo châu này có thể thay đổi hình dạng, đưa người đến bất kỳ địa phương nào.

Khi gặp phải rủi ro mà nhặt được bảo vật chính là đãi ngộ của vai chính. Yến Kim Hoa đọc sách nhìn thấy bảo vật này thì lòng tràn đầy phấn khởi mà đọc tiếp, cũng phỏng đoán Đoạn Thư Tuyệt sử dụng viên bảo châu này như thế nào, trên có thể đánh cắp chí bảo, giết người vô hình, dưới có thể nhìn trộm, đêm khuya đi vào khuê phòng, chẳng phải quá mỹ mãn?

Ai ngờ họ Đoàn kia bị lão đạo tiêu dao cứu về, cùng đồng hành ngao du nhiều năm, trước khi đi, Đoạn Thư Tuyệt nói: “Thư Tuyệt tặng châu báo đáp, mong rằng ân nhân vui lòng nhận.”

Lúc đọc đến chỗ này, Yến Kim Hoa đang tràn đầy mong đợi thao tác của vai chính thì thiếu chút nữa đã hộc máu, phẫn nộ bình luận:

Đầu óc của tên vai chính này có vấn đề à?

Khó khăn lắm mới có được bảo bối tốt, dựa vào cái gì phải cho một lão già nát rượu?

Đây chẳng phải là uổng công vứt bỏ thứ tốt sao?

Có không ít độc giả cũng có suy nghĩ như hắn, đồng loạt chê bai đầu óc tác giả có vấn đề, dồn dập bỏ truyện, đối mặt với thế tấn công của khu bình luận, tác giả cũng chỉ có thể yếu ớt giải thích, tính cách của Đoạn Thư Tuyệt như vậy, có ân báo ân. Nếu như hắn không còn gì thì không tính, nếu trên người có bảo bối thì đương nhiên sẽ tặng cho ân nhân, dù sao đối với Đoạn Thư Tuyệt mà nói, từ biệt với ân nhân có lẽ từ đây về sau không còn được gặp lại.

Tác giả không giải thích thì thôi, vừa giải thích thì lại một lần nữ thu về một tràn mắng chửi:

Cái quái gì vậy? Ông lão này tương lai sẽ không xuất hiện nữa?

Ông ấy không phải hậu đài của nhân vật chính à? Vậy ông ấy ra ngoài làm gì? Chỉ cho vai chính một chút kinh nghiệm? Là NPC trưởng lão phát nhiệm vụ ở thôn tân thủ hay sao?

Cái quần gì thế này? Chấm 1 sao!

Khi ấy Yến Kim Hoa cũng là một trong những quân chủ lực trong đại quân tấn công tác giả, khắc sâu ấn tượng với tình tiết đó, bởi vậy đi đến thế giới này không lâu hắn liền đến khu vực năm đó Đoạn Thư Tuyệt chạy nạn, không mất quá nhiều khí lực đã tìm thấy con trai biển kia, lấy đi trân châu, chiếm thành của mình.

Hiện tại thiên thời địa lợi nhân hòa đã chuẩn bị, điều đầu tiên hắn muốn làm chính là nhất định không thể để Đoạn Thư Tuyệt trước tiên chạm vào Kiếm Trung Thạch.

Hắn đã suy nghĩ từ lâu, chỉ cần đợi chiến cuộc diễn ra liền đi theo phía sau Đoạn Thư Tuyệt.

Kiếm thuật và tu vi của Đoạn Thư Tuyệt không kèm, có thể chống đỡ một trận.

Nhưng cho dù Đoạn Thư Tuyệt cẩn thận thế nào thì cũng sẽ không phòng bị chính mình.

Chính mình chỉ cần chọn đúng lúc đánh ngất Đoạn Thư Tuyệt, kéo tới chỗ không người, vận dụng Định hải bảo châu để dịch chuyển hai người đến gần Kiếm Trung Thạch, cắt máu, lấy kiếm, mọi chuyện liền kết thúc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 75-2 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83-2 Chương 84 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91 Chương 92 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 95 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112 Chương 113 Chương 113-2 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118 Chương 118-2 Chương 119 Chương 119-2 Chương 120 Chương 121 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 142 Chương 143 Chương 143-2 Chương 144-1 Chương 144-2 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 147-2 Chương 148 Chương 149 Chương 149-2 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 151 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153-1 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 154 Chương 155 Chương 155-2 Chương 156 Chương 156-2 Chương 157 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 166 Chương 166-2 Chương 167-1 Chương 167-2 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 170-2 Chương 170-3 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 172-2 Chương 173 Chương 174 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176 Chương 176-2 Chương 177 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 179-2 Chương 180 Chương 180-2 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 186-2 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188 Chương 188-2 Chương 188-3 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193-2 Chương 194 Chương 194-2 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 197-2 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 200-2 Chương 201 Chương 202-1 Chương 202-2 Chương 203 Chương 204 Chương 204-2 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206-1 Chương 206-2 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 208-2 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 215-2 Chương 216 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 218-2 Chương 219 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223 Chương 224 Chương 224-2 Chương 225 Chương 225-2 Chương 226 Chương 226-2 Chương 227 Chương 228 Chương 228-2 Chương 228-3 Chương 229 Chương 229-2 Chương 230 Chương 230-2 Chương 231 Chương 232 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235 Chương 236 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246 Chương 247-1 Chương 247-2 Chương 248 Chương 249 Chương 249-2 Chương 250 Chương 250-2 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 255-2 Chương 255-3 Chương 256-1 Chương 256-2 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 260-2 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265-1 Chương 265-2 Chương 266 Chương 266-2 Chương 267 Chương 268 Chương 268-2 Chương 269 Chương 269-2 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277
Tiến »