Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác

Lượt đọc: 16439 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 75-2 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83-2 Chương 84 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91 Chương 92 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 95 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112 Chương 113 Chương 113-2 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118 Chương 118-2 Chương 119 Chương 119-2 Chương 120 Chương 121 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 142 Chương 143 Chương 143-2 Chương 144-1 Chương 144-2 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 147-2 Chương 148 Chương 149 Chương 149-2 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 151 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153-1 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 154 Chương 155 Chương 155-2 Chương 156 Chương 156-2 Chương 157 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 166 Chương 166-2 Chương 167-1 Chương 167-2 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 170-2 Chương 170-3 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 172-2 Chương 173 Chương 174 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176 Chương 176-2 Chương 177 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 179-2 Chương 180 Chương 180-2 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 186-2 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188 Chương 188-2 Chương 188-3 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193-2 Chương 194 Chương 194-2 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 197-2 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 200-2 Chương 201 Chương 202-1 Chương 202-2 Chương 203 Chương 204 Chương 204-2 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206-1 Chương 206-2 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 208-2 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 215-2 Chương 216 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 218-2 Chương 219 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223 Chương 224 Chương 224-2 Chương 225 Chương 225-2 Chương 226 Chương 226-2 Chương 227 Chương 228 Chương 228-2 Chương 228-3 Chương 229 Chương 229-2 Chương 230 Chương 230-2 Chương 231 Chương 232 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235 Chương 236 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246 Chương 247-1 Chương 247-2 Chương 248 Chương 249 Chương 249-2 Chương 250 Chương 250-2 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 255-2 Chương 255-3 Chương 256-1 Chương 256-2 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 260-2 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265-1 Chương 265-2 Chương 266 Chương 266-2 Chương 267 Chương 268 Chương 268-2 Chương 269 Chương 269-2 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277
Tiến »
Chương 200-2
Tướng quân bá đạo quân sư xinh đẹp..

❊ ❊ ❊

Hai ngày sau,

Một con ngựa trọc lông gầy ốm chạy băng băng trên vùng hoang dã, trên lưng ngựa là một người gầy mảnh khoác vải bố, tay nải lắc lư bên bụng ngựa đã xẹp lép.

Vừa nhìn liền nghĩ đến lữ nhân nóng lòng quay về quê nhà.

Hắn đi vòng vào một rừng cây, cấp tốc đưa ra lệnh bài với lính gác ẩn nấp trên cây, sau đó bất chợt tung người xuống ngựa, chạy gấp rút vào trong rừng.

Trong rừng chỉ có vòng ngoài còn cây cối, bên trong đã bị san bằng thành đất trống để đại quân nghỉ ngơi.

Người gầy mảnh như trang giấy đi vào lều chính, khom người bái: “Tướng quân, ta đã quay về.”

Ngô Nghi Xuân ngồi ở trên vội vàng khép lại bản đồ Phù Tuy trong tay: “Sao rồi?”

“Tướng quân, trong thư nói là thật, đường sông bên kia quả thật có quân đội người Hán trông coi. Bọn họ không chỉ vận chuyển bao tải ngăn nước mà còn đào hai đầu cống rãnh để nước sông chảy vào trong phần đất trũng.”

Ngô Nghi Xuân cười mắng: “Khốn kiếp, thật sự định khiến tên Cúc Sâm kia chết khát ở Phù Tuy à.”

Hai tên Phó tướng của hắn đều nở nụ cười, chỉ có một người cau mày nói: “Tướng quân, chúng ta thật sự không lập tức gấp rút chi viện?”

Ngô Nghi Xuân uống một hớp trà, chậm rãi nói: “Sợ cái gì? Khát một hai ngày cũng không chết người đâu.”

Một tên Phó tướng khác nói giúp vào: “Thì đó! Cúc Sâm ỷ vào quan hệ cô cháu quăng tám sào cũng không tới với sủng phi được Vương thượng yêu thương, bày ra tác phong đáng tởm trước mặt Tướng quân của chúng ta cũng không phải ngày một ngày hai, lần này hắn có thể nhận được đại ân của chúng ta rồi.”

Người kia vẫn có ý kiến khác: “Tướng quân, lần này chúng ta đưa lương thực vốn là muốn tiến về thành Vệ Lăng Mộ, bây giờ đã kéo dài thời hạn. Huyên Vượng ở Vệ Lăng Mộ cũng không phải người dễ đối phó, nếu hắn cáo trạng với Vương thượng…”

“Cáo trạng? Hắn cáo cái gì trạng, cáo trạng một công thần vừa mới giải cứu Phù Tuy thoát hiểm?”

Không chờ Ngô Nghi Xuân nói chuyện, Phó tướng mới vừa thay Ngô Nghi Xuân lên tiếng liền vội vàng hiện thân nịnh nọt: “Tướng quân là thần tử Nam Cương, cũng không phải gia đinh của Huyên Vượng, để mặc hắn hô quát sao? Nam Cương gặp nạn, tất nhiên Tướng quân phải giải cứu, lẽ nào an nguy của một thành không quan trọng bằng việc chậm trễ vài ngày đưa lương thảo?”

Vị tham mưu kia vẫn đúng mực: “Tướng quân, thuộc hạ vẫn cho rằng nên chia binh thành hai đường, một đường đưa lương thực, một đường giải nguy, không làm lỡ…”

Phó tướng cau mày: “Ngươi chỉ là một người tham mưu, tại sao lại nhiều lời như vậy? ngươi muốn thay Tướng quân quyết định hay sao? Chia binh hai đường, ngộ nhỡ lương thảo bị cướp thì làm sao? Ngộ nhỡ nhân thủ trợ giúp Phù Tuy không đủ, bị tổn thất nặng nề sẽ thế nào? Ngươi có chịu nổi trách nhiệm hay không?”

Vị tham mưu kia không nói gì nữa, chắp tay cáo từ, ra ngoài kiểm tra tình hình binh lính thế nào, cũng căn dặn mọi người chỉ ăn lương khô, tuyệt đối không nhóm lửa để tránh khỏi đánh rắn động cỏ.

Ngô Nghi Xuân tiếp tục uống trà nhưng trong mắt tràn đầy niềm vui khó có thể kiềm chế.

Bớt đi người đưa ý kiến bất đồng, mọi người trong lều đều cảm thấy thả lỏng hơn rất nhiều.

Phó tướng thích nịnh nọt nói: “Ngô tướng quân, khi nào thì chúng ta hành động? Nghiệp Thành cách Phù Tuy hai trăm dặm, trong năm ngày Phù Tuy không báo an toàn, chẳng phải là để Nghiệp Thành tự dưng chiếm tiện nghi sao?”

“Chẳng phải ta đã nói rồi ư, khát một hai ngày cũng không chết người.” Ngô Nghi Xuân lại cười nói, “Tối mai sẽ hành động.”

Ngày mai đối với Ngô Nghi Xuân chỉ là chớp mắt liền tới.

Ngô Nghi Xuân sẽ không hao tâm tốn sức đi ngẫm nghĩ đến tình cảnh đột nhiên nước cạn, đội quân Cúc Sâm dày vò ở trong thành Phù Tuy chờ cứu viện như thế nào.

Vừa vào ban đêm ngày hôm sau, Ngô Nghi Xuân liền chỉnh đốn quân đội, chỉ dẫn theo một số ít ngựa dùng để bọc đánh và truy kích, để tránh khỏi gây ra động tĩnh lớn, không làm được con chim hoàng yến hợp lệ.

Sở dĩ hắn muốn dẫn năm ngàn người đương nhiên là có suy tính của chính mình.

Hắn căn bản không muốn để lính của mình tử chiến.

Nói trắng ra là mang năm ngàn người để bày ra xem, vừa là cho Cúc Sâm xem cũng là cho Bắc Phủ Quân xem.

Hắn phải cho Cúc Sâm một cơ hội đánh ra thành, tách chiến tuyến của Bắc Phủ Quân, thuận tiện cũng đưa mình vào trận bắt lấy Nghiêm Nguyên Hành.

Chỉ cần bắt giữ Nghiêm Nguyên Hành thì nửa đời sau vinh hoa phú quý của hắn sẽ hoàn toàn vững vàng.

Đối tượng mà hắn đang bừng bừng dã tâm giờ khắc này quả thật đang ở trong trận địa tuyến đầu bên ngoài Phù Tuy khoảng ba dặm.

Nghiêm Nguyên Hành nuốt bánh bột ngô, vụn bột rào rào rớt xuống từ bên miệng của hắn, lông mày của hắn cũng không hề cau lại, chỉ nhìn chằm chằm về phương hướng Phù Tuy.

Trì Tiểu Trì ở bên cạnh đưa cho hắn nước, hắn uống một hớp, mãi đến khi Trì Tiểu Trì lau miệng bình một chút rồi cũng uống luôn phần nước đó thì hắn mới bỗng nhiên đỏ mặt.

Hắn nhớ tới bình rượu bị mình giấu đi, trong lòng nổi lên cảm xúc khó giải thích: “Ngươi bình thường thích cùng người khác uống chung bình nước à?”

Trì Tiểu Trì nuốt một ngụm nước: “Ừ.”

Nghiêm Nguyên Hành nghiêm túc nói: “Như vậy không tốt. Sau này không được làm thế nữa.”

Trì Tiểu Trì cười nói: “Dạ, Thập tam Hoàng tử của ta.”

Nghiêm Nguyên Hành xoay mặt đi, có chút vui vẻ.

Đợi hắn đưa ánh mắt nhìn lại thành Phù Tuy một lần nữa thì vẻ mặt lại trở nên nghiêm nghị.

Hắn nói: “Không nên đánh. Ta đến biên thành đúng là vì tuần tra cho Hoàng thượng, nhưng không cần thiết phải đánh một trận cho ta xem…”

Trì Tiểu Trì nở nụ cười, chống khuỷu tay lên đầu gối: “Không phải là vì ngươi.”

Nghiêm Nguyên Hành cũng không xấu hổ, “A” một tiếng: “Đó là…”

Trì Tiểu Trì giơ lên túi nước, bình thản cười nói với Nghiêm Nguyên Hành: “Vì quốc gia của ta. Còn có, Hoàng thượng của ta.”

Nghiêm Nguyên Hành hiểu rõ hàm nghĩa trong lời của y, lấy làm kinh hãi, vội vàng thấp giọng: “Vô lễ! Ngươi uống nước mà cũng có thể say sao? Lời này sao có thể nói lung tung!”

Trì Tiểu Trì híp mắt nhìn hắn: “Ngươi sẽ nói ra ngoài chứ?”

Nghiêm Nguyên Hành nghẹn họng: “Ta…”

Trì Tiểu Trì không chớp mắt nhìn hắn: “Tạ ơn Thập tam Hoàng tử.”

Nghiêm Nguyên Hành quay mặt sang, cứng rắn chuyển đề tài câu chuyện: “…Quá mạo hiển. Nếu có người đến cứu viện, nếu người trong thành dự định cá chết lưới rách thì sao? Ta đọc binh pháp có nói, chớ ép giặc cùng đường, nếu ép bọn họ thì chuyện gì bọn họ cũng có thể làm ra.”

Trì Tiểu Trì nói: “Thập tam Hoàng tử nói đúng. Chẳng qua là một câu nói sai ba điểm.”

Nghiêm Nguyên Hành: “…” Hắn chăm chú lắng nghe.

“Đầu tiên, bọn họ không phải giặc cùng đường.” Trì Tiểu Trì nói, “Chúng ta cắt đứt dòng nước của bọn họ, trong thành vẫn còn giếng, dựa vào nước ngầm tuy rằng khó khăn nhưng vẫn có thể sống qua năm ngày.”

Nghiêm Nguyên Hành: “Năm ngày?”

Trì Tiểu Trì: “Thành trì chúng ta là trong ba ngày phải báo tin bình an, bên Nam Cương là năm ngày. Mà Phù Tuy không có hỏa đài, một khi không có cách nào bắn đạn báo nguy, thì chỉ có thể chờ năm ngày trôi qua, thành lân cận phát hiện không đúng sẽ tới cứu viện. Bọn họ biết nhiều nhất là sáu ngày viện quân sẽ tới. Vẫn sẽ hy vọng vào quân đội, làm sao lại nói đến ba chữ giặc cùng đường?”

Nghiêm Nguyên Hành nghĩ, chẳng trách mấy ngày nay Phù Tuy chỉ dùng bồ câu đưa thư truyền tin ra ngoài, sau vài lần bị bắn giết thì cũng không thả bồ câu nữa.

“Thứ hai, bọn họ sẽ không cá chết lưới rách. Bởi vì bọn họ đột nhiên lao ra thì cá sẽ chết mà lưới sẽ không rách.”

“Cũng như con rết nhiều chân, nếu mỗi một chân của con rết đều có đầu óc, như vậy rốt cục đi về phía Đông hay là phía Tây, chúng nó vẫn không thể tách rời. Chính như ta vừa mới nói, bọn họ vừa có lý do xuất chiến lại có lý do tránh chiến, cho nên trong thành chắc chắn có hai phái chủ chiến và chủ hòa, đang tranh chấp không thể tách rời. Chẳng qua tranh chấp như thế đã đủ để Tướng quân của bọn họ đau đầu, mà trong thành thiếu nước cũng sẽ khiến lời kêu ca sôi trào. Nếu nước đa phần dùng cho quân đội, bách tính sẽ bất mãn, nếu quân đội không uống được nước cũng sẽ nóng nảy bất an, một khi quân và dân đối lập tất niên bên trong sẽ vô cùng hoạn nạn. Bị cản tay cản chân như thế này, trong tình huống nội loạn, chỉ cần chủ tướng của bọn họ không phải đầu heo thì sẽ chọn trốn trong thành, xem việc dẹp an dân tâm là chính.”

Nghiêm Nguyên Hành nghe đến mê mẩn: “Ừm.”

Khi đàm luận quân sự, Thời Đình Vân chưa bao giờ sẽ dẫn chứng quan điểm của mình bằng những lời nói trúc trắc khó hiểu của danh gia. Hắn đã học thuộc lòng những quyển binh thư kia, nhưng chẳng có cử nhân nào sẽ lấy Tam Tự Kinh lận lưng ra để khoe khoang tài cao học rộng của mình.

Y giải thích cho dù là dân chúng thích nghe đọc sách cũng có thể nghe hiểu, giống như trước đây.

Tại Vọng Thành, hắn luôn cảm thấy Thời Đình Vân không hợp với lễ nghi là vậy.

Cho tới bây giờ Nghiêm Nguyên Hành mới phát hiện, Thời Đình Vân như vậy mới đúng là xứng đôi với biên cương rộng lớn, phong ba và khoái mã.

Mà hắn chờ cả buổi cũng không nghe thấy Thời Đình Vân nói tiếp.

Nghiêm Nguyên Hành không nhịn được mà hỏi: “Sau đó thì sao?”

Trì Tiểu Trì: “Sau đó cái gì?”

Nghiêm Nguyên Hành: “Ngươi mới vừa nói ta sai ba chỗ.”

Trì Tiểu Trì: “À, ta gom lại cho đủ số thôi. Cảm thấy số ba nghe tương đối có khí thế.”

Nghiêm Nguyên Hành: “…”

Trì Tiểu Trì nở nụ cười, mái tóc đuôi ngựa buộc cao bị gió đêm thổi bay, phất qua gò má, có vài sợi dán lên môi cậu, bởi vì môi cậu vừa được thấm nước nên dễ dàng bám dính.

Nghiêm Nguyên Hành chưa kịp suy nghĩ đã giơ tay lên giúp cậu vén tóc ra sau tai.

Trì Tiểu Trì dừng lại, hơi kinh ngạc mà nhìn tay hắn.

Tay của Nghiêm Nguyên Hành còn dừng sau tai của cậu, đầu ngón tay bị lọn tóc kia thiêu đến nóng bỏng.

… Không đúng.

Như vậy là không đúng.

Nghiêm Nguyên Hành cấp tốc khống chế động tác của mình, nhưng lại khống chế không được trái tim càng đập càng nhanh.

Hắn rút tay về, bắt lấy bình nước Trì Tiểu Trì đề dưới đất.

Hắn phải cầm lấy chút gì đó mới có thể giam cầm được tay của mình.

Nghiêm Nguyên Hành nhẹ giọng: “Tố Thường.”

Trì Tiểu Trì nhướng mày: “Hả?”

Nghiêm Nguyên Hành: “… Đình Vân.”

Trì Tiểu Trì gật gật đầu.

Nghiêm Nguyên Hành: “Thời Đình Vân.”

Trì Tiểu Trì nở nụ cười: “Thập tam Hoàng tử, ngươi gọi tên ta ba lần, muốn nói cái gì?”

Nghiêm Nguyên Hành thấp giọng: “… Ngươi nói cái gì đi

Trì Tiểu Trì: “Nói cái gì?”

Nghiêm Nguyên Hành cũng không biết hắn muốn Thời Đình Vân nói cái gì. Hắn chỉ có cảm giác nếu như Thời Đình Vân không nói chút gì đó thì hắn sẽ không nhịn được mà nói ra điều gì đó.

Trì Tiểu Trì thấy sắc mặt của Nghiêm Nguyên Hành không đúng, nói: “Ngươi —— “

Nghiêm Nguyên Hành cũng mở miệng: “Ngươi —— “

Khi hai chữ “Ngươi” kết hợp cùng một chỗ thì Chử Tử Lăng và Lý Nghiệp Thư cũng vội vã mà đến, trực tiếp cắt ngang hai người: “Thiếu tướng quân!”

“Thập tam Hoàng tử!”

Nghiêm Nguyên Hành: “…”

Nắm tay siết chặt của hắn thả lỏng, trong lòng hơi thở phào nhẹ nhõm nhưng một cảm giác mất mát cũng theo đó mà kéo đến, bỗng chốc không nói rõ đó là tư vị gì.

Nhưng chỉ chốc lát sau hắn cũng không còn suy nghĩ gì.

Lý Nghiệp Thư chưa từng thấy qua trận chiến lớn như vậy, sắc mặt trắng bệch: “Thám tử…Thám tử báo lại, bốn phía Phù Tuy đột nhiên xuất hiện một lượng lớn quân đội Nam Cương—-”

Dường như là để phụ trợ cho lời của A Thư, tiếng la hét rung trời truyền đến khắp xung quanh, vây quanh ngoài thành Phù Tuy đang lặng yên như tờ, chẳng khác nào đàn sói rình ở phía sau, chuẩn bị khi công kích sẽ phát ra tiếng gào thét oai vệ, khiến da đầu người ta tê rần.

…Hay lắm, là âm thanh nổi 3D.

Nghiêm Nguyên Hành đứng thẳng dậy, biến sắc: “…Binh mã Nam Cương?”

“Chúng ta bí mật bao vây Phù Tuy, tin tức này làm sao lại bị tiết lộ?” Chử Tử Lăng vội la lên, “Thiếu tướng quân, nghe âm thanh này có ít nhất cũng ba bốn ngàn người! Hơn nữa trong thành Phù Tuy có hai ngàn binh mã…Thiếu tướng quân, ngài dẫn Thập tam Hoàng tử chạy đi, Tử Lăng ở bên cạnh che chở, nhất định có thể che chở hai người thoát khỏi vòng vây!”

Trì Tiểu Trì nhảy tới hai bước, nghiêng tai lắng nghe trong chốc lát, nói: “Các ngươi nghe thế nào vậy?”

Chử Tử Lăng và Lý Nghiệp Thư đều ngẩn ra: “Hả?”

Trì Tiểu Trì nói: “Cái gì mà ba bốn ngàn, ít nhất có hơn năm ngàn.”

Trong khi đó tiếng cửa thành Phù Tuy đóng chặt mấy ngày nay dần dần phát ra tiếng vang trầm.

Hai ngàn quân sĩ thủ thế chờ đợi trong thành, khi nghe thấy tiếng kèn hiệu báo động, cũng lập tức lấy ra ngân thương chiến giáp đã lau chùi nhiều ngày qua, chuẩn bị trong ứng ngoại hợp, giết hết ba ngàn Bắc Phủ Quân bao vây ngoài thành.

Trong tiếng hô giết rền trời, Nghiêm Nguyên Hành lại nhìn sau lưng Trì Tiểu Trì, ánh sáng trong mắt dần dần lóe lên.

Lẽ nào…

Trì Tiểu Trì nghiêng đầu lại, cười nói: “…Thứ ba. Nguyên Hành, ta chờ chính là *có người đến chi viện*.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 75-2 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83-2 Chương 84 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91 Chương 92 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 95 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112 Chương 113 Chương 113-2 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118 Chương 118-2 Chương 119 Chương 119-2 Chương 120 Chương 121 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 142 Chương 143 Chương 143-2 Chương 144-1 Chương 144-2 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 147-2 Chương 148 Chương 149 Chương 149-2 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 151 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153-1 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 154 Chương 155 Chương 155-2 Chương 156 Chương 156-2 Chương 157 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 166 Chương 166-2 Chương 167-1 Chương 167-2 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 170-2 Chương 170-3 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 172-2 Chương 173 Chương 174 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176 Chương 176-2 Chương 177 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 179-2 Chương 180 Chương 180-2 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 186-2 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188 Chương 188-2 Chương 188-3 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193-2 Chương 194 Chương 194-2 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 197-2 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 200-2 Chương 201 Chương 202-1 Chương 202-2 Chương 203 Chương 204 Chương 204-2 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206-1 Chương 206-2 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 208-2 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 215-2 Chương 216 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 218-2 Chương 219 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223 Chương 224 Chương 224-2 Chương 225 Chương 225-2 Chương 226 Chương 226-2 Chương 227 Chương 228 Chương 228-2 Chương 228-3 Chương 229 Chương 229-2 Chương 230 Chương 230-2 Chương 231 Chương 232 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235 Chương 236 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246 Chương 247-1 Chương 247-2 Chương 248 Chương 249 Chương 249-2 Chương 250 Chương 250-2 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 255-2 Chương 255-3 Chương 256-1 Chương 256-2 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 260-2 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265-1 Chương 265-2 Chương 266 Chương 266-2 Chương 267 Chương 268 Chương 268-2 Chương 269 Chương 269-2 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277
Tiến »