Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác

Lượt đọc: 16439 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 75-2 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83-2 Chương 84 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91 Chương 92 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 95 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112 Chương 113 Chương 113-2 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118 Chương 118-2 Chương 119 Chương 119-2 Chương 120 Chương 121 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 142 Chương 143 Chương 143-2 Chương 144-1 Chương 144-2 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 147-2 Chương 148 Chương 149 Chương 149-2 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 151 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153-1 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 154 Chương 155 Chương 155-2 Chương 156 Chương 156-2 Chương 157 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 166 Chương 166-2 Chương 167-1 Chương 167-2 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 170-2 Chương 170-3 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 172-2 Chương 173 Chương 174 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176 Chương 176-2 Chương 177 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 179-2 Chương 180 Chương 180-2 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 186-2 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188 Chương 188-2 Chương 188-3 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193-2 Chương 194 Chương 194-2 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 197-2 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 200-2 Chương 201 Chương 202-1 Chương 202-2 Chương 203 Chương 204 Chương 204-2 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206-1 Chương 206-2 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 208-2 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 215-2 Chương 216 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 218-2 Chương 219 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223 Chương 224 Chương 224-2 Chương 225 Chương 225-2 Chương 226 Chương 226-2 Chương 227 Chương 228 Chương 228-2 Chương 228-3 Chương 229 Chương 229-2 Chương 230 Chương 230-2 Chương 231 Chương 232 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235 Chương 236 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246 Chương 247-1 Chương 247-2 Chương 248 Chương 249 Chương 249-2 Chương 250 Chương 250-2 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 255-2 Chương 255-3 Chương 256-1 Chương 256-2 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 260-2 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265-1 Chương 265-2 Chương 266 Chương 266-2 Chương 267 Chương 268 Chương 268-2 Chương 269 Chương 269-2 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277
Tiến »
Chương 194
Tướng quân bá đạo quân sư xinh đẹp..

❊ ❊ ❊

Lâu Ảnh chọn thân phận có nghề nghiệp vô cùng có ích lợi, cho dù Trì Tiểu Trì xem như mỗi ngày đều vào chung lều và xe ngựa với anh đều sẽ bị đám binh lính cho rằng đang cần cù khắc khổ học tập, ngày đêm không nghỉ.

Giờ khắc này hai người lại chui vào trong xe ngựa ăn ô mai.

Dâu tây dùng trị giá hảo cảm của Chử Tử Lăng để đổi lấy trong kho hàng, chỉ cần không mang ra ngoài thì có thể giữ tươi vô thời hạn, trái to lại ngọt, càng không cần nhọc lòng mang đi rửa.

Thân mình hiện tại của Lâu Ảnh là thể hàn, ăn hai quả lấy vị là đủ, đặt dâu tây màu đỏ tươi bày lên bàn, vừa đọc sách vừa thỉnh thoảng lấy một trái đút Trì Tiểu Trì ăn.

Trì Tiểu Trì đang bận rộn chơi trò “Triệu Hóan Ma Thần” đã bỏ dở mấy ngày, không rảnh tay cầm ăn.

Từ ngày ấy đến nay đã tròn bảy ngày.

Sau khi Trì Tiểu Trì tỉnh lại, cũng không nhắc đến chuyện mình sử dụng thẻ thôi miên, giống như hoàn toàn quên mất, khiến Lâu Ảnh có chút nghi ngờ có phải cậu tiện tay dùng luôn thẻ mất trí nhớ cho mình hay không.

Mãi đến khi Lâu Ảnh lơ đãng liếc nhìn màn hình của cậu, phát hiện ID trong “Triệu Hoán Ma Thần” đã được lén lút sửa lại.

Không còn là “Lâu Đài Bóng Ảnh Nhập Trì Đường” mà đã đổi thành Trì Tiểu Trì.

…Nghiêm túc đến mức khiến Lâu Ảnh muốn gõ đầu cậu.

Nhưng rốt cục anh cũng không cam lòng, không thể làm gì khác hơn là nhét mấy trái dâu to vào miệng cậu cho hả giận.

Sau đó không lâu ngoài cửa xe ngựa truyền đến tiếng gõ nhẹ nhàng.

Trì Tiểu Trì thu dâu tây vào kho hàng, đưa tay vén rèm xe.

Chử Tử Lăng cưỡi ngựa, song hành cùng xe ngựa, khom lưng nói: “Công tử, Tướng quân phái người đưa tin về Vọng Thành. Trên quan đạo gặp phải chúng ta, hắn nói Tướng quân có một phong thư, tiện đường đưa cho ngài.”

“Người đưa thư đâu?”

“Không ngừng không nghỉ chạy về Vọng Thành.” Chử Tử Lăng dừng một chút, “Nhìn sắc mặt của người đưa thư, có lẽ là có việc vui.”

Thời Đình Vân vui vẻ tiếp nhận thư, còn rất hoạt bát nháy mắt với hắn: “Cảm tạ.”

Khóe mắt của Chử Tử Lăng thoáng lướt qua, chỉ thấy Công tử sư đang ngồi trong bóng tối, dùng mu bàn tay che lại ánh sáng từ ngoài chiếu vào, có thể nhìn thấy hàng lông mày hơi cau lại của đối phương, bộ dáng có vẻ không cao hứng cho lắm

Trong lòng Chử Tử Lăng không khỏi nhảy lên một cái, thỏa đáng lộ ra vài phần sợ hãi: “Công tử sư, ta lập tức rời đi.”

Được Thời Đình Vân che chở nhiều năm, Chử Tử Lăng chưa bao giờ phải quỳ gối ba canh giờ như vậy.

Ngày hôm đó mưa tí tách cả đêm, da dẻ trên đầu gối hút no nước, bị ngâm đến trắng bệch, đất cát lồi lõm khiến đầu gối của hắn vừa xót vừa đau. Đến bây giờ tổn thương trên đầu gối vẫn chưa khỏi hắn.

Vết thương chỉ là chuyện nhỏ, quan trọng nhất là hắn chưa bao giờ nhận phải sỉ nhục trắng trợn như vậy.

Tất nhiên Chử Tử Lăng sẽ không chịu bị sỉ nhục một cách vô ích như thế.

Vu Phong Miên cố ý nhằm vào hắn, vậy hắn phải tỏ ra sợ hãi tránh né đối phương, để làm thỏa mãn Vu Phong Miên, khiến người này không tìm được lý do để làm chuyện gì khác người với mình.

Nếu Vu Phong Miên cứng rắn muốn tìm lỗi thì càng tốt.

Chử Tử Lăng ở trong quân không phải người vô danh, dù xuất thân bình dân nhưng cũng chơi thân với không ít tướng sĩ, mà người nọ chỉ mang cái chức suông Công tử sư lên người, nói trắng ra chỉ là tội nhân từng bị lưu đày, không có nửa tấc quân công trên người, vô duyên vô cớ được vinh hoa, thân thể lại yếu ớt, chỉ có thể ngồi trong xe ngựa, trong quân đã có những lời xì xầm bất mãn.

Chỉ cần mình tỏ ra yếu thế nhiều hơn, không cần nói gì nhiều thì tự động sẽ có người thay hắn bất bình.

Những lời bất bình này nếu truyền tới tai công tử, công tử che chở Vu Phong Miên khiến tướng sĩ bên dưới bất mãn, sinh ra khúc mắc, hoặc là dần dần lâu ngày công tử sẽ sinh ra bất mãn với Vu Phong Miên.

Mặc kệ hậu quả thế nào, dù sao cũng vô can đến hắn.

Thứ nhất hắn không nói láo sau lưng, thứ hai không tỏ ra bất mãn, luôn luôn chu đáo, cho dù là ai cũng không moi ra được sai lầm.

Nhưng Vu Phong Miên chỉ đưa tay cản nắng, không để ý đến Chử Tử Lăng, chỉ dựa vào gối mềm đọc sách, tựa như Chử Tử Lăng không đáng để anh liếc mắt nhiều một cái.

Trì Tiểu Trì buông rèm xe xuống.

Sau khi lấy lại tinh thần, tâm tình của Chử Tử Lăng không nhịn được mà trở nên cuồng loạn.

Đây chính là cơ hội của hắn!

Từ Trấn Nam Quan đến Vọng Thành, bọn họ áp tải lương thực và quân nhu, tốc độ hành quân chậm chạp, ít nhất phải hai mươi lăm ngày. Khoái mã khẩn cấp cần ba ngày, dùng phủ Tướng quân nuôi chim bồ câu loại tốt, nhanh thì hai ngày chậm thì hai ngày rưỡi có thể bay đến.

Hiện tại là thời cơ động thủ tốt nhất của hắn!

Chờ đến biên cảnh mà tìm cách hạ độc Thời Kinh Hồng thì hơi khó khăn.

Thời Kinh Hồng chính là mối họa lớn của Nam Cương, không thể không giết, hơn nữa ông ấy phải chết thì Thời Đình Vân mới có cơ hội thượng vị.

Cơ hội của Thời Đình Vân cũng xem như cơ hội của mình.

Nghĩ tới đây, hắn đưa mắt nhìn về bóng lưng thẳng tắp của Thập tam Hoàng tử ở phía trước, người nọ đang cúi đầu, vừa điều khiển ngựa vừa xem binh thư, gió nhẹ phất lên trang bìa quyển sách, chính là quyển sách mà ngày hôm qua Thời Đình Vân đề cử cho hắn khi nói chuyện phiếm.

Chử Tử Lăng không thể không thừa nhận người này giống Vu Phong Miên, là biến số không nằm trong kế hoạch của hắn.

Nhưng hắn vẫn nở nụ cười xán lạn.

Lợi dụng tốt biến số thì chính là quân cờ.

Cho dù có thêm một tên Thập tam Hoàng tử thì có sao?

Một thiếu niên hoàn toàn không có uy tín, lại không có binh quyền, cho dù võ nghệ tuyệt diệu nhưng tỏ ra liều lĩnh thì cũng đồng nghĩa với cái chết.

Dù sao trên chiến trường, cung tên không có mắt, cũng sẽ không nhận thức hắn là hoàng thân quốc thích hay là bình dân bách tính.

Khi Chử Tử Lăng đang suy nghĩ thì màn xe lại bị vén lên.

Phía sau màn xe là khuôn mặt vui mừng của Trì Tiểu Trì: “A Lăng, lấy giấy bút đến.”

Chử Tử Lăng rất thông minh, không dò hỏi là chuyện vui gì ở trước mặt Công tử sư: “Dạ.”

Chắc chẳng có gì ngoài chuyện thắng trận ở biên quan.

Hắn không quan tâm bên phía Nam Cương chết bao nhiêu người, cũng không quan tâm Bắc Phủ Quân có bao nhiêu thương vong, hắn chỉ hy vọng khi kế hoạch của mình đẩy mạnh đến bước mấu chốt thì thế cuộc bên phía Nam Cương đừng quá kém là được.

Hắn lấy giấy bút và bàn nhỏ mang đến, nâng vào trong xe ngựa, lại lấy ống gỗ nhỏ, chờ ở bên ngoài.

Từ trước đến nay Thời Đình Vân hồi âm rất nhanh, chỉ khoảng nửa canh giờ là bên trong đã truyền đến tiếng đặt bút xuống.

“Ống gỗ.”

Chử Tử Lăng nghe lời trình lên.

Trì Tiểu Trì đợi nét mực hơi khô, cuốn nhỏ trang giấy rồi nhét vào trong ống gỗ, đậy nắp lại: “Con dấu.”

Nói đến đây, Trì Tiểu Trì giương mắt, chú ý thấy trên trán của Chử Tử Lăng có một lớp mồ hôi mỏng: “Được rồi, chuyến này ngươi đi cũng mệt mỏi rồi, ngươi lấy con dấu dùng sáp niêm phong kỹ rồi dùng chim bồ câu gửi thư đi.”

Chử Tử Lăng bỗng nhiên vui vẻ trong lòng, tim đập thình thịch.

Thuận lợi như vậy sao?

Hắn vốn định sau khi niêm phong ống gỗ xong, lại đem mực dính độc đóng dấu thêm một lần, dù cho con dấu có chút lem cũng không sao, vì chim bồ câu trên đường nghỉ chân sẽ uống nước hoặc gặp ngày mưa cũng khó tránh khỏi sẽ làm mờ con dấu một chút.

Không ngờ Thời Đình Vân lại giao chuyện niêm phong con dấu cho hắn làm…

Còn chưa chờ hắn nghĩ xong, trong góc xe ngựa đột nhiên vang lên một tiếng lạnh lùng: “Đình Vân.”

Chử Tử Lăng rùng mình.

Vu Phong Miên…

Ai ngờ Vu Phong Miên nói: “Đừng vui ra mặt như vậy, thận trọng một chút mới có thể làm tấm gương cho các tướng sĩ. Ngươi tới giảng giải cho ta nghe chương này trong sách đang nói về điều gì, ngươi có nhận xét thế nào.”

Dứt lời, anh liếc mắt nhìn Chử Tử Lăng một cái:

Còn chưa chịu đi làm việc?

Chử Tử Lăng lĩnh mệnh, cưỡi ngựa rời đi.

Đợi đi một khoảng cách thì hắn mới phát hiện lòng bàn tay của mình đầy mồ hôi khiến ống gỗ cũng bị thấm ướt.

Hắn dùng tay áo lau mấy lần lên mặt ngoài của ống gỗ, lần đầu tiên không thể che giấu sắc mặt vui mừng của mình, nụ cười nơi khóe miệng càng lúc càng lớn.

Mặc dù như vậy nhưng Chử Tử Lăng vẫn vô cùng tỉ mỉ.

Hắn không mở ra ống gỗ để kiểm tra bên trong viết gì.

Hắn nhớ rất rõ ống gỗ gửi thư của phủ Tướng quân được đặc chế, trong nắp có một cơ quan nhỏ, sau khi đậy kín thì cơ quan sẽ tự động bật ra một miếng gỗ nhỏ.

Từ ngoài nhìn vào thì không có đầu mối gì. Nhưng nếu đã bỏ thư vào rồi lấy ra thì trên thư sẽ lưu lại một vết hằn nhỏ, không có cách nào xóa đi.

Thời Kinh Hồng thận trọng, nếu như ông ấy mở ra ống gỗ và phát hiện có vết tích trên thư thì nhất định sẽ nghi ngờ.

Chử Tử Lăng cũng không muốn trường đê ngàn dặm bị bại bởi một tổ kiến nho nhỏ.

Hắn và thân binh chuyên bảo quản con dấu có quen biết, chỉ cần bảo là làm theo lệnh của công tử, tựa như vô số lần trước kia, dễ dàng lấy được con dấu chuyên dụng của Thời Đình Vân.

Chử Tử Lăng không sử dụng sáp nến mà công tử đã sử dụng trước kia, hắn mở ra một hộp nhỏ có hoa văn hình mây, lấy ra một cây sáp hoàn toàn mới.

Đều là sáp đặc chế của phủ Tướng quân, màu sắc hình dáng giống nhau như đúc.

Chử Tử Lăng nhen lửa.

Lửa nhảy vọt mấy lần trong tầm mắt hắn, đầu sáp bắt đầu hòa tan.

Dưới ánh mắt có chút cuồng nhiệt của hắn, một giọt sáp lỏng chứa thuốc độc nhiễu xuống nắp ống gỗ.

Cạch.

Con dấu đỏ tươi hạ xuống ba chữ “Thời Đình Vân” có dính độc, dưới ánh mặt trời trông có vẻ hơi chói mắt.

Con dấu luôn được thực hiện trong tình huống có người bên cạnh, thân binh kia vẫn luôn trông coi, một chút kẽ hở cũng không thể nhìn ra.

Chử Tử Lăng giơ tay, định đưa con dấu trả lại cho thân binh: “Làm phiền rồi.”

Kết quả lúc hai người trao tay, Chử Tử Lăng cúi đầu cất sáp vào, bị chệch tay nên đánh rơi con dấu xuống đất, dính chút đất vàng.

Chử Tử Lăng giật mình, nói xin lỗi: “Xin lỗi, để ta giúp ngươi đi rửa.”

Cách đó không xa chính là một con suối, hắn thản nhiên đem con dấu kia đi rửa sạch thuốc độc còn dính trên đó.

Khóe miệng vẫn mang theo nụ cười như mọi ngày.

Chạng vạng, đội ngũ dừng chân.

Nghe thấy mùi cơm, Chử Tử Lăng đang trốn ở trong lều lặng lẽ viết thư cho viên quan văn người Nam Cương cũng ngẩn ra.

Dường như hắn ngửi được mùi thơm thịt dê.

…Xem ra bên phía Trấn Nam Quan đã thắng lớn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 65-2 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 68-2 Chương 69 Chương 70 Chương 70-2 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 75 Chương 75-2 Chương 76 Chương 76-2 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 79-2 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 83-2 Chương 84 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 86 Chương 86-2 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91 Chương 92 Chương 93-1 Chương 93-2 Chương 94 Chương 95 Chương 95-2 Chương 96 Chương 96-2 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 99-2 Chương 100 Chương 100-2 Chương 101 Chương 102 Chương 102-2 Chương 103 Chương 104 Chương 104-2 Chương 105 Chương 105-2 Chương 106 Chương 107 Chương 107-2 Chương 108 Chương 109 Chương 109-2 Chương 110 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112 Chương 113 Chương 113-2 Chương 114 Chương 114-2 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118 Chương 118-2 Chương 119 Chương 119-2 Chương 120 Chương 121 Chương 121-2 Chương 122 Chương 123 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124 Chương 124-2 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 129-2 Chương 130 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 134-2 Chương 135 Chương 136 Chương 137-1 Chương 137-2 Chương 138 Chương 138-2 Chương 139 Chương 139-2 Chương 140 Chương 140-2 Chương 141-1 Chương 141-2 Chương 141-3 Chương 142 Chương 143 Chương 143-2 Chương 144-1 Chương 144-2 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 147-2 Chương 148 Chương 149 Chương 149-2 Chương 150 Chương 150-2 Chương 150-3 Chương 151 Chương 152-1 Chương 152-2 Chương 153-1 Chương 153-2 Chương 153-3 Chương 154 Chương 155 Chương 155-2 Chương 156 Chương 156-2 Chương 157 Chương 157-2 Chương 158 Chương 159 Chương 159-2 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 162-2 Chương 163 Chương 163-2 Chương 164 Chương 164-2 Chương 165 Chương 166 Chương 166-2 Chương 167-1 Chương 167-2 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 170-2 Chương 170-3 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 172-2 Chương 173 Chương 174 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176 Chương 176-2 Chương 177 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 179-2 Chương 180 Chương 180-2 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 183-2 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 186-2 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188 Chương 188-2 Chương 188-3 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 193-2 Chương 194 Chương 194-2 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 197-2 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 200-2 Chương 201 Chương 202-1 Chương 202-2 Chương 203 Chương 204 Chương 204-2 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206-1 Chương 206-2 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208 Chương 208-2 Chương 209-1 Chương 209-2 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 215-2 Chương 216 Chương 217-1 Chương 217-2 Chương 218 Chương 218-2 Chương 219 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221 Chương 221-2 Chương 222-1 Chương 222-2 Chương 223 Chương 224 Chương 224-2 Chương 225 Chương 225-2 Chương 226 Chương 226-2 Chương 227 Chương 228 Chương 228-2 Chương 228-3 Chương 229 Chương 229-2 Chương 230 Chương 230-2 Chương 231 Chương 232 Chương 232-2 Chương 233 Chương 234-1 Chương 234-2 Chương 235 Chương 236 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 242-2 Chương 243 Chương 244 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246 Chương 247-1 Chương 247-2 Chương 248 Chương 249 Chương 249-2 Chương 250 Chương 250-2 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 255-2 Chương 255-3 Chương 256-1 Chương 256-2 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 260-2 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265-1 Chương 265-2 Chương 266 Chương 266-2 Chương 267 Chương 268 Chương 268-2 Chương 269 Chương 269-2 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277
Tiến »